Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thư Thụ do dự một chút, lúc này mới nói: “Chủ công, thần đang suy nghĩ về việc Thiên tử giả này, thần cảm thấy... Cần phải tăng cường kiểm soát đối với hắn.”
“Ồ? Cớ gì lại nói như vậy?”
Viên Thiệu hơi nghi hoặc, không hiểu lắm tại sao Thư Thụ lại bỗng nhiên nói như vậy.
Thư Thụ trả lời: “Người này trước đó mô phỏng hành vi cử chỉ của Thiên tử, mô phỏng được rất giống, nhưng gặp chủ công ngài thì, lại lập tức làm ra thái độ nịnh hót , trước sau chuyển biến quá lớn, khiến người ta kinh dị.”
Nếu như nói, Lưu Hiệp ban đầu mô phỏng Thiên tử có chín phần giống, chỉ là khiến Thư Thụ cảm thấy kinh ngạc; như vậy từ khi y tiến vào thành Nghiệp, đến chuyển biến vừa rồi khi đối mặt với Viên Thiệu, lại khiến Thư Thụ có cảm giác sợ hãi.
Nhưng Viên Thiệu nghe xong Thư Thụ lời này, lại cười.
“Là Công Dữ ngươi suy nghĩ nhiều rồi, người này bất quá chỉ là một tiện dân mà thôi. Kẻ tiểu nhân lúc đầu kiêu ngạo sau đó cung kính, không có gì phải lo lắng.”
Viên Thiệu cũng không để lời của Thư Thụ trong lòng.
Một kẻ ngay cả đòi báo đáp cũng chỉ dám đòi tiền, không có chí lớn, ánh mắt thiển cận, loại người này có gì phải lo lắng?
Quan trọng nhất là Lưu Hiệp ngay trong lòng bàn tay của gã, chỉ cần gã muốn, tùy thời có thể giết hắn, không khó hơn bao nhiêu so với bóp chết một con kiến.
“Thế nhưng chủ công...”
Thư Thụ vẫn muốn khuyên nhủ, nhưng Viên Thiệu đã không còn tâm tư lắng nghe nữa, khoát tay áo nói: “Trước tiên đến đại đường nghị sự đã, chuyện này để sau hẵng nói.”
Hai người đã đến bên ngoài đại đường nghị sự.
Thư Thụ chỉ đành ngậm miệng, không nói thêm nữa.
Hắn lo lắng mình nói nhiều một chút Thiên tử giả này có chỗ nào không đúng, sẽ khiến kế hoạch hiệp thiên tử dĩ lệnh chư hầu của Viên Thiệu xuất hiện chuyển biến.
Bên trong nghị sự đại đường, Thẩm Phối, Điền Phong đều đã sớm đợi ở đây.
Ngoại trừ bọn họ ra, Phùng Kỷ, Hứa Du, Quách Đồ cũng đều ở đây.
Viên Thiệu và Thư Thụ bước vào đại đường, ánh mắt của mọi người đều nhìn sang.
“Chủ công, bệ hạ đâu?”
Điền Phong thăm dò hỏi, bọn họ đều là nhận được lệnh của Viên Thiệu đến đại đường nghị sự chờ, vốn tưởng rằng sẽ chính thức yết kiến Thiên tử, từng người đều đặc biệt thay y phục lộng lẫy.
Nhưng hiện tại chỉ có Thư Thụ và Viên Thiệu đến, cũng không nhìn thấy bóng dáng của Thiên tử, không khỏi có chút nghi hoặc.
Không phải là muốn đến yết kiến Thiên tử sao?
Viên Thiệu trực tiếp đi đến chủ vị ngồi xuống, sau đó nhìn về phía mọi người, nói: “Thiên tử một đường mệt nhọc, hiện tại đang ở biệt viện nghỉ ngơi, không tiện gặp người.”
Kỳ thực gã vốn là chuẩn bị để Lưu Hiệp và mọi người gặp mặt, nhưng ai biết Thiên tử này là giả, cho nên liền chỉ có thể bỏ đi ý nghĩ này.
Bởi vì những mưu thần ở đây không ai không là người thông minh, hiện tại để bọn họ và Lưu Hiệp tiếp xúc nhiều hơn, nói không chừng liền nhìn ra mánh khóe gì, nhận ra thân phận.
Cũng không phải nói gã không tin tưởng những mưu thần dưới trướng này, nhưng loại chuyện tìm người giả mạo Thiên tử này, vẫn là biết càng ít càng tốt.
“Thật sự là không nghĩ tới, Thiên tử lại có thể thoát thân từ trong tay tên gian tặc Tào Tháo kia, đến nơi này của chủ công.”
Thẩm Phối rất cảm khái, sau đó cười nhìn về phía Thư Thụ, “Công Dữ, lần này ngươi đón bệ hạ về thành Nghiệp, có thể nói là lập đại công!”
Đối mặt với lời khen của Thẩm Phối, Thư Thụ ngượng ngùng nói: “Ta chẳng qua chỉ là xuất thành câu cá, ngẫu nhiên gặp mà thôi, chủ yếu vẫn là bệ hạ hồng phúc tề thiên, có ông trời phù hộ, một đường bình an đã đến địa bàn của chủ công.”
Điền Phong cười nói: “Công Dữ ngươi đừng khiêm tốn nữa, đây là công lao của ngươi.”
Mọi người đều khen ngợi, duy chỉ có Quách Đồ và Phùng Kỷ sắc mặt có chút u ám.
Bọn họ vốn không hòa hợp với Thư Thụ.
Trước đó Thư Thụ đề nghị đón Thiên tử đến Ký Châu, bọn họ liền cực lực phản đối; ai biết lần này Thư Thụ lại xuất thành câu cá lại có thể nhặt được Thiên tử trở về.
Người câu được Thiên tử trước đó, chính là Khương Tử Nha.
Có cần phải đến mức kỳ lạ như vậy không?
“Hừ, chẳng qua chỉ là may mắn mà thôi, Bệ hạ là tin tưởng chủ công mới đến Ký Châu, có quan hệ gì đến Thư Thụ ngươi?”
Quách Đồ lạnh lùng hừ một tiếng nói, giọng điệu có chút bất mãn.
Phùng Kỷ ở bên cạnh cũng theo đó mỉa mai: “Xem ra ta về sau cũng phải học Công Dữ nhiều hơn, xuất thành câu cá đều có thể gặp chuyện tốt như vậy.”
Thư Thụ cười cười, không lên tiếng.
Nhưng Điền Phong không quen nhìn, trực tiếp phản bác: “Cho dù để bệ hạ đứng trước mặt ngươi, ngươi có thể nhận ra được không?”
“Công Dữ từng làm quan đến Ký Châu biệt giá, được phong mậu tài, đã từng hai lần làm huyện lệnh, lên triều yết kiến qua Thiên tử, còn ngươi? Ngươi tính là thứ gì?”
Điền Phong luôn luôn nổi tiếng là miệng lưỡi sắc bén, nói năng thẳng thắn, những lời này có thể nói là đánh vào nỗi đau của hai người Phùng Kỷ.
Nhóm bọn họ tuy rằng cùng là mưu sĩ dưới trướng của Viên Thiệu, nhưng trước đây Thư Thụ là có quan chức chính thức, hơn nữa chức vị còn không thấp, từng gặp Thiên tử, sau đó mới đến dưới trướng của Viên Thiệu làm việc.
Những người khác nói trắng ra chính là gia thần của Viên Thiệu, đã từng gặp Thiên tử lúc nào?