Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lòng tôi chấn động mạnh. Không ngờ bà bà này lại có nhãn quang sánh ngang với ông nội tôi, bèn cười khổ nói, “Sống được ngày nào hay ngày đó thôi bà.”

“Nếu cậu không muốn chết, chuyện đó cũng rất đơn giản, chỉ cần học thành bản lĩnh của Diêm Vương là được.” Á Bà Bà viết.

Câu này ông nội cũng từng nói với tôi.

Tôi đang định nói chuyện đó là không thể nào, thì vô tình bắt gặp vẻ mặt bình thản của Á Bà Bà. Đột nhiên tim tôi đập loạn nhịp, run giọng hỏi, “Bà bà, bà biết cách làm sao... làm sao để học được bản lĩnh của Diêm Vương sao?”

Á Bà Bà như thể không nghe thấy gì, hoàn toàn dửng dưng.

Tôi vừa định hỏi lại, liền thấy ngón trỏ bàn tay trái của bà như vô tình hơi chếch đi một chút, chỉ về phía bức tượng Nương Nương trong miếu.

Trí óc tôi bỗng dưng bừng sáng, lập tức quỳ sụp trước tượng Nương Nương, dập đầu liên tục.

Dập đến cả trăm cái, Á Bà Bà mới vỗ nhẹ lên vai tôi, rồi viết xuống đất, “Nương Nương đồng ý nhận cậu làm đồ đệ rồi.”

Tôi sững sờ. Vốn tưởng Á Bà Bà muốn nhận tôi làm đồ đệ, bắt tôi quỳ lạy tượng Nương Nương là để thử lòng thành, nào ngờ bà ấy lại nói là “Nương Nương nhận tôi làm đồ đệ”.

Á Bà Bà đưa cho tôi một chén trà, bảo tôi dâng trà.

Tôi đỡ lấy bằng hai tay, ngước mắt nhìn lên. Chỉ thấy Nương Nương bị sương khói hương hỏa bao phủ, thần thái như người sống.

Chợt tôi lại nhớ tới, lúc tôi mới bò vào miếu, Á Bà Bà từng nói, “Cậu có thể bò đến miếu, coi như có duyên với chúng tôi.”

Lúc đó tôi cứ tưởng bà lỡ lời, giờ nghĩ lại, chẳng lẽ trong ngôi miếu này ngoài bà ra, vẫn còn những người khác, chỉ là họ không chịu lộ diện?

“Xin sư phụ dùng trà.”

Tôi cũng chẳng rảnh nghĩ ngợi sâu xa, cung kính quỳ lạy dâng trà.

Á Bà Bà bảo tôi đặt chén trà lên hương án, lại dập đầu trước tượng Nương Nương ba cái, thế là xong lễ bái sư.

“Sau này tôi chính là sư tỷ của cậu.” Á Bà Bà viết xuống đất.

Tôi lại ngẩn người. Nếu Á Bà Bà là sư tỷ của tôi, vậy tuổi tác của sư phụ tôi phải lớn đến chừng nào?

“Nhánh truyền thừa này của chúng ta từ xưa đến nay nhân đinh thưa thớt, đến bây giờ chỉ còn lại hai chúng ta. Tư chất của tôi quá kém, không thể kế thừa bổn môn, sau này đành phải trông cậy vào cậu.” Á Bà Bà lại viết tiếp.

Tôi vô cùng tò mò, “Vậy nhánh truyền thừa này của chúng ta thuộc môn phái nào ạ?”

“Vụ Sơn Linh Môn, chúng ta là truyền nhân của Linh Môn.”

Tôi sửng sốt.

Cái gọi là tam giáo cửu lưu, huyền môn bách đạo, từ xưa đến nay đã xuất hiện vô số các lưu phái và truyền thừa cổ xưa, rồi dần dà phai nhòa trong dòng sông dài của lịch sử.

Đặc biệt là khi bước vào thời cận đại, những di sản của phái cũ ngày càng lụi tàn, phần lớn đã đứt đoạn hương hỏa.

Hiện tại những nghề còn tương đối phổ biến, chỉ là thầy phong thủy và thầy bói toán.

Từ nhỏ tôi đã được ông nội chỉ dạy, được tiếp xúc với những thứ này, nhưng chưa từng nghe nói tới Vụ Sơn Linh Môn.

Nhưng hàng ngàn năm qua, các lưu phái xuất hiện nhiều vô kể, có lẽ Linh Môn này không mấy danh tiếng, tôi chưa nghe qua cũng là bình thường.

“Không phải là không có danh tiếng, mà là Linh Môn chúng ta xưa nay luôn hành sự bí ẩn, người ngoài không hề hay biết, điều này đệ phải phân biệt cho rõ.” Á Bà Bà như đọc được suy nghĩ của tôi.

“Hóa ra là vậy.” Tôi vỡ lẽ nói, “Thế Linh Môn chúng ta thuộc lưu phái nào ạ?”

Nhà Phật thì không thể nào, Đạo gia ư, cũng có chút khả năng, nhưng dường như không giống lắm.

“Vậy đệ nói xem, Diêm Vương nên thuộc lưu phái nào?” Á Bà Bà hỏi.

Lòng tôi rung lên bần bật.

Diêm Vương còn có thể thuộc lưu phái nào?

Nghĩ đến thuật “Ngũ Quỷ Tiếp Mạch” kỳ quái kia, tôi buột miệng thốt lên, “Là thuộc... Quỷ phái sao?”

“Vạn vật trên thế gian đều có linh tính, đệ nói thử xem Linh Môn chúng ta làm gì?” Á Bà Bà viết, “Một khi bước chân vào Linh Môn là sâu tựa biển cả, định sẵn cả đời phải giao du với yêu ma quỷ quái, bể khổ vô bờ, đệ đã nghĩ kỹ chưa?”

“Sư tỷ, đệ vừa dâng trà xong rồi, giờ quay đầu vẫn còn là bờ được sao?” Tôi vặn lại.

Á Bà Bà liếc tôi một cái, “Không thể.”

Tôi đành phải lảng sang chuyện khác, “Thế Vụ Sơn là tổ địa của Linh Môn chúng ta sao, nó nằm ở đâu vậy tỷ?”

“Đệ không nhận ra ở đây dăm ba bữa lại nổi sương mù à?”

Tôi nhìn ra ngoài miếu, quả nhiên sương mù đang kéo đến.

Từ hôm đó trở đi, tôi chính thức tá túc trong miếu Nương Nương.

Á Bà Bà sống trong một căn nhà nhỏ dựng cạnh miếu, bình thường bà nấu ăn và nghỉ ngơi ở đó.

Tôi một lòng mong ngóng ông nội, chờ vết thương bình phục, bèn nghĩ đến việc xuống núi dò la tin tức. Á Bà Bà cũng chẳng cản trở, còn chuẩn bị sẵn cho tôi chút thức ăn.