Trấn Long Quan, Diêm Vương Mệnh

Chương 23. Âm tiền sinh tài, nguyên bảo nổi trên nước

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Phần Đầu Lĩnh?” Tôi chấn động trong lòng, kinh ngạc hỏi, “Bác tài Trương, dãy Phần Đầu Lĩnh bác vừa nhắc đến, có phải là dãy Phần Đầu Lĩnh ở mạn Liễu Khê không?”

“Đúng rồi, cậu cũng biết chỗ đó à?” Bác tài Trương ngớ người, giải thích thêm, “Gia đình bác Dương sống ở khu Liễu Khê, rất gần Phần Đầu Lĩnh.”

“Đêm trước ngày xảy ra sự việc, đúng vào dịp Rằm tháng Bảy, trên Phần Đầu Lĩnh sấm chớp ầm ầm, mưa to gió lớn. Sáng hôm sau, nhân lúc trời tạnh ráo, Tú Ngọc đưa em trai đến chân núi Phần Đầu Lĩnh hái rau dại. Nào ngờ... haiz, đúng là số kiếp!”

Trong đầu tôi ong lên một tiếng, ánh mắt hướng về phía Lưu Hạo đang đứng mặt mày âm u bên cạnh.

Sự trùng hợp này cũng quá mức tưởng tượng rồi, trùng hợp đến đáng sợ!

Rằm tháng Bảy của mười năm về trước, chính Lưu Hạo và một gã nữa đã chạy lên Phần Đầu Lĩnh, bới tung huyệt mộ đào tôi lên, định bụng cõng xác tôi về.

Có điều, giữa chừng tôi "vùng dậy", dọa hai gã sợ mất mật mà bỏ chạy thục mạng xuống núi.

Mất đi cái xác của tôi, hai gã chắc chắn không thể trở về giao nộp nhiệm vụ.

Hai gã đó từng tận mắt chứng kiến thủ đoạn tàn độc của Tào Tuyết Dung, liệu chúng có dám trở về tay không?

Để không phải về tay không, chúng còn cách nào khác?

Cách duy nhất là tìm một đứa trẻ xấp xỉ tuổi tôi để đưa người thế mạng!

Vài năm sau đó, Lưu Hạo lại trùng hợp lấy Dương Tú Ngọc làm vợ. Mục đích phía sau thật khiến người ta lạnh sống lưng!

Trong những năm tháng nương náu trên Phần Đầu Lĩnh, thứ tôi tiếp xúc nhiều nhất từ Á Bà Bà là những mẩu chuyện về yêu ma quỷ quái. Thế nhưng, so với sự hiểm ác của lòng người, thì ngay cả lệ quỷ cũng chẳng đáng là bao.

“Các người tự tìm đến chỗ nghỉ đi, tôi còn bận việc!” Lưu Hạo sa sầm mặt mày, lạnh lùng ném lại một câu rồi phất áo bỏ đi.

Thấy bác Dương ngồi quệt nước mắt, trong lòng tôi trào dâng một cảm giác quặn thắt. Tôi bước tới vỗ nhẹ lên bờ vai chai sạn của ông, an ủi, “Bác à, chúng ta qua bên kia nghỉ ngơi trước đã.”

“Được, được.” Bác Dương cố nuốt nước mắt, gật đầu với tôi.

Người mà Lưu Hạo cắt cử lại dẫn chúng tôi đi về phòng nghỉ.

Lúc đi ngang qua Tôn đạo trưởng, tôi dừng bước, buông một câu hỏi, “Hai người là chỗ quen biết cũ à?”

“Cái gì?” Tôn đạo trưởng trừng mắt nhìn tôi.

“Sư phụ tôi và ngài Lưu là bằng hữu nhiều năm rồi. Lần này nếu không nể mặt ngài Lưu, thì làm sao mời được sư phụ tôi đến đây!” Tên đại đệ tử của Tôn đạo trưởng kiêu hãnh đáp.

“Hóa ra là vậy.” Tôi gật đầu, tiện tay rút vài tờ vàng mã trên hương án.

“Mày lại giở trò gì thế?” Tôn đạo trưởng quát lên.

“Mượn ông vài tờ giấy.” Tôi phẩy phẩy xấp vàng mã trong tay, thản nhiên nói, “Yên tâm, kiểu gì tôi cũng trả. Cùng lắm lúc ông chết, tôi đốt xuống cho ông.”

“Mày rủa ai chết hả?” Tôn đạo trưởng lồng lộn tức giận.

Tôi nở một nụ cười nhếch mép, quay gót bước đi.

Lưu Hạo bố trí cho chúng tôi ba gian phòng, nằm lọt thỏm ở góc Đông Nam khá hẻo lánh của trạch viện.

“Hai anh cũng định ở lại sao?”

Thấy Thiết Đầu và Tiểu Cán Tử lẽo đẽo đi theo, tôi bèn mở miệng hỏi.

“Chuyện là... cậu có thể chỉ cho chúng tôi một con đường sống, cứu mấy anh em tôi được không?” Thiết Đầu xoa xoa hai bàn tay vào nhau, căng thẳng hỏi.

Tôi liếc gã một cái, “Anh cứ giữ chặt lá bùa trên cổ, đừng tháo ra, nhất thời cũng không có chuyện gì đâu.”

“Vậy... vậy tức là, kiểu gì cũng sẽ xảy ra chuyện?”

Thiết Đầu nghe xong liền đánh bò cạp, hai chân nhũn ra, ngồi phịch xuống ghế, “Cậu phải nghĩ cách giúp anh em chúng tôi với. Chúng tôi còn trẻ, đến vợ còn chưa kịp cưới nữa cơ mà!”

Tôi đang gấp mấy tờ vàng mã lấy từ chỗ Tôn đạo trưởng thành thỏi vàng, nghe vậy liền ngạc nhiên hỏi lại, “Trông anh sắp bước sang tuổi tứ tuần rồi mà vẫn chưa có vợ à?”

“Chắc cậu hiểu nhầm rồi. Tôi trông già thế thôi, chứ thật ra chưa tới ba mươi đâu!” Thiết Đầu mếu máo giải thích.

Tiểu Cán Tử đứng bên cạnh cũng vội vàng làm chứng, “Anh Thiết Đầu chỉ lớn hơn tôi vài tuổi thôi. Bọn tôi lớn lên cùng nhau mà, tại anh ấy già trước tuổi thôi!”

Tôi ừ một tiếng, đứng dậy bước ra cửa.

Thiết Đầu và Tiểu Cán Tử hấp tấp đuổi theo, ánh mắt van lơn nhìn tôi, đứng nép một bên không dám ho he.

“Ba người anh em còn lại của anh đang ở đâu?” Tôi hỏi Thiết Đầu.

“Vẫn đang canh cửa!” Thiết Đầu vội đáp.

Tôi không nhịn được quay lại nhìn gã, “Anh chê mạng họ dài quá hay sao?”

“Hả?” Thiết Đầu biến sắc, luống cuống lôi điện thoại ra gọi cho mấy người kia. Mò mẫm một hồi không gọi được, gã chửi thề ầm ĩ, “Điện thoại chết tiệt, sao lại mất sóng thế này!”

“Có những nơi tà khí quá nặng sẽ làm nhiễu sóng điện thoại.” Tôi thản nhiên giải thích.

Thiết Đầu rùng mình, liền tung một cước đá vào mông Tiểu Cán Tử, “Còn không mau chạy đi gọi bọn nó đến đây, nhanh lên!”