Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Hả?” Bác Dương ngẩn ngơ.
Bác tài Trương vỗ vai ông ấy, cười nói, “Còn đứng ngẩn ra đó làm gì, chúng ta mau tìm chỗ ăn cơm đi, cậu Lâm và tôi đều đói rồi!”
“Được được được, tôi không rành đường ở Mai Thành, chú Trương tìm chỗ nào ngon một chút.” Bác Dương vội vàng nói.
Đợi khi chúng tôi ngồi vững, bác tài Trương đạp ga, lái xe đi dọc theo con phố.
“Đúng rồi cậu Lâm, cậu đến nhà họ Lưu có việc gì sao?” Bác tài Trương hỏi.
“Đúng vậy, có một chuyện nhỏ cần giải quyết.” Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, cười nói.
Xem ra tôi và Lưu Hạo cũng khá có duyên, vậy thì tôi sẽ nể mặt hắn, chọn hắn làm người đầu tiên để xử lý.
Chúng tôi tìm một chỗ ăn cơm xong, liền ngồi xe bác tài Trương đi đến nhà họ Lưu.
Vốn dĩ tôi tưởng Lưu Hạo sống ở quanh khu vực này, ai ngờ bác tài Trương lại lái xe thẳng ra ngoại ô.
“Nghe nói nơi nhà họ Lưu đang sống bây giờ vốn là một trạch viện cũ của nhà họ Tào. Vì Lưu Hạo có công lớn, nhà họ Tào đã tặng nơi này cho hắn, nơi đó hiện giờ rất có giá trị.” Bác tài Trương hâm mộ nói.
“Ra tay cũng hào phóng thật.” Tôi cười nói.
“Đương nhiên rồi, nhà họ Tào hiện tại đã khác xưa. Đối với chúng ta mà nói, trạch viện đó cả đời cũng không kiếm được, nhưng với nhà họ Tào thì chỉ là chuyện nhỏ.” Bác tài Trương cảm thán.
Tôi thấy bác Dương ngồi đờ đẫn, bèn cười hỏi, “Bác Dương, bình thường Tú Ngọc thích làm gì nhất?”
“Tú Ngọc à, trước đây nó thích rất nhiều thứ. Nhưng sau khi em trai nó đi lạc... haiz, chuyện duy nhất nó thích làm là đi khắp nơi hỏi thăm tin tức của em trai.” Bác Dương thở dài nặng nề.
Nhưng nhắc đến con gái, ông ấy lại mở lời, dọc đường không ngừng kể chuyện với chúng tôi.
Xe đi khoảng hơn nửa giờ.
“Phía trước là tới rồi.” Bác tài Trương dừng xe lại.
Chỉ thấy phía trước là một trạch viện lớn, tường trắng ngói đen, mang phong cách rất cổ, chắc cũng có lịch sử khá lâu đời.
Chúng tôi xuống xe bước tới.
Trạch viện có hai con sư tử đá đặt ở cửa, nhe nanh múa vuốt, trông vô cùng oai phong.
Cửa chính mở toang, trước cổng đặt hai băng ghế dài. Bốn người đàn ông lực lưỡng đang ngồi đó, khuôn mặt bặm trợn, nhìn là biết không dễ đối phó.
Nhưng điều kỳ lạ là, hiện tại tuy đã sang thu, nhưng nhiệt độ không hề thấp, vậy mà bốn người này lại mặc quần áo rất dày, che kín mít.
“Bốn người này là ai vậy?” Bác tài Trương ngạc nhiên hỏi.
“Trước đây chưa thấy qua bao giờ à?” Tôi hỏi.
Bác tài Trương lắc đầu, “Chưa bao giờ, trước đây nhiều nhất cũng chỉ có một ông lão gác cửa, tôi quen mặt ông ấy.”
“Các người tìm ai?”
Đang nói chuyện, bốn người kia thấy chúng tôi tới gần, một người trong số đó liền lên tiếng quát.
Giọng nói này rất lớn, hơn nữa thái độ vô cùng hung dữ. Bác Dương giật mình sợ hãi, run rẩy nói, “Tôi... tôi tìm con gái tôi, đây là nhà... nhà con gái tôi...”
“Tìm con gái gì chứ, hôm nay không tiếp khách!” Gã thanh niên xua tay, bảo chúng tôi mau đi khỏi đây.
Bác tài Trương vội bước tới nói, “Người anh em, đây là nhà của ngài Lưu Hạo phải không?”
“Đương nhiên.” Gã thanh niên hất hàm đáp.
“Vậy thì đúng rồi.” Bác tài Trương cười nói, chỉ vào bác Dương, “Vị này là bố vợ của ngài Lưu Hạo.”
“Bố vợ?” Gã thanh niên trừng mắt nhìn, “Ông không nói dối đấy chứ?”
“Chuyện này sao có thể nói dối được? Các cậu là người mới đến, không nhận ra cũng là điều bình thường. Hay là phiền các cậu vào trong báo một tiếng?” Bác tài Trương quen biết rộng, nói chuyện tự nhiên hơn bác Dương rất nhiều.
Gã thanh niên đánh giá bác Dương một lượt, lạnh lùng nói, “Cho dù là bố vợ cũng vậy, hôm nay không cho bất kỳ ai vào trong.”
“Chuyện... chuyện gì đã xảy ra vậy?” Bác tài Trương ngạc nhiên hỏi.
“Đi đi đi, sao nhiều lời vậy?” Gã thanh niên thiếu kiên nhẫn vung tay, đẩy bác tài Trương và bác Dương ra ngoài.
Bác Dương cầu xin, “Tôi đến thăm con gái, hay là cậu vào trong nói một tiếng, chúng tôi sẽ đợi ở ngoài này.”
“Không hiểu tiếng người sao?” Sắc mặt gã thanh niên tối sầm lại.
Ba người đàn ông đang ngồi trên ghế cũng đứng bật dậy, ánh mắt hung dữ nhìn sang.
Bác tài Trương và bác Dương sợ hãi lùi lại vài bước, loạng choạng suýt ngã.
Tôi đưa tay đỡ hai người họ từ phía sau, lạnh lùng nói, “Đừng nói chuyện với bốn người này nữa, mau hướng về phía cổng nhổ mấy bãi nước bọt!”
“Hả?” Bác tài Trương và bác Dương đều ngẩn người.
Tuy nhiên bác tài Trương không dám hỏi nhiều, vội vàng hướng về phía cổng nhổ liên tục ba cái. Bác Dương thấy vậy, cũng luống cuống nhổ theo.
“Các người làm gì vậy?” Gã đàn ông tức giận.
“Cứ coi như không nghe thấy.” Tôi nói với bác tài Trương và bác Dương, “Bốn tên này đều là quỷ chết yểu sắp mất mạng, hai người dương khí yếu, đừng nói chuyện với họ, cũng đừng lại gần.”
Bác tài Trương và bác Dương đều vô cùng kinh ngạc, vô thức nhìn về phía bốn người kia.