Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Cậu... cậu...” Lưu Hạo cắn răng, “Thế này đi, hai trăm vạn! Hai trăm vạn này không phải là phí bịt miệng, Lưu Hạo tôi trong sạch đường hoàng. Coi như tôi kết giao thêm một người bạn!”
“Bốn trăm vạn, không bớt một xu.” Tôi thản nhiên trả giá.
“Bốn trăm vạn thì bốn trăm vạn!” Lưu Hạo đảo mắt vòng vòng một lúc, cắn răng chốt giá.
“Đưa đây.” Tôi ngửa tay ra.
“Tôi vừa tốn mấy trăm vạn nhờ cậu cứu mạng bọn đàn em, lấy đâu ra tiền mặt nữa?” Lưu Hạo càu nhàu.
“Thế làm sao giờ? Hay anh lấy mạng ra đền?” Tôi hỏi ngược lại.
Lưu Hạo hậm hực lườm tôi một cái gai người, “Tôi có một căn nhà ở Mai Thành, gán nợ bốn trăm vạn là dư sức. Lát nữa tôi sẽ sang tên căn nhà đó cho cậu!”
“Cũng được, thế anh cứ tiếp tục khóc đi.” Tôi vỗ vai hắn, quay gót bước đi.
Ngay lập tức, tiếng khóc than của Lưu Hạo lại vang lên rền rĩ sau lưng.
Tôi chau mày. Tên họ Lưu này chắc chắn có tật giật mình, nhưng cái xác nữ trong hồ hoa sen lại khiến tôi có đôi chút khó hiểu.
Đưa mắt nhìn quanh một vòng, thấy Chu Hưởng vẫn đứng chôn chân tại chỗ, tôi bèn rón rén đi vòng ra phía sau lưng gã.
Tôi chợt phát hiện ra một sự thay đổi cực kỳ thú vị.
Lúc trước Chu Hưởng luôn giữ bộ dạng vô hồn, dường như mọi sự vật sự việc xung quanh đều chẳng mảy may lọt vào mắt gã. Bảo gã là cái xác không hồn cũng chẳng ngoa.
Ngay cả khi mọi người vớt được thi thể nữ từ dưới hồ lên, gã cũng chỉ giật mình thảng thốt trong chốc lát.
Sau đó lại trưng ra bộ mặt đờ đẫn, cứng đơ như khúc gỗ.
Thế nhưng từ khoảnh khắc bác Dương xuất hiện, gục ngã khóc than thảm thiết trước mặt con gái, Chu Hưởng lại như được tiếp thêm sinh khí. Khuôn mặt gã càng thêm nhợt nhạt, hai bàn tay nắm chặt nổi đầy gân guốc, ánh mắt ghim chặt vào bác Dương, toàn thân run rẩy liên hồi.
Tôi quan sát một lúc, rồi bước lên vỗ nhẹ vào vai gã.
Chu Hưởng giật thót, hoảng hốt quay ngoắt lại.
Thấy khóe mắt gã đỏ hoe, ngấn lệ chực trào, tôi làm ra vẻ ngạc nhiên hỏi, “Người anh em, anh sao thế?”
“Cậu...” Chu Hưởng trừng mắt nhìn tôi kinh ngạc, “Cậu... cậu là...”
“Yên tâm, tôi là người.” Tôi choàng tay qua vai gã, “Tôi để ý anh nãy giờ rồi đấy.”
“Cậu... cậu để ý tôi làm gì?” Chu Hưởng nhìn tôi chằm chằm dò xét.
Tôi cười bảo, “Trông anh khá là đặc biệt.” Nói rồi tôi hất cằm về phía bác Dương, “Anh quen bác Dương à?”
Nghe thấy ba chữ "bác Dương", sắc mặt Chu Hưởng biến đổi, gã chắp vá trả lời với vẻ luống cuống, “Tôi... tôi có quen chứ, đó là bố vợ của Lưu Hạo mà.”
“Xem ra anh với ông chủ Lưu cũng thân thiết gớm nhỉ.” Tôi “ồ” lên một tiếng.
“Vâng...” Chu Hưởng ậm ừ, rồi nhìn tôi, “Cậu là người ở đâu?”
“Tôi ở mạn Phần Đầu Lĩnh.” Tôi hờ hững buông một câu.
“Cái gì? Cậu... cậu là người bên Phần Đầu Lĩnh...” Chu Hưởng kinh hãi thốt lên.
“Không, ý tôi là bác Dương ở mạn Phần Đầu Lĩnh, ban nãy anh hỏi tôi ấy à?” Tôi hỏi lại.
Chu Hưởng nuốt khan, lắc đầu lảng tránh, “Không, tôi... tôi cũng chỉ thuận miệng hỏi thôi.”
“À này, bình thường anh với Tú Ngọc chắc cũng thân thiết lắm nhỉ?” Tôi tiếp tục thăm dò.
“Ừm.” Giọng Chu Hưởng lí nhí, trầm đục nghẹn ứ.
“Vậy sao trông anh chẳng có vẻ gì là đau buồn thế?” Tôi tò mò nhìn xoáy vào gã.
Chu Hưởng cười khổ gượng gạo, “Tôi á, bản tính trước nay... vẫn luôn chậm chạp, có buồn cũng chẳng biết cách thể hiện ra ngoài...”
Đúng là mồm mép tép nhảy, toàn những lời bịa đặt.
Năm xưa cậu đâu có như thế này.
“Nhưng tôi thấy lúc nãy bác Dương đến, anh suýt nữa thì khóc òa lên rồi cơ mà.” Tôi bất ngờ tung đòn.
“Không... không có, lấy đâu ra?” Chu Hưởng giật mình, cuống quýt phủ nhận.
“Lạ thật đấy.” Tôi chằm chằm nhìn gã với vẻ mặt đầy tò mò.
Bị tôi nhìn chằm chằm, Chu Hưởng vội quay mặt đi, né tránh ánh mắt của tôi, lí nhí đáp: “Chắc là thấy bác Dương khóc thương tâm quá, tôi chợt nhớ đến Tú Ngọc cô ấy...”
Nói đến đây, giọng gã nghẹn lại, hốc mắt ỏ hoe, vội vàng đưa tay quệt khóe mắt.
Nhìn bộ dạng đó, tôi càng thêm chắc chắn về suy đoán trong lòng.
“Thôi được rồi, khiêng thi thể cất đi, tất cả nghe theo sự chỉ huy của tôi, không được chạm lung tung!” Một tiếng quát vang lên từ phía sau.
Tôi quay lại nhìn, thấy Vệ Đông Đình bước lên, xua bác Dương và mọi người dạt ra. Gã sai người dùng vải trắng phủ kín thi thể Dương Tú Ngọc, sau đó khiêng lên một tấm ván cửa.
“Đi mua ngay một cỗ quan tài mang về đây!”
Vệ Đông Đình gọi Lưu Hạo đang khóc lóc bù lu bù loa tới ra lệnh.
“Chuyện... chuyện này... Bây giờ đi đâu tìm mua quan tài gấp thế này?” Lưu Hạo quệt nước mắt, nhăn nhó than vãn.
“Muốn nhà cửa êm ấm thì đi mua ngay đi, nói nhiều làm gì!” Vệ Đông Đình trừng mắt mắng.
“Vâng vâng vâng.” Lưu Hạo gật đầu lia lịa, sực nhớ ra điều gì, hắn nói: “Trong nhà có sẵn một cỗ quan tài, vốn dĩ là mẹ tôi tự chuẩn bị cho bà ấy, hay là cứ lấy ra dùng tạm?”