Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Thế hệ thứ hai cũng chẳng còn lại bao nhiêu."
"Hiện tại tiền tuyến đều là các tiền bối thế hệ thứ ba đang khổ sở chống đỡ, là trụ cột tinh thần của các tiền bối, Trấn Yêu Quan không thể không có ngài!"
"Vãn bối Lâm Phong, thay mặt Nhân tộc thiên hạ, xin ngài xuất sơn."
Lưng cúi càng thấp hơn, nhưng giọng điệu lại vô cùng kiên định.
Chung Ngọc Thư nhìn mặt hồ phẳng lặng: "Vật thức tỉnh vỡ nát rồi, tim cũng nát rồi, tôi là một phế nhân... lấy gì để cứu vớt Nhân tộc, gánh nặng này quá lớn, ông già này gánh không nổi."
Chung Ngọc Thư có chút thất thần, giọng nói trầm thấp.
"Xin Chung lão xuất sơn!"
Lâm các chủ vẫn lặp lại câu nói đó, chỉ có điều trong tay xuất hiện thêm một hộp gỗ, cứ thế nâng trong lòng bàn tay.
...
Chung Ngọc Thư nghiêng đầu, liếc nhìn hộp gỗ kia, ánh mắt không chút gợn sóng.
Ông biết, ăn thứ trong hộp gỗ này vào, ông sẽ lại là Chung Ngọc Thư năm xưa, Chung Ngọc Thư bách chiến bách thắng trên tường thành Trấn Yêu Quan.
Nhưng ông... đã già rồi.
Già đến mức không thể tỏa ra bao nhiêu ánh sáng cho Nhân tộc nữa, mà viên thuốc này, lại có thể tạo ra một vị Chiến thần mới.
Cho nên... Chung Ngọc Thư trực tiếp phớt lờ.
"Xin Chung lão xuất sơn!"
Đây là lần thứ tư Lâm các chủ mở miệng, người đàn ông đã đến tuổi trung niên này, cứ thế quỳ thẳng xuống đất.
"Thành Mạc Bắc thù trong giặc ngoài!"
"Chung lão không ra tay định càn khôn, chính là trơ mắt nhìn bọn họ đi chết."
Lâm các chủ mặt không cảm xúc.
Cơ thể Chung Ngọc Thư trên ghế gấp cứng đờ, đột ngột đứng dậy. Rõ ràng để chòm râu dê trông rất buồn cười, nhưng ánh mắt ông lúc này lại tỏa ra hàn khí thấu xương.
Cùng với việc ông đứng dậy, giống như một con mãnh thú, lặng lẽ thức tỉnh.
"Cậu... dùng tính mạng của người thường... để uy hiếp tôi?"
Giọng nói này tràn ngập sát ý.
Ngay cả những cựu binh vốn đang mong chờ, xem kịch, giờ khắc này cơ thể cũng cứng đờ.
"Cậu mẹ nó!"
"Đồ cặn bã!"
"Nỗi sỉ nhục của Nhân tộc!"
Đám người phẫn nộ chửi bới, chống nạng, dìu nhau, xoay người bỏ đi.
Nhìn hướng đi, rõ ràng là muốn vào thành chi viện.
Nhưng với trạng thái hiện tại của họ, chẳng khác nào đi nạp mạng, nhưng họ đi không chút do dự, thậm chí phản ứng theo bản năng của mọi người đều nhất trí.
"Ngài có thể nói tôi vô liêm sỉ!"
"Ngài cũng có thể cho rằng tôi đang dùng người dân để uy hiếp ngài!"
"Những tiếng xấu này, tôi không quan tâm."
"Nhưng, Yêu tộc muốn cái mạng của ngài, đã bỏ ra cái giá rất lớn."
"Hiện tại mấy tỉnh lân cận, đều có người của Tà Giáo tập thể gây rối quy mô lớn."
"Ngay cả tỉnh Giang Bắc, cũng khói lửa khắp nơi."
"Các chủ trấn thủ thành Bạch Xuân, hiện tại toàn bộ chiến lực cao cấp của miền Bắc đã bị cầm chân hết rồi."
"Yêu tộc đang sợ, sợ ngài xuất sơn."
"Ngay cả Yêu tộc cũng kiêng kỵ ngài như vậy, thậm chí không tiếc trả giá đắt, để Tà Giáo ra tay, chứng tỏ ngài... vẫn là vị Chiến thần năm xưa."
"Chiến thần... một người trấn một ải."
"Tôi cũng không ngại nói thật với ngài, phía tỉnh Giang Bắc đã không còn dư lực lượng để chi viện cho thành Mạc Bắc nữa, chiến lực cao cấp cuối cùng, là tôi."
Giọng Lâm các chủ bình tĩnh, không có bất kỳ dao động cảm xúc nào: "Hiện tại, tôi không trực tiếp đi chi viện cho thành Mạc Bắc, mà đến đây trước, bất luận giải thích thế nào, cũng được coi là làm lỡ thời cơ chiến đấu, hại chết người dân."
"Cho nên, sáng nay tôi đã chính thức từ chức Phó các chủ."
"Việc ở đây xong xuôi, nếu tôi chưa chết, sẽ đi Trấn Yêu Quan."
"Chiến đấu đến giây phút cuối cùng của cuộc đời."
"Bây giờ, vì sự ổn định cục diện của cả tỉnh Giang Bắc, vì mưu đồ của Yêu tộc, Tà Giáo thất bại, xin Chung lão... xuất sơn!"
Đây là lần thứ năm Lâm các chủ nhắc đến.
Chung Ngọc Thư cứ thế lặng lẽ nhìn ông ta, cũng đã mang lại áp lực cực lớn.
"Chung lão, xuất sơn đi!"
"Thành Mạc Bắc bên kia còn không biết thế nào nữa!"
"Đúng vậy, cứu người quan trọng hơn."
Đám người lo lắng nói.
Khẽ thở dài một tiếng, Chung Ngọc Thư lắc đầu, cầm lấy hộp gỗ, đặt trong tay.
Đột nhiên, một tiếng cười khẽ vang lên.
"Rường cột của Nhân tộc ta sắp xuất sơn rồi sao?"
"Có thể chứng kiến cảnh tượng này, thật vinh hạnh tột cùng."
Thanh niên từng xuất hiện dưới chân núi Trấn Yêu Quan, vẫn bộ áo bào đen đó, dẫn theo hai người thong thả bước ra.
Hơi cúi người chào Chung Ngọc Thư.
"Vạn Thần Giáo, Thần Sứ Vệ Nhạc, bái kiến Chung lão." (Tác giả viết nhầm Tiền lão thành Chung lão, mình sửa lại cho đúng mạch truyện)
Tuy là cúi người, nhưng đầu vẫn ngẩng cao.
Ánh mắt bình tĩnh.
"Nhãi con Tà Giáo?"
"Mang theo hai thứ này, không đủ dùng đâu."
Chung Ngọc Thư thậm chí từ đầu đến cuối lười liếc nhìn kẻ này một cái, chỉ lầm bầm hai câu, mở hộp gỗ ra, bên trong là một viên thuốc màu đỏ như máu.
"Chung lão, trong mắt nhân vật cỡ ngài, tôi có lẽ còn không bằng con kiến."