Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đêm trước sinh nhật chín tuổi của tôi, ông nội đóng một cỗ quan tài, chôn tôi xuống Loạn Phần Cương.
Đây là quy củ kỳ lạ của nhà chúng tôi.
Bắt đầu từ năm ba tuổi, mỗi năm ông nội đều phải đóng cho tôi một cỗ quan tài. Năm đầu tiên là quan tài gỗ liễu, năm thứ hai là gỗ bách, năm thứ ba là gỗ đàn hương...
Dưới đáy quan tài rải một lớp xương gà lót nền, sau đó rắc thêm một lớp tiền đồng lỗ vuông. Đợi tôi nằm vào, ông lại phủ lên người tôi một dải lụa vàng viết chi chít văn tự cầu siêu và những lời khuyên răn con người hướng thiện bỏ ác.
Những nét chữ nhỏ như đầu ruồi, màu tím sẫm, tất cả đều được ông nội viết bằng chính máu của mình.
Cuối cùng là đóng đinh hạ huyệt, chôn sâu ba thước dưới lòng đất.
Năm đầu tiên, tôi bị chôn dưới đất hai tiếng đồng hồ. Khi ông nội đào tôi lên, khuôn mặt nhỏ nhắn của tôi đã tím tái vì ngạt thở.
Đợi tôi tỉnh lại, ông bắt đầu dạy tôi Bế Tức Pháp, giúp tôi có thể sống lâu hơn trong cỗ quan tài bịt kín.
Năm nay là năm thứ bảy, ông dùng một cỗ quan tài đá rất bình thường, chế tác vô cùng thô kệch, không có chút hoa văn cầu kỳ nào.
Lần này tôi bị chôn dưới đất chừng ba ngày, ông nội mới đào tôi lên.
Mọi năm vào thời điểm này, ông đều xuống bếp làm một bàn thức ăn thịnh soạn, hai ông cháu ngồi lại vui vẻ ăn bù sinh nhật.
Nhưng lần này, ông chỉ nấu cho tôi một bát mì trường thọ, sau đó tự nhốt mình trong phòng.
Sáng sớm hôm sau, ông dẫn tôi ngồi xe ròng rã suốt một ngày trời, tìm đến một hộ gia đình họ Tào.
Gia đình họ Tào này là danh gia vọng tộc ở địa phương, nghe nói tổ tiên từng làm quan lớn. Dù vậy, họ lại tỏ ra vô cùng cung kính với ông nội tôi. Biết chúng tôi đến, một đám đông đã chầu chực sẵn ở cửa từ sớm để nghênh đón.
Tuy từ nhỏ tôi đã theo ông học phong thủy, nhưng mãi đến lúc này tôi mới biết, hóa ra trước đây ông nội tôi từng là một nhân vật lẫy lừng trong giới phong thủy, địa vị cực kỳ cao!
Chỉ là sau này, trong một lần tình cờ nhặt được tôi ở bãi tha ma, ông nảy sinh ý định rút lui, bèn rửa tay gác kiếm, đưa tôi về quê sống ẩn dật.
Sau khi chúng tôi được rước vào nhà họ Tào, ông nội tôi chỉ ném lại một câu.
“Tôi có thể giải quyết Tỏa Long Huyệt, cứu nhà họ Tào các người một mạng, nhưng có một điều kiện.”
Điều kiện này chính là hai bên lập một tờ hôn ước, để tôi đính hôn với một cô cháu gái của nhà họ Tào.
Tôi cảm thấy rất kỳ lạ. Trước khi vào nhà họ Tào, ông nội từng gieo một quẻ, tôi lén nhìn qua, quẻ tượng rõ ràng báo điềm đại hung, hai ông cháu gần như rơi vào cửa tử. Vì sao ông vẫn muốn lập hôn ước này?
Hơn nữa, điều quái lạ còn nằm ở phía sau.
Theo yêu cầu của ông nội, bắt đầu từ lúc lập hôn ước, hai chúng tôi phải buộc chung một sợi chỉ đỏ, ban ngày ở chung một phòng, ban đêm ngủ chung một cỗ quan tài.
Chỉ khi nào động phòng xong, mới được cắt đứt sợi chỉ đỏ.
Người nhà họ Tào vừa nghe xong đã vội vã đồng ý ngay lập tức.
Tôi biết ông nội rất có thể đang muốn nghịch thiên cải mệnh cho nhà họ Tào. Đây là đại kỵ trong phong thủy, chỉ sơ sẩy một chút là rước lấy họa diệt vong!
Loại hôn ước bắt ông nội tôi phải đánh đổi bằng cả mạng sống này, cần để làm gì?
Tôi kéo tay ông đòi về nhà!
Nhưng ông nội lại nói với tôi, đây là cách duy nhất ông có thể nghĩ ra để kéo dài mạng sống cho tôi.
Hóa ra lúc nhặt được tôi, ông phát hiện trên lưng tôi có một vết bớt màu xanh rất lớn, giống hệt một hình xăm, nhìn cực kỳ giống một tòa Diêm Vương Điện!
Ông bảo, tôi mang Diêm Vương Mệnh vạn người mới có một, cực kỳ tôn quý, lại cực kỳ âm tà!
Mệnh cách như vậy, người bình thường sao có thể gánh nổi?
Ông nội dốc hết tâm tư cũng chỉ chật vật nuôi tôi lớn đến chín tuổi, nhưng chặng đường tiếp theo ông cũng đành bất lực, chỉ có thể tìm đến nhà họ Tào.
“Lẽ nào không còn cách nào khác sao?” Tôi vẫn không cam tâm.
“Có.” Ông nội gật đầu, sau đó lại buông một tiếng thở dài thườn thượt, “Nhưng cháu không làm được.”
Tôi hậm hực hỏi đó là cách gì.
Ông nội nhìn tôi thật sâu, nói, “Trừ phi cháu có được bản lĩnh của Diêm Vương, trở thành Diêm Vương sống trên thế gian này, vậy thì tự nhiên không thành vấn đề!”
Tôi sững sờ, chuyện này sao có thể?
“Nếu không làm được, cháu cứ đàng hoàng ở lại nhà họ Tào cho ông, như vậy may ra hai ông cháu ta còn có ngày gặp lại!”
Ngay đêm đó, hai bên lập xong hôn ước.
Cô cháu gái nhà họ Tào đính hôn với tôi tên là Tào Tuyết Dung, dung mạo ngọc ngà, vô cùng xinh đẹp. Nhưng tôi lại lơ đãng, trong lòng cứ mãi trăn trở về chuyện kia.
Ông nội uống một ngụm trà hai chúng tôi dâng, hiền từ xoa đầu tôi, dịu dàng nói, “Cháu biết vì sao ông đặt tên cháu là Lâm Thọ không? Phải sống cho thật tốt.”