Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Phủ Lương Châu tịch thu từ mấy cái lương trang của Kim lão bản được mấy ngàn thạch quân lương, số lượng lớn đến mức khiến người ta phải than trời, cùng với vàng bạc châu báu tịch thu từ nhà Lưu Khải Minh, tất cả đều được đưa đến quân doanh Vũ Quan để sung vào quân tư.
Tri phủ Phượng Dương mới sẽ sớm nhậm chức, xét thấy trước đó thuế má quá nặng, phủ Lương Châu đã miễn việc trù tính quân lương cho bách tính, để dân chúng nghỉ ngơi lấy lại sức, tích lũy dân lực. Nhất thời bách tính Phượng Dương ai nấy đều vui mừng khôn xiết.
Trong doanh phòng của Trần Nhạc tại Sơn Tự Doanh, Chử Ngọc Thành một thân bạch y đang cười híp mắt nhìn Trần Nhạc, ý tứ không cần nói cũng rõ: Nhiệm vụ của ta hoàn thành rồi, chuyện ngài đồng ý cho ta vào Sơn Tự Doanh không thể nuốt lời chứ.
Trần Nhạc cười to: "Được rồi, đừng nhìn ta như thế, lần này coi như huynh lập công. Tiếp theo huynh chính thức là một thành viên của Sơn Tự Doanh ta. Huynh xem đi, muốn làm cái gì? Ngoại trừ chức Phó Thiên hộ do huynh mới tới uy vọng chưa đủ nên không làm được, còn lại các chức quan khác cứ tùy ý chọn."
Chử Ngọc Thành không chút do dự trả lời: "Làm một Tham quân trước đi, xông pha đánh giặc ta bây giờ e là không nổi, nhưng bày mưu tính kế thì ta nghĩ mình làm được." Điểm này hoàn toàn ăn khớp với ý định của Trần Nhạc.
Trần Nhạc đưa ra ý tưởng của mình: "Mấy ngày nay, huynh đi dạo khắp nơi trong doanh, xem xét các vấn đề về chế độ, thao luyện, phân phối binh lực... Chỉ cần huynh cảm thấy chỗ nào có thể cải tiến thì cứ đề xuất, nếu thích hợp chúng ta sẽ chỉnh sửa ngay. Ta muốn biến Sơn Tự Doanh thành một đội tinh binh, phải là bộ đội tinh nhuệ nhất toàn Lương Châu, hơn nữa không chỉ dựa vào ý chí, mà phải có sự thay đổi triệt để về mặt chiến thuật."
Chử Ngọc Thành đăm chiêu suy nghĩ một chút rồi đồng ý. Hắn cần quan sát tình hình cụ thể của sĩ tốt trong quân doanh, kết hợp với sở học của bản thân mới có thể đưa ra phương án cụ thể.
"Còn nữa, huynh đừng có suốt ngày mặc cái áo trắng lượn lờ trong doanh, quá lòe loẹt, vừa vướng víu vừa chói mắt. Nếu đánh trận huynh chắc chắn là người đầu tiên hy sinh anh dũng đấy, mau đi đổi cho ta, cũng không phải là không phát quân phục cho huynh." Trần Nhạc nói xong chính sự lại bắt đầu trêu chọc, Chử Ngọc Thành lườm y một cái rồi đi ra khỏi doanh phòng.
Thời gian tiếp theo, Chử Ngọc Thành đi dạo khắp nơi trong doanh, vẫn mặc bộ bạch bào chói mắt kia. Chẳng bao lâu sau, sĩ tốt trong quân doanh đều biết mặt Chử Ngọc Thành, bởi vì quân doanh thực sự hơi bẩn, buổi sáng mặc áo trắng ra ngoài, buổi tối đã biến thành màu đen, nhưng ngày hôm sau Chử Ngọc Thành lại mặc một bộ bạch bào mới tinh đi ra. Không ai biết rốt cuộc hắn có bao nhiêu bộ áo trắng, thế là mọi người sau lưng đều gọi vị Tham quân mới tới này là "Bạch bào quái".
Qua vài ngày, Chử Ngọc Thành cầm một quyển sách nhỏ tìm đến Trần Nhạc. Trần Nhạc cười hì hì nói: "Ái chà, đây chẳng phải là Bạch bào quái của chúng ta sao? Thế nào, nghiên cứu ra cái gì rồi?"
Chử Ngọc Thành nghiêm mặt: "Đừng có cợt nhả, đang nói chính sự đấy. Cuốn 'Trị quân sách' này là những điểm yếu lược ta tổng kết được, sau này trị quân Sơn Tự Doanh, ngài phải làm theo cái này." Thấy Chử Ngọc Thành nghiêm túc, Trần Nhạc cũng ngồi ngay ngắn lại, cầm lấy sách binh pháp xem.
Chử Ngọc Thành hắng giọng: "Ta nói trước hai điểm quan trọng cần phải thực hiện ngay lập tức."
"Thứ nhất: Muốn làm tốt việc thì trước tiên phải mài sắc công cụ. Từ hôm nay trở đi, trang bị của Sơn Tự Doanh, từ trường mâu dùng cho kỵ chiến đến bội đao, cung nỏ, cho tới yên ngựa, dụng cụ cưỡi ngựa... tất cả các binh khí phụ trợ đi kèm đều cần thống nhất quy cách. Ta đã xem qua, vũ khí trong quân đủ loại kiểu dáng, ví dụ như trường mâu có tới năm sáu loại chế thức. Ta cảm thấy hiện tại tốt nhất là dùng loại trường mâu, bội đao theo chế thức năm Vũ Đức thứ ba."
"Vũ khí thống nhất quy cách có thể tăng cường tối đa sự quen thuộc của binh lính đối với vũ khí, từ trọng lượng, chiều dài đến lực đạo sử dụng khi tác chiến. Điều này là sự nâng cao tốt nhất cho sức chiến đấu. Đặt trên một người lính có lẽ sự khác biệt rất nhỏ, nhưng khi hội tụ thành thiên quân vạn mã thì không thể khinh thường."
"Thứ hai: Tuy Sơn Tự Doanh chỉ có hơn ba ngàn người, nhưng cần căn cứ vào đặc điểm khác nhau của từng binh lính, tướng lĩnh để phân chia, tổ chức thành các đội chiến đấu khác nhau, như vậy mới có thể phát huy uy lực lớn nhất khi chiến đấu."
"Đầu tiên cần bồi dưỡng một đội trinh sát tinh nhuệ. Kỵ binh dã chiến, nguồn tin tình báo quan trọng nhất đều phải dựa vào trinh sát thám báo, mà trong quân ngũ hiện nay đa phần đều coi nhẹ trinh sát, cho rằng thám báo chẳng qua chỉ là đi tuần tra loanh quanh. Điểm này cần phải thay đổi, chúng ta cần những sĩ tốt tinh nhuệ nhất trong quân làm trinh sát tác chiến. Tiếp theo, bộ đội chiến đấu chia làm hai nhóm: một nhóm toàn là kẻ dám chiến, gặp địch thì liều chết không lùi; một nhóm là bộ đội kỵ xạ, di chuyển nhanh bắn xa, trong quá trình di chuyển có thể tiêu hao địch nhân hết mức có thể. Hai nhóm bổ trợ cho nhau, phối hợp chặt chẽ, phát huy chiến lực tối đa."
Trần Nhạc nghe xong vô cùng hài lòng, điều này giống hệt với dự định ban đầu của y, đặc biệt là việc chia nhóm để quản lý, trong lòng Trần Nhạc đã sớm có ý tưởng này. Trong cuốn sách trị quân Chử Ngọc Thành viết, ngay cả việc trong quân doanh bao nhiêu người cần bao nhiêu nhà xí, chiến mã vũ khí nên bảo dưỡng thế nào, ra ngoài cắm trại bao lâu đổi ca gác một lần... đều được liệt kê chi tiết, khiến Trần Nhạc xem mà đầu to ra. Xem ra mục tiêu cường quân là một việc cần thời gian dài mới hoàn thành được.
Trần Nhạc bắt đầu chính thức cải tổ Sơn Tự Doanh. Ba vị Phó Thiên hộ lần lượt do Tiết Thiên, Tiết Mãnh và một vị Bách phu trưởng tên là Bộ Khang vốn đi theo y từ hồi ở Tả Kỵ quân đảm nhiệm. Từ toàn quân chọn ra hai trăm sĩ tốt tinh thông kỵ xạ kỵ chiến lại có đầu óc linh hoạt để lập đội trinh sát. Tiết Thiên đầu óc minh mẫn, tâm tư trầm ổn, dùng để thống lĩnh trinh sát là thích hợp nhất, hơn nữa để Phó Thiên hộ xuất nhiệm chức Thống lĩnh trinh sát cũng có thể dập tắt ý nghĩ coi thường của mọi người.
Lại chọn ra hai ngàn sĩ tốt thân thể cao to lực lưỡng, giỏi về kỵ chiến giao cho Tiết Mãnh thống lĩnh, làm mũi nhọn xung phong hãm trận, công thành nhổ trại. Số sĩ tốt còn lại do Bộ Khang thống lĩnh, huấn luyện kỵ xạ, nâng cao sự ăn ý khi phối hợp hành quân, tăng cường chiến lực lên mức cao nhất.
Còn Trần Nhạc thì vì trù tính binh khí thống nhất quy cách mà chạy ngược chạy xuôi trong thành Vũ Quan. Trước tiên tới kho quân nhu chọn lựa, không đủ thì đi các doanh khác đổi binh khí, nếu không cho thì Trần Nhạc giở thói mặt dày mày dạn không chịu đi, khiến các Hiệu úy của Vũ Quan đều dở khóc dở cười, quả thực là mệt muốn chết. Chử Ngọc Thành thì bắt đầu thay đổi Sơn Tự Doanh từng chút một từ những chi tiết nhỏ nhất.
Mọi người phân công rõ ràng, mỗi người một việc, trên dưới một lòng, diện mạo Sơn Tự Doanh thay đổi từng ngày.
Đại doanh Yên Nhung.
Mộ Vân Sênh quỳ trên mặt đất, lắng nghe Vương chiếu.
"Hoàng Kim Khả Hãn bệ hạ chiếu mệnh: Lục hoàng tử tấn công Vũ Quan lâu ngày không hạ, liên tục tổn binh hao tướng, từ hôm nay tước bỏ binh quyền, mau chóng trở về Vương trướng chờ lệnh. Binh mã thuộc quyền do Phó tướng Thoát Thoát Bất Hoa suất lĩnh tiến về U Châu, hợp binh một chỗ với Đại tướng quân Thác Bạt Hoành, mùa xuân năm sau đạp bằng U Châu! Khâm thử!"
"Nhi thần tiếp chỉ!"
Mộ Vân Sênh ngồi một mình trong trướng, tâm trạng sa sút. Lần này không công mà lui, sau này ngôi vị Hoàng đế e là không có phần mình nữa. Không được! Trở về xong còn phải nghĩ cách khác, chỉ có ngồi lên ngôi Đại Hãn mới có thể thực sự sở hữu thiên hạ! Còn tên Trần Nhạc kia, lần nào cũng là hắn phá hỏng việc tốt, đợi ta quay lại nhất định phải giết hắn! Nghĩ tới đây, ánh mắt Mộ Vân Sênh dần trở nên âm lãnh. Vì quyền lực, hắn sẽ không tiếc bất cứ giá nào!
Mùa đông năm Vũ Đức thứ tư, Mộ Vân Sênh phụng chiếu về Vương trướng Yên Nhung phục mệnh. Bên ngoài Vũ Quan quân Yên Nhung rút lui. Mười lăm vạn đại quân Yên Nhung của Thác Bạt Hoành binh lâm U Châu, áp sát Thiên Lang Quan!