Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đêm tối thỉnh thoảng lại vang lên vài tiếng côn trùng rỉ rả. Không biết là ảo giác hay sao mà nhìn cả bãi tha ma trước mặt, tôi thấy rờn rợn, lạnh toát sống lưng.

Cuối cùng tôi cũng lấy hết can đảm bước vào khu mộ tổ của Vương gia thôn. Tôi thực sự muốn biết kẻ bí ẩn nhắn tin cho mình là ai.

Vào đến nơi, tôi chẳng dám ho he, định bụng đứng im xem kẻ đó có tự xuất hiện không. Nhưng chưa đầy một phút, tôi đã thấy xung quanh có gì đó kỳ lạ.

Thế là tôi bắt đầu đi quanh các nấm mộ. Đang đi thì bỗng nghe thấy tiếng động phía trước, giống như tiếng xẻng xúc đất.

Tôi nín thở, tắt đèn pin, một tay lần ra con dao phay giắt sau lưng, rồi rón rén tiến lại gần.

Tiếng chân tôi rất khẽ. Dù sao cũng lớn lên ở nông thôn, việc kiểm soát lực khi di chuyển tôi làm rất tốt. Chẳng mấy chốc, tôi đã đến gần chỗ phát ra tiếng động. Ngay khi thò đầu ra nhìn, tôi như chết lặng.

Tim đập thình thịch, cách chừng mười mét, tôi thấy một bóng người lờ mờ đang hì hục xúc đất. Thấy cảnh tượng này, tôi nín thở, không dám động đậy.

Nấm mộ trước mặt… chẳng phải là của Vương Viễn Thắng mới được chôn hôm nay sao?

Vậy kẻ đang đào mộ là ai? Hắn ta đào mộ Vương Viễn Thắng làm gì? Và kẻ nhắn tin bảo tôi đến đây có phải là hắn không? Đầu tôi đầy những câu hỏi.

Nhưng tôi không biết phải tìm câu trả lời thế nào. Xông thẳng ra hỏi hắn ư? Rõ ràng là không khả thi. Nếu hắn là kẻ nhắn tin thì không sao, còn nếu không, tôi lại bắt gặp hắn đang làm chuyện mờ ám, hắn sẽ làm gì tôi?

Tôi vẫn nín thở, không dám manh động.

Reng… reng… reng…

Đúng lúc này, điện thoại trong túi tôi lại reo lên. Tôi thầm chửi rủa, cái thứ chết tiệt này, sao lại reo vào lúc này chứ?

“Ai?”

Quả nhiên, chưa kịp để tôi lấy điện thoại ra, bóng người đang xúc đất bỗng quát lên. Hắn dừng tay lại nhưng không quay đầu, ngay cả khi quát cũng không thèm nhìn tôi, vẫn quay lưng về phía tôi.

Vì trời tối, tôi lại cố tình tắt đèn pin nên chỉ thấy một bóng người lờ mờ, không biết kẻ đang đào mộ là ai.

Tôi không biết hắn đang nghĩ gì, nhưng lòng bàn tay nắm chặt con dao phay đã ướt đẫm mồ hôi, chỉ sợ hắn xông đến.

Đang lo lắng thì tôi thấy bóng đen kia ném xẻng xuống đất rồi chạy biến vào màn đêm.

Tôi trố mắt nhìn theo, trong lòng có chút hoang mang. Hắn bỏ chạy? Tại sao hắn lại chạy?

Lúc này, tôi vội liếc nhìn tin nhắn vừa nhận được.

Vẫn là số của Vương Viễn Thắng, chỉ vỏn vẹn hai chữ: “Hậu sơn”.

Tôi giật mình, đúng như dự đoán, kẻ đào mộ không phải là người nhắn tin cho tôi. Hắn ta vội vàng bỏ chạy vì sợ bị phát hiện.

Nhìn vào bóng tối, tôi định đuổi theo nhưng nghĩ lại thấy không chắc chắn. Lỡ như không đánh lại hắn thì rắc rối to.

Còn tin nhắn vừa rồi, Hậu sơn?

Nhắc đến Hậu sơn, tôi lập tức nghĩ đến bà vợ hai của Vương Viễn Thắng. Lần chôn cất thứ hai của bà ta là ở khu đất bằng rộng lớn trên Hậu sơn.

Chẳng lẽ kẻ nhắn tin muốn tôi đến Hậu sơn?

Sau chuyện vừa rồi, tôi bắt đầu nghi ngờ kẻ nhắn tin là ai. Hắn dẫn tôi đến khu mộ tổ chỉ để tôi chứng kiến cảnh ai đó đào mộ Vương Viễn Thắng?

Tôi lo lắng không biết hắn ta có ý đồ gì với mình không. Nếu hắn muốn hại tôi thì chẳng phải tôi đang bị hắn dắt mũi sao?

Cuối cùng, tôi tạm gác những suy nghĩ đó sang một bên, hít một hơi thật sâu. Đã có người muốn tôi đến đó, tôi cũng muốn xem hắn ta định giở trò gì.

Tôi lấy điện thoại ra, tìm số của trưởng thôn rồi đặt ngón tay lên phím gọi, sau đó cất điện thoại vào túi quần.

Làng tôi hẻo lánh, sóng điện thoại rất kém, phải dùng điện thoại đời cũ mới có sóng, còn điện thoại thông minh thì chưa chắc đã bắt được sóng, nên không lo bị chạm vào mà gọi nhầm.

Nếu có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ lập tức gọi điện. Trưởng thôn nghe thấy tiếng tôi cầu cứu chắc chắn sẽ đến.

Tất nhiên, tốt nhất là không có chuyện gì xảy ra.

Chuẩn bị xong, tôi bắt đầu cẩn thận đi về phía Hậu sơn. Dọc đường, gió đêm thổi qua khiến tôi rùng mình. Kỳ lạ là gió đêm nay lạnh đến vậy.

Tôi không đi đường chính mà đi đường tắt lên Hậu sơn.

Đến phía sau khu đất bằng, tôi còn ngó đầu lên nhìn nhưng chẳng thấy gì cả, chỉ toàn một màu đen kịt.

Ngồi đợi mười mấy phút vẫn không thấy động tĩnh gì, tôi đi ra phía trước, tiến về phía nấm mộ của bà vợ hai Vương Viễn Thắng. Nấm mộ này nằm ngay giữa khu đất bằng, tôi nhớ rõ ông nội đã chọn cách treo quan tài trên vách đá để tránh xảy ra sự cố.

Khi đến gần, tôi khựng lại, chết đứng tại chỗ. Bởi vì tôi thấy có một bóng người đang ngồi xổm trước nấm mộ.

Cách xa như vậy, tôi vẫn không nhìn rõ đó là ai, nhưng trong lòng bắt đầu thấy căng thẳng.

Cách khoảng mười mét, tôi thử lên tiếng:

“Là anh nhắn tin cho tôi sao?”

Hai phút trôi qua, không ai trả lời. Kẻ trước nấm mộ vẫn giữ nguyên tư thế. Tôi nghĩ bụng, gã này bị làm sao vậy? Giữ một tư thế lâu như vậy mà chân không mỏi sao?

Một tay tôi nắm chặt phím gọi trên điện thoại trong túi quần, tay kia sờ con dao phay sau lưng, tiến lại gần thêm vài mét.

“Có phải anh nhắn tin cho tôi không?”

Tôi lại gọi, nhưng hắn ta vẫn không trả lời. Tôi bắt đầu thấy bực mình, nửa đêm nửa hôm, anh chơi trò dọa ma này làm gì?

Nghĩ vậy, tôi sải bước tiến lên, định bụng sẽ mắng cho hắn một trận.

Nhưng khi đến gần, nhìn thấy kẻ trước mặt, tôi sởn gai ốc, da đầu tê dại.

Hắn ta mặc một bộ đồ tang mới tinh. Khi tôi đến gần, thân hình béo tốt của hắn hiện ra rõ ràng trước mắt tôi.

Là Vương Viễn Thắng…

Lúc này, hắn đang quỳ gối, đầu cúi gập xuống như đang dập đầu…

--------------------