Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chỉ có điều... xác suất lớn là cười gằn.
Tiện thể đánh cho Hứa Nguyên Thanh một trận tơi bời.
"Em thực ra có thể ngồi trên lưng chó... chó..."
Gió mạnh thổi qua, người khổng lồ vẫn không ngừng hét lên.
Nhưng Hứa Nguyên Thanh đang mở cửa sổ xe dường như không nghe thấy, miệng vẫn ngâm nga hát, thuận chân đạp lút cán ga.
Hay còn gọi là... đạp lút sàn.
Nhanh như điện xẹt.
Trên đường đến Trấn Yêu Quan, mắt thấy một chiếc xe coupe màu hồng phấn lòe loẹt đang bị ép sát từng chút một.
"Thầy Hứa... em... em..."
"Đù má (Ngọa tào)!!"
Người khổng lồ với tính cách thật thà, cuối cùng cũng không nhịn được thốt lên một tiếng kêu gào.
Lúc này vừa vặn đi ngang qua chiếc xe coupe màu hồng phấn kia.
Lâm các chủ đang lái xe nhìn thấy một chiếc xe van vượt qua, thậm chí phía sau còn treo một người, người đó còn quay đầu lại chế giễu mình...
Còn hét với mình: "Ngọa tào (Tao vượt)?" (Ngọa tào đồng âm với Ta vượt - pv)
Ngay sau đó, một con chó đang chạy như điên chạy qua, còn sủa về phía mình vài tiếng...
"Mẹ kiếp, khiêu khích tao?"
Lâm các chủ chiến ý dâng trào: "Đúng là an nhàn lâu quá rồi, tất cả mọi người đều quên mất danh hiệu 'Thần xe núi Akina' của lão phu rồi sao!"
Trong mắt mang theo ý chí chiến đấu vô tận.
Côn, vào số, ga, cùng với tiếng gầm rú của động cơ, chiếc coupe hồng phấn tăng tốc lần nữa.
Đuổi theo.
Ngang hàng với người khổng lồ trên bia mộ.
Ánh mắt bình tĩnh nhìn chằm chằm cậu ta.
Nhưng... đáp lại ông, là ánh mắt miệt thị của con chó trắng lớn, cùng với tiếng hét của người khổng lồ...
"Đù má, đù má a..."
Người khổng lồ lại hét lên lần nữa, chiếc xe van đột ngột tăng tốc, lại vượt qua.
"Mẹ kiếp, còn dám chửi tao?"
"Đây là tên ngốc ở đâu ra vậy!"
Lâm các chủ mặt đen sì, không nhịn được chửi.
Vừa tăng tốc, drift qua khúc cua gấp đuổi theo, thuận thế lấy điện thoại ra, bấm số gọi đi: "Alo, Sở Giao thông đấy à?"
"Có người đang đua xe!"
"Đúng, tôi đang ở trên đường cao tốc biên giới."
"Là một chiếc xe van, bọn chúng còn chế giễu tôi."
"Hả?"
"Tất nhiên là tôi nghe thấy rồi, sau xe kéo theo một tấm bia mộ, trên bia mộ còn có một người khổng lồ ngồi, đang bay với tốc độ 250km/h, chính tên người khổng lồ đó chửi tôi."
"Đúng, phía sau còn có một con chó chạy theo! Chó trắng!"
"Ông đây không bị tâm thần, đệch!"
Căm phẫn cúp điện thoại, Lâm các chủ nhìn chằm chằm chiếc xe phía trước, nghiến răng nghiến lợi: "Đừng để lão phu đuổi kịp các ngươi, nếu không..."
Khóe miệng nhếch lên nụ cười tàn nhẫn.
Ánh mắt càng gắt gao nhìn chằm chằm người khổng lồ trên bia mộ.
Đúng, còn cả con chó dám chế giễu mình kia nữa!
…
Một chiếc xe van, một chiếc xe thể thao màu hồng phấn, một tấm bia mộ, một con chó, cứ thế trong đêm khuya, diễn ra một màn đua tốc độ kinh hoàng.
Mặc dù trong đó dường như có lẫn vào vài thứ kỳ quái.
Nhưng không biết là do kỹ thuật lái xe của Hứa Nguyên Thanh có vấn đề, hay là do cấu hình của chiếc xe van Wuling quá tốt.
Tóm lại, vẫn luôn đè đầu Lâm các chủ một bậc.
Cho đến khi từ xa đã xuất hiện hình bóng của Trấn Yêu Quan...
Gần như không hẹn mà gặp, cả hai người đồng thời bắt đầu giảm tốc độ, cuối cùng dừng xe bên lề đường.
Đây cũng là một trong những quy tắc của Trấn Yêu Quan.
Trong vòng mười dặm, trừ khi là xe quân sự có biển số đặc biệt, còn lại đều cấm lưu thông.
Mà phía trước con đường, là một trạm kiểm soát.
Nhóm Dư Sinh bước xuống xe.
Gần như ngay lập tức ánh mắt bị thu hút bởi Trấn Yêu Quan hùng vĩ phía xa.
Có chút thất thần.
Nhóm Triệu Tử Thành có chút ngây ngốc, hơi thở theo bản năng cũng ngưng lại, vẻ mặt trang nghiêm.
Ngay cả biểu cảm của Dư Sinh cũng trở nên có chút nghiêm túc.
Thực ra rất khó dùng ngôn từ để miêu tả Trấn Yêu Quan.
Có lẽ là... tang thương, trầm trọng, áp lực, và cả... nội tâm sẽ theo bản năng cảm thấy an toàn.
Cửa ải cao vút kia, dường như đâm thẳng lên chín tầng mây.
Bảo vệ vùng đất bao la phía sau.
Thậm chí dù rõ ràng còn cách xa vài dặm, nhưng vẫn có thể ngửi thấy mùi máu tanh nhàn nhạt.
Toàn bộ Trấn Yêu Quan đều có màu đỏ sẫm.
Giống như trong những năm tháng dài đằng đẵng, đều không ngừng bị máu tươi ngâm tẩm.
"Tên trộm nhãi nhép, vừa rồi là ngươi mắng ta đúng không."
Đột nhiên, từ xa truyền đến một giọng nói kìm nén cơn giận, phá vỡ tâm trạng giống như hành hương của mọi người.
Lâm các chủ vẫn mặc bộ vest tinh tế đó, đi về phía mọi người.
Ánh mắt nhìn thẳng vào người khổng lồ.
Tất nhiên, lúc này người khổng lồ lại một lần nữa hoàn toàn phớt lờ ông, hai chân run rẩy, chống tay vào thân xe, tốn sức đứng dậy, rõ ràng vẫn chưa hồi phục từ trạng thái choáng váng đó.
Còn về Đại Bạch, vẫn nằm rạp trên mặt đất, thè lưỡi, thở hổn hển không ngừng.
Rõ ràng cú nước rút trăm cây số đối với nó cũng là một việc tốn sức.