Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Huyền Đức quá khen, đều là nhờ bệ hạ tín nhiệm mà thôi.”

Viên Thiệu khiêm tốn nói, nhưng khóe miệng lại hoàn toàn không kìm nén được.

Hàn huyên vài câu, gã lại chủ động hỏi: “Nói đi nói lại, Huyền Đức không phải đang đóng quân ở huyện Bái sao, lần này tại sao đột nhiên đến tìm ta?”

Lưu Bị đến tuy rằng khiến gã rất vui mừng, nhưng cũng có hơi nghi hoặc.

Bởi vì ba người bọn họ cưỡi ngựa đến, tuyệt đối không thể nào là chuyên môn chạy đến một chuyến chỉ vì muốn bái kiến thiên tử, gã không tin Lưu Bị lại rảnh rỗi như vậy.

“Chuyện này, có chút khó mở lời.”

Lưu Bị nghe vậy không khỏi thở dài một hơi, buông chén trà trong tay xuống: “Lần này đến bái kiến Viên huynh, một là nghe nói thiên tử ở đây, Lưu Bị thân là Hán thất tông thân, dù tình hay lý đều nên đến bái kiến.”

“Nguyên nhân thứ hai... Là muốn đến mượn Viên huynh một ít binh mã.”

Lời này vừa nói ra, nụ cười trên mặt Viên Thiệu nhất thời cứng đờ.

“Mượn binh?”

Hai chữ thốt ra từ miệng Lưu Bị, nhất thời dập tắt toàn bộ nhiệt tình của Viên Thiệu, ngay cả một tia lửa cũng không còn.

Gã đã biết mục đích của Lưu Bị tới đây không hề đơn giản!

Tuy trong lòng Viên Thiệu không còn nhiệt tình, nhưng ngoài mặt vẫn không tiện trực tiếp thay đổi sắc mặt, bèn giả vờ quan tâm hỏi han: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mà khiến Huyền Đức phải đến mượn binh? Binh mã ở huyện Bái của ngươi đâu?”

Lưu Bị lộ vẻ hổ thẹn, nói: “Viên huynh không biết rồi, ta bị tên gia nô ba họ Lữ Bố tập kích bất ngờ, không chỉ mất huyện Bái, mà ngay cả vợ con cũng bị hắn bắt đi.”

“Hiện giờ ta cùng đường, nên mới đến đây cầu xin Viên huynh giúp đỡ.”

“Nay Viên huynh đã được phong làm Đại tướng quân kiêm Đại tư mã, chưởng quản binh mã thiên hạ, mong Viên huynh cho ta mượn một ít binh mã, giúp ta đánh đuổi nghịch tặc Lữ Bố, đoạt lại huyện Bái.”

Lưu Bị vẻ mặt thành khẩn, đứng dậy hành lễ với Viên Thiệu.

“Chuyện này…”

Nghe xong mục đích của Lưu Bị, Viên Thiệu lộ vẻ do dự.

Không nói đồng ý, nhưng cũng không trực tiếp từ chối.

Thấy Viên Thiệu do dự, Trương Phi đứng bên cạnh không nhịn được lên tiếng: “Chỉ là mượn binh thôi, có phải không trả đâu, chỉ cần lấy lại được huyện Bái, huynh đệ ta nhất định không quỵt nợ!”

“Dực Đức, chớ vô lễ!”

Lưu Bị quay đầu quát lớn, rồi hướng Viên Thiệu tạ lỗi: “Viên huynh, tam đệ ta tính tình thô lỗ, mong huynh thứ lỗi.”

Trương Phi nghe vậy bèn bực bội lùi về phía sau.

Hắn cố tình ăn nói thô lỗ trước mặt Viên Thiệu, nếu không Lưu Bị sẽ khó xử.

Hai huynh đệ đã dùng chiêu này nhiều lần, hiệu quả đều rất tốt.

Quả nhiên, thái độ của Viên Thiệu hơi dịu đi, phẩy tay nói: “Không sao, ta không phải là không đồng ý, nhưng mượn binh không phải chuyện nhỏ, Huyền Đức cho ta suy nghĩ một đêm, ngày mai sẽ cho ngươi câu trả lời, thế nào?”

Lưu Bị chắp tay cười nói: “Tất nhiên là được.”

Hắn cũng không mong Viên Thiệu sẽ lập tức đồng ý, mượn binh quả thực không phải chuyện nhỏ, mượn bao nhiêu binh mã, cấp bao nhiêu lương thảo, tất cả đều cần phải thương nghị.

Nếu Viên Thiệu lập tức đồng ý, hắn ngược lại sẽ sinh nghi.

Nói xong chuyện này, Viên Thiệu nhìn sang người đứng bên cạnh Lưu Bị, hai mắt sáng lên.

“Quan tướng quân, đã lâu không gặp.”

Viên Thiệu mỉm cười chào hỏi.

Gã có ấn tượng rất sâu sắc với Quan Vũ, năm đó thảo phạt Đổng Trác, Quan Vũ đã chém Hoa Hùng trong lúc rượu còn chưa nguội, phong thái ấy, đến nay gã vẫn còn nhớ rõ.

Có thể nói, dưới trướng của gã, không một ai sánh bằng Quan Vũ.

Quan Vũ chắp tay với Viên Thiệu, coi như đáp lễ, sau đó vẫn đứng bên cạnh Lưu Bị, như một vị thần hộ vệ.

Cảm nhận được sự lạnh nhạt của Quan Vũ, trong lòng Viên Thiệu không khỏi dâng lên cảm giác ghen tị với Lưu Bị.

Cho dù là Quan Vũ hay Trương Phi, đều là mãnh tướng vạn người không địch nổi.

Cho dù nhìn khắp thiên hạ, những mãnh tướng như vậy cũng rất hiếm.

“Chỉ là một kẻ thất thế xuất thân từ dòng dõi tông thất, chuyên nghề đan dép rơm, có đức hạnh gì, mà có thể khiến hai vị mãnh tướng vạn người này trung thành?”

“Thật là chó ngáp phải ruồi!”

Trong lòng Viên Thiệu vô cùng ghen tị, gã xem thường Lưu Bị, nhưng lại thèm muốn Quan Vũ và Trương Phi.

Nếu có thể thu phục được hai người này về dưới trướng, chẳng khác nào có thêm mười vạn đại quân!

“Viên huynh, không biết khi nào chúng ta mới được yết kiến bệ hạ?”

Lưu Bị lên tiếng hỏi, đã đến thành Nghiệp, nhất định phải đi gặp Thiên tử một lần, nếu không thật khó nói.

Viên Thiệu kìm nén sự chua xót trong lòng, mỉm cười nói: “Ta đã phái người vào cung bẩm báo với bệ hạ rồi, hẳn là rất nhanh… Nhìn kìa, tới rồi.”

Vừa dứt lời, Thư Thụ bước vào đại sảnh.

“Chủ công, thần đã bẩm báo với bệ hạ, bệ hạ nói cho ba người Lưu Sứ quân vào cung yết kiến.” Thư Thụ lên tiếng nói.

Viên Thiệu gật đầu, đứng dậy nói: “Đi thôi Huyền Đức, ta dẫn ngươi đi.”

Gã không yên tâm để ba người Lưu Bị tự mình đi gặp Thiên tử, vẫn là tự mình dẫn đi cho chắc chắn, nếu có chuyện gì xảy ra cũng dễ bề ứng phó.

Thế là cả nhóm lên đường đi đến hoàng cung.

Lúc này trong hoàng cung.

Lưu Hiệp đã thay long bào, ngồi đợi ở chính điện.

Sau một thời gian được Thư Thụ huấn luyện, giờ đây ngôn hành cử chỉ của hắn đã không khác gì một vị Thiên tử thực thụ, cho dù là ai cũng không thể nhận ra điểm khác biệt.