Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Đúng đúng đúng, là tôi hồ đồ, là tôi hồ đồ!” Lưu Hạo luôn miệng nhận lỗi.
Thanh niên kia lại hắng giọng: “Lần sau phải biết phân biệt nặng nhẹ, đừng có làm quá lên. Lần này là do Tào sư huynh biết chuyện, nên sai tôi ghé qua giúp anh giải quyết thôi.”
“Hóa ra là nhị thiếu gia phái ngài Vệ tới!” Lưu Hạo như bừng tỉnh, “Ôi, thật làm phiền ngài và nhị thiếu gia quá.”
Nghe đến đây, tôi mới vỡ lẽ mọi chuyện.
Thì ra gã này không phải Tào Quân Vũ, mà là sư đệ của Tào Quân Vũ.
“Thế đây lại là chuyện gì?” Tên họ Vệ liếc nhìn về phía tôi, cất giọng hỏi.
Lưu Hạo sầm mặt, ba lời hai câu tường thuật lại sự việc.
“Lúc nãy bước vào tôi đã xem xét rồi. Trạch viện nhà anh quả thật đang bị tà ma quấy nhiễu. Nhưng anh lại vớt vát ba cái thứ ất ơ chó mèo này đến trấn trạch, chẳng phải coi chuyện này như trò đùa sao?” Tên họ Vệ trách cứ.
Tôi thấy Lưu Hạo bị chửi xối xả mà vẫn mặt mày hớn hở, khúm núm hùa theo, có vẻ vô cùng kiêng dè cái gã họ Vệ này.
“Trạch viện này hiện tại tuy do nhà anh ở, nhưng gốc gác vẫn là của Tào gia. Nếu chuyện tà ma này đồn ầm lên, chẳng phải bôi gio trát trấu vào mặt Tào sư huynh tôi sao?” Gã họ Vệ tiếp tục lên lớp.
“Ngài dạy chí phải, đều do tôi bận bịu công việc quá nên bềnh mảng.” Lưu Hạo cắn răng chịu đựng, không dám nửa lời cự cãi.
Tên họ Vệ thuyết giáo Lưu Hạo một trận ra trò, đến khi thỏa mãn mới ngừng lại. Gã bước tới liếc nhìn Tôn đạo trưởng đang nằm bẹp dưới đất, rồi dời ánh mắt sắc lẹm về phía tôi: “Người này là do anh đánh?”
Tôi đáp gọn lỏn, “Đại loại vậy.”
“Tự tát hai bạt tai, rồi cút ra ngoài!” Tên họ Vệ hếch cằm, giọng điệu hờ hững buông lời.
“Tôi đâu có rảnh rỗi sinh nông nổi, tự dưng đi vả mặt mình làm gì?” Tôi làm bộ ngạc nhiên.
Tên họ Vệ trừng mắt lườm tôi lạnh băng: “Vệ Đông Đình tôi không phải loại người vô lý. Anh đánh nhau ở chỗ khác tôi không quản, nhưng đây là trạch viện nhà Tào sư huynh tôi. Anh ra tay ở đây, tức là muốn đối đầu với Tào sư huynh. Bắt anh tự vả hai bạt tai đã là giơ cao đánh khẽ lắm rồi đấy.”
“Giơ cao đánh khẽ nữa cơ à? Tôi thấy đầu óc anh cũng có vấn đề rồi đấy.” Tôi bật cười mỉa mai.
“Anh nói cái gì?” Vệ Đông Đình vốn dĩ mang vẻ mặt biếng nhác, nghe câu này liền trừng mắt nhìn tôi, hàn quang sắc lẻm phóng ra.
“Sao, tai bị điếc luôn rồi hả?” Tôi tặc lưỡi.
Vệ Đông Đình thu hẹp khóe mắt, nhưng chưa lập tức bộc phát. Gã dò xét tôi từ đầu đến chân thêm một lượt: “Anh cũng là phong thủy sư à?”
“Anh ta họ Lâm, do ông bố vợ tôi mời đến. Trông dáng vẻ có lẽ là cùng nghề với ngài.” Lưu Hạo rướn người lên, rỉ tai giải thích.
Vệ Đông Đình chằm chằm nhìn tôi, cười gằn, “Sư phụ anh là ai?”
“Anh đi điều tra nhân khẩu đấy à?” Tôi vặn lại.
Vệ Đông Đình sầm mặt: “Giả thần giả quỷ! Nể tình cùng nghề, tôi có thể bỏ qua không tính toán với anh. Nhưng chỗ này không phận sự miễn vào, khôn hồn thì mau cút xéo cho tôi!”
“Yên tâm, tôi không tranh bát cơm của anh đâu, anh nôn nóng đuổi người làm gì?”
Tôi ném lại một câu, ngoắc Thiết Đầu chuẩn bị lượn đi chỗ khác ngó nghiêng.
“Đừng có không biết điều!” Vệ Đông Đình sa sầm mặt mũi, cản đường chúng tôi.
“Tôi đã nói rồi, không giành chén cơm của anh, tôi chỉ đến xem kịch thôi. Không tin anh cứ đi hỏi người khác đi.” Tôi hất cằm về phía Thiết Đầu.
Thiết Đầu gật đầu như gà mổ thóc: “Đúng, hai chúng tôi đều đến xem kịch vui!”
“Kẻ xướng người họa đấy à?” Vệ Đông Đình hừ mũi, “Đã là xem kịch thì ngậm miệng mà xem. Lỡ tôi phát hiện ra các người giở trò mờ ám gì, thì đừng trách tôi cạn tình đồng nghiệp!”
“Người ta nhắc nhở đúng đấy, chúng ta phải tập trung mà xem kịch.” Tôi vỗ vai Thiết Đầu, hai chúng tôi chen vào đám đông đứng xem cho rõ.
Thế nhưng đám đông xung quanh toàn là bọn vừa ăn no đòn của Thiết Đầu, mặt mũi thâm tím sưng vù. Vừa thấy chúng tôi chen vào, bọn họ sợ hãi dạt cả ra một bên.
Vệ Đông Đình lạnh lùng liếc xéo chúng tôi một cái, rồi quay sang Lưu Hạo: “Bắt đầu đi, làm cho xong để tôi còn về làm giấc ngủ bù.”
“Vâng vâng vâng.” Lưu Hạo vội vàng vâng dạ, “Không biết cần chuẩn bị những thứ gì trước thưa ngài?”
“Trấn trạch cỏn con thôi mà, chuẩn bị cái gì?” Vệ Đông Đình coi rẻ, “Trạch viện này âm khí u ám, rõ rành rành là có tà ma quấy nhiễu, lôi chúng ra là xong chuyện!”
“Đúng đúng đúng!” Lưu Hạo mừng rỡ, “Chính là tà ma phá phách. Mẹ tôi bị một thứ gì đó lôi tuột ra khỏi phòng ngủ, kéo lê khắp nơi, còn bị cắn rách cả tai!”
“Có chuyện đó sao?” Vệ Đông Đình nhíu mày.
“Vâng, vừa mới xảy ra tức thì. Hiện tại mẹ tôi vẫn đang nằm bẹp trên giường. Lúc đó nhờ Tôn đạo trưởng đến kịp... Chuyện đó... Tôn đạo trưởng dĩ nhiên không bì được với bản lĩnh của ngài, nhưng ở lĩnh vực này cũng coi như có chút tài cán.” Lưu Hạo dè dặt phân trần.