Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nếu Viên Thuật thực sự là minh chủ, Lưu Mạc cần gì phải đem thân mình đi trên lưỡi đao, âm thầm mưu tính đại nghiệp?

Lưu Mạc lẽ nào không biết tìm một nơi thế ngoại đào nguyên, rồi dựa vào danh nghĩa tông thất nhà Hán mà lừa gạt vài tiểu thư nhà quyền quý về làm vợ, sống đời tiêu dao, con cháu đầy đàn sao?

Đừng nói là Viên Thuật.

Chỉ cần bất luận một ai trong số Viên Thiệu, Tào Tháo, Lưu Biểu, Lưu Bị, Tôn Sách, Tôn Quyền có thể thành tựu đại nghiệp, kết thúc loạn thế, Lưu Mạc đều nguyện vì kẻ đó cúc cung tận tụy, kiếm lấy cái danh tiếng sau khi chết!

Nhưng Viên Thiệu thì ngoài rộng lượng trong đố kỵ. Tào Tháo nghi tâm quá nặng. Lưu Biểu thiếu chí tiến thủ. Lưu Bị thì trọng tình cảm đến mức theo ý riêng. Tôn Sách tự phụ khinh địch. Còn Tôn Quyền... không nhắc đến cũng được!

Nếu không phải như thế, thiên hạ này đối với Lưu Trọng Sơn ta có can hệ gì đâu?

Chu Du bị cơn giận bất ngờ của Lưu Mạc làm cho kinh ngạc, đồng thời cũng chấn động bởi câu nói "Lo trước cái lo của thiên hạ, vui sau cái vui của thiên hạ"!

Trong phút chốc, một nỗi thẹn thùng dâng lên trong lòng.

Phải rồi! Thiên hạ nhiễu nhương, dân chúng lầm than. Nếu có năng lực bình định loạn thế, tự khắc phải dấn thân không tiếc mình, hà tất phải hỏi lý do?

Sau cơn hổ thẹn, Chu Du lại thấy đôi chút mừng rỡ. Từ lúc Lưu Mạc bước chân vào cửa, hăn vẫn chưa nhìn thấu được người này. Nay những lời khẳng khái của Lưu Mạc tuy khiến hắn xấu hổ, nhưng cũng cho Chu Du thấy được rằng: Lưu Mạc quả thật không phải người thường!

Lúc này, mọi chuyện đã nói rõ, Chu Du cũng không còn kiêng dè gì nữa.

"Nói vậy, Lưu sứ quân là nhắm vào binh mã mà đến?"

"Nửa nọ nửa kia, chủ yếu là vì Chu Công Cẩn ngươi và Bá Phù."

"Nếu đã vậy, sứ quân hẳn cũng không có lòng muốn cưới phu nhân?"

Lưu Mạc im lặng...

Chu Du: ???

"Hừ."

Lưu Mạc liếc xéo Chu Du một cái.

Chuyện nào ra chuyện nấy! Tôn Sách và Chu Du, hai kẻ này đều chẳng phải hạng vừa! Đặc biệt là Tôn Sách. Nếu không trở thành cha (dượng) của Tôn Sách, ai biết được hắn có tự lập môn hộ hay không?

Nên nhớ Viên Thuật lão nhi kia tuy tàn bạo với dân, nhưng đối với Tôn Sách thật sự không có gì để chê, coi như con đẻ! Kết quả Tôn Sách nói phản là phản ngay...

Bởi vậy, Lưu Mạc lại khôi phục dáng vẻ ban đầu:

"Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu!"

"Hơn nữa chuyện này ta đã thưa qua với Hậu tướng quân. Ngài ấy lúc này cần ta và Lục trung nghĩa gây ra chút động tĩnh ở Lư Giang để giúp ngài ấy làm chủ Hoài Nam... Công Cẩn, ngươi chắc cũng không muốn làm hỏng đại kế của Hậu tướng quân, khiến ngài ấy hiểu lầm chứ?"

Vô liêm sỉ! Thật là mặt dày vô liêm sỉ!!!

Chu Du không ngờ, mình và Lưu Mạc đã nói đến mức này rồi mà hắn vẫn chấp nhất như vậy!

"Lưu sứ quân, thật là... Tiếc thay!"

Chu Du hiểu rằng Lưu Mạc không phải hạng người chỉ nghe vài câu chân tình mà đã có thể dốc hết tâm can... Cũng phải, nếu Lưu Mạc thực sự ngây thơ như thế, Chu Du ngược lại sẽ coi thường, cho rằng hắn sớm muộn gì cũng bị người ta xoay như dế.

Thế là Chu Du đành dùng kế hoãn binh:

"Lưu sứ quân cũng biết, Đại Hán lấy trung hiếu trị quốc. Ô Trình hầu nay vừa mới tạ thế, sao có thể thành hôn với sứ quân vào lúc này? Chẳng hay sứ quân có thể chờ đợi ba năm, đợi phu nhân và Bá Phù chịu tang Ô Trình hầu xong xuôi, rồi hãy bàn chuyện này?"

Ngoài dự tính của Chu Du, Lưu Mạc lập tức gật đầu đồng ý: "Đương nhiên là được!"

Lưu Mạc không hề do dự: "Ta cũng không muốn để phu nhân và Bá Phù phải mang tiếng bất trung bất hiếu!"

"Chỉ là hôm nay, phải định ra ngày cưới, giấy trắng mực đen viết cho rõ ràng!"

Khóe miệng Chu Du giật giật: "Làm vậy, e là tổn hại danh tiếng của sứ quân."

Chồng người ta vừa chết đã đến tận cửa định hôn ước, đúng là có chút "nghịch thiên"!

Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, Chu Du liền cười khổ, tự mình trả lời: "Nếu Lưu sứ quân thực sự quan tâm đến hư danh này, e rằng hôm nay đã không tìm đến cửa."

Chu Du đầy vẻ u sầu: "Chỉ là như thế, không biết phải nói thế nào với Bá Phù? Sứ quân cũng biết, tính cách Bá Phù cương liệt, biết chuyện này e rằng sẽ cho là mình chịu nhục, làm hỏng đại kế của sứ quân!"

Lưu Mạc lại chẳng hề để tâm, thậm chí còn lộ vẻ cợt nhả:

"Nếu đã vậy, hết thảy trông cậy vào Công Cẩn rồi! Dù sao, Công Cẩn mới là Đại đô đốc thống lĩnh binh mã dưới trướng ta trong tương lai, chuyện này đâu đến lượt ta ra mặt?"

Nếu đúng như lời Lưu Mạc nói, sau này dù có được bộ hạ cũ của Tôn Kiên, người thống lĩnh họ cũng là Chu Du. Nói cách khác, kẻ hưởng lợi lớn nhất là Chu Du chứ không phải Lưu Mạc.

Đã vậy, việc dàn xếp với Tôn Sách, chẳng lẽ không nên để Chu Du ra mặt sao?

Khóe miệng Chu Du lại giật liên hồi.

Lưu sứ quân... quả thật có phong thái của Cao Tổ năm nào!

Lưu Mạc giao việc thuyết phục Tôn Sách cho Chu Du, nhưng điều đó không có nghĩa là bản thân hắn được nhàn hạ.

“Công Vỹ! Ngươi nghe ta nói đã!”

“Công Vỹ! Đừng có bộ dạng đó mà!”

“Công Vỹ! Hay là ta mời ngươi đi 'Câu Lan thính khúc' (đến lầu xanh nghe hát) chịu không?”