Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Những lời nói này của Viên Thiệu hùng hồn hữu lực, rất có khí phách!
Hơn nữa tràn ngập sát ý vô cùng mãnh liệt!
Năm đó gã dám rút kiếm đối đầu với nghịch tặc Đổng Trác, hôm nay lại rút kiếm đối đầu với gian tặc Tào Tháo, thì có gì phải sợ hãi?
“Thảo phạt nghịch tặc! Giết Tào Tháo!”
“Thảo phạt nghịch tặc! Giết Tào Tháo!”
“Thảo phạt nghịch tặc! Giết Tào Tháo!”
…
Không biết là ai trong đám người phía sau Viên Thiệu hô lên trước, tiếp theo tất cả mọi người đều cùng hô theo, thanh âm vang dội.
“Bản Sơ thực là trụ cột chống trời của Đại Hán a!”
Lưu Hiệp càng thêm kích động, nước mắt giàn giụa.
Thư Thụ đứng sau lưng Lưu Hiệp có chút không rõ tình huống của y, khẽ ho một tiếng, tiến lên phía trước nói với Viên Thiệu: “Chủ công, bệ hạ đường xa mệt mỏi, vẫn nên nghênh đón bệ hạ vào phủ trước.”
Viên Thiệu nghe vậy khẽ gật đầu, nói với Lưu Hiệp: “Mời bệ hạ vào phủ nghỉ ngơi, thần lập tức đi chuẩn bị tiệc tối, tối nay sẽ đón gió tẩy trần cho bệ hạ.”
“Ừm…làm phiền ái khanh rồi.”
Lưu Hiệp lau lau nước mắt, sau đó được mọi người vây quanh đi vào Viên phủ.
Viên Thiệu vốn cũng muốn đi theo, nhưng lại bị Thư Thụ giữ lại.
“Chủ công xin dừng bước, thần có lời muốn nói.”
Viên Thiệu nghe vậy nhíu mày, hơi nghi hoặc nhìn về phía Thư Thụ, hỏi: “Công Dữ có chuyện gì?”
Thư Thụ nhìn xung quanh, sau đó hạ giọng nói: “Là chuyện liên quan đến bệ hạ, chẳng lẽ chủ công không cảm thấy kỳ quái vì sao bệ hạ lại đột nhiên đến thành Nghiệp sao?”
“Chẳng phải bệ hạ đã nói rồi sao, là hắn chạy… Hả?”
Viên Thiệu theo bản năng trả lời, nhưng gã rất nhanh liền ý thức được có điểm không đúng, trong lòng không khỏi đánh thót một cái.
Gã híp mắt trầm tư một lát, sau đó nhìn Thư Thụ một cái, phất tay áo, xoay người đi vào trong phủ.
“Nơi này không tiện nói chuyện, đến thư phòng đi.”
Thư Thụ không nói nhiều, chỉ cúi đầu, nhanh chân đuổi theo.
Viên phủ, thư phòng.
“Rầm--!”
Viên Thiệu vỗ một cái thật mạnh lên bàn, vẻ mặt âm trầm nhìn Thư Thụ, tức giận quát: “Thư Thụ! Ngươi thật to gan! Vậy mà dám tìm người giả mạo thiên tử?!”
Vừa rồi, gã đã nghe được một tin tức khiến gã khiếp sợ.
Vị thiên tử này vậy mà lại là giả!
Chỉ là Thư Thụ tùy tiện tìm một lưu dân ven đường đến đóng giả, vậy mà gã lại tin là thật!
Kỳ thật ngay từ đầu gã đã cảm thấy không đúng, chẳng qua là diễn xuất của “thiên tử” kia quá tốt, khiến gã tin tưởng.
Nhưng nghĩ kỹ lại, những lời “thiên tử” kia nói căn bản không thể không cân nhắc.
Đầu tiên chính là vấn đề chạy trốn, không nói đến chuyện Tào Tháo làm sao có thể để mặc cho thiên tử chạy trốn, cho dù có chạy trốn, thiên tử từ nhỏ đã quen sống trong nhung lụa, cũng không thể nào chạy xa như vậy.
Quan trọng nhất chính là, chỉ cần thiên tử đến địa phận Ký Châu, biểu lộ thân phận thiên tử của mình, vậy gã sớm đã tự mình đi nghênh đón, làm gì cần phải cố ý chạy đến tận thành Nghiệp?
Đối mặt với trách cứ của Viên Thiệu, Thư Thụ vẻ mặt bình tĩnh, nói: “Chủ công, kỳ thật hiện tại ta cũng có chút hoài nghi thân phận của hắn.”
“Nhưng thật giả thì có liên quan gì? Chỉ cần chủ công nói hắn là thật, vậy hắn chính là thật.”
“Nhưng hắn căn bản không phải là thật!” Viên Thiệu tức giận đến nghiến răng nghiến lợi: “Để người ta giả mạo thiên tử, nếu như bị phát hiện, ngươi có biết hậu quả nghiêm trọng đến mức nào không?”
“Ta sẽ mất hết tín nhiệm với người trong thiên hạ, phải chịu vạn người phỉ nhổ!”
Lúc này trong lòng Viên Thiệu tức giận cực kỳ, Thư Thụ không bàn bạc với gã, liền mang vị thiên tử giả này trở về, còn để lộ diện trước mặt nhiều người như vậy.
Hiện tại tất cả mọi người đều cho rằng “thiên tử” đang ở thành Nghiệp, bây giờ gã có thể nói là cưỡi hổ khó xuống.
Thư Thụ nghe vậy đáp: “Chủ công, hiện tại người biết rõ thân phận thiên tử giả, ngoài bản thân hắn ra, chỉ có ngài và ta.”
“Người này dung mạo giống hệt thiên tử, ngay cả chủ công cũng không nhìn ra hắn là giả, không phải sao?”
“Dung mạo giống nhau, cộng thêm danh vọng của chủ công, chúng ta hoàn toàn có thể đối ngoại tuyên bố vị thiên tử này là thật, còn trong tay Tào Tháo mới là giả.”
“Ngài nói xem, người trong thiên hạ sẽ tin ngài, hay là tin Tào Tháo?”
Vừa rồi nhìn thấy Lưu Hiệp diễn xuất tinh xảo như vậy, lừa gạt tất cả mọi người bao gồm cả Viên Thiệu, trong lòng hắn tràn đầy tự tin.
Kế hoạch này, thật sự khả thi!
“Ngươi cho rằng người trong thiên hạ đều là kẻ ngu sao?”
Viên Thiệu không kiên nhẫn nói: “Bây giờ Lạc Dương thành phá, tin tức thiên tử bị Tào Tháo nghênh đón đến huyện Hứa đã truyền khắp thiên hạ, lúc này ta nói thiên tử ở trong tay ta, ai sẽ tin?”
“Huống chi thiên tử thật giả chung quy có điểm khác biệt, những cận thị, phi tần quen thuộc nhất định có thể nhận ra, căn bản giấu diếm không được!”
Thư Thụ mỉm cười: “Là chủ công nghĩ nhiều rồi, kỳ thật chúng ta căn bản không cần chứng minh vị thiên tử này là thật, chúng ta chỉ cần để cho người trong thiên hạ biết, thiên tử trong tay Tào Tháo có khả năng là giả là được.”
“Ngươi có ý gì?”
Viên Thiệu nhíu chặt mày, nhìn về phía Thư Thụ.
Thư Thụ cười nói: “Trong tay Tào Tháo có thiên tử, hắn liền có thể một lần nữa xây dựng triều đình, mượn danh nghĩa thiên tử hiệu lệnh chư hầu thiên hạ, chiêu hiền đãi sĩ.”