Trò Chơi Vận Mệnh Tuyệt Đối (Dịch)

Chương 1451. Gặp lại “người” xưa (1) (free)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

(May lão tác ngựa quen đường cũ cho người chếch xống lại nên hôm nay mới có chương này, tick free ăn mừng truyện ngỏm hụt, ye :D)

Diêm Quân Tần Xuyên lại không chút do dự lắc đầu, khóe miệng lộ ra một nụ cười lạnh lùng:

“Không cần thiết. Đã có kế ‘Xua hổ nuốt sói’ để lựa chọn, việc gì phải lãng phí những suất đầu thai quý giá để ‘Ngắm mơ giải khát’? Nếu đám du hồn dã quỷ đó thật sự có quyết tâm đầu thai chuyển thế thì cứ việc ra trận liều mạng, dùng quân công mà đổi lấy! Nếu ngay cả dũng khí liều chết một phen, lập công danh mà cũng không có thì tự nhiên cũng chẳng có gan dạ và giá trị gì để thoát khỏi biển Luân Hồi, đi theo ngụy đế tạo phản! Kẻ bỏ đi thì nên ở lại nơi dành cho kẻ bỏ đi!”

“Bệ hạ thánh minh!”

Đám đại thần đồng thanh hưởng ứng.

Lúc này, một vị quỷ tướng có vẻ ngoài mưu sâu kế hiểm chậm rãi lên tiếng, giọng điệu mang theo một tia nghi ngại:

“Bệ hạ, vị tiên trưởng kia nói đi châu Cô Vân mời cứu binh... việc này liệu có quá mong manh không? Đám tiên nhân ở châu Cô Vân lánh đời đã lâu, sao có thể dễ dàng vì chuyện của Minh phủ ta mà ra tay? Việc này... sao có thể tin tưởng hoàn toàn?”

Nghe vậy, Diêm Quân Tần Xuyên lại cười ha ha, tiếng cười mang theo sự tự tin của kẻ nắm giữ mọi việc:

“Khà khà, ái khanh lo xa rồi. Đám tiên nhân đó không chịu sự ràng buộc của tam giới, chẳng nằm trong Ngũ Hành, trời không sợ đất không sợ, thứ họ sợ nhất chính là bị ‘nhân quả’ quấn thân, Thiên Đạo phản phệ. Hắn đã đích thân hứa hẹn trước mặt bản vương, tiếp nhận nhiệm vụ, nghĩa là đã kết nhân quả với Minh phủ ta. Để không phải chịu sự phản phệ của nhân quả khi nhiệm vụ thất bại, hắn chắc chắn sẽ dốc hết sức mà làm! Còn về việc có thể tìm được bao nhiêu trợ thủ... thì phải xem bản lĩnh và tạo hóa của hắn rồi.”

Ông đứng dậy, ánh mắt quét qua quần thần trong điện, giọng nói đột ngột trở nên hào hùng:

“Các vị ái khanh, hãy lập tức hành động ngay! Theo kế của tiên trưởng, hãy lập tức đến biển Luân Hồi chiêu mộ ‘quân Công Huân’! Bảo với bọn họ, muốn có kiếp sau thì hãy dùng đầu của quân phản loạn mà đổi lấy! Chỉnh đốn quân bị, chuẩn bị lương thảo khí giới! Thời điểm quyết chiến sắp đến rồi!

Tên Ngụy đế kia tự cho là thế lớn, cuồng vọng đến cực điểm. Trước đó ta cố ý giả yếu, liên tiếp từ bỏ mười ba tòa quỷ thành để hắn nảy sinh tâm lý kiêu ngạo, lơi lỏng phòng bị. Hiện tại chính là lúc chúng ta dốc toàn bộ tinh nhuệ, tung đòn phản công sấm sét! Chờ đến khi viện quân từ châu Cô Vân tới nơi, quân Công Huân tập hợp đầy đủ, chắc chắn sẽ một tay quét sạch lũ hề này, khôi phục Minh thổ!”

Đám quỷ thần trong điện lập tức kích động, nhao nhao đứng dậy khom người hành lễ, đồng thanh hô lớn:

“Bệ hạ thánh minh! Bày mưu lập kế, quyết thắng ngoài ngàn dặm!”

“Chúng thần xin tuân lệnh bệ hạ! Chắc chắn sẽ dốc hết toàn lực, dẹp yên phản nghịch!”

“Minh Phủ chính thống, vạn đời hưng thịnh! Thần uy của bệ hạ mênh mông, chắc chắn có thể gột rửa yêu khí, định lại càn khôn Luân Hồi!”

..

Lúc này, Tiêu Kiệt đã được quỷ sai dẫn tới thiên điện... “điện Nghênh Hồn”.

Bố trí trong điện khá thanh nhã yên tĩnh, trái ngược hẳn với vẻ xa hoa ồn ào của chủ điện. Tiêu Kiệt cảm thấy khá bồn chồn, cứ đi đi lại lại. Cuối cùng cũng sắp thành công rồi sao? Hắn không khỏi nhớ lại từng cảnh tượng thảm khốc khi những người đồng đội kia ngã xuống. Thời gian trôi qua, những ký ức đó tựa như những trang sách cũ úa vàng, nhưng vì sắp được gặp lại mà trở nên vô cùng rõ nét, như thể mới vừa xảy ra ngày hôm qua.

Một vị phán quan ăn mặc kiểu văn nhân, tay cầm cuốn sổ bước vào, cung kính hành lễ với Tiêu Kiệt.

“Khởi bẩm tiên trưởng, tung tích hồn phách của những người bạn trong danh sách của ngài phần lớn đã được làm rõ, hiện đang trên đường đưa tới đây. Tuy nhiên cảnh ngộ của mỗi người mỗi khác, thuộc hạ phụng mệnh tới giải thích rõ ràng với tiên trưởng trước, tránh để ngài lát nữa gặp mặt lại nảy sinh nghi hoặc.”

Tiêu Kiệt nén lại sự kích động, hít sâu một hơi rồi hỏi:

“Ồ? Có gì khác biệt? Mời nói.”

“Trong những cái tên tiên trưởng cung cấp, phần lớn đều là những người mới mất nửa tháng trước, thời gian ngâm trong Minh Hà còn ngắn, linh trí và ký ức vẫn còn bảo tồn tương đối hoàn hảo. Tất cả đều đã được tìm thấy thuận lợi, đang được dẫn độ tới đây, rất nhanh sẽ có thể gặp mặt tiên trưởng.

Trong đó có hai người khá đặc biệt. Một người tên là ‘Dạ Lạc’, cô gái này khi còn sống dường như có duyên với u minh, mang trong mình chức trách hoặc mệnh cách đặc biệt. Sau khi chết, hồn phách không rơi vào Minh Hà mà trực tiếp nhận được sự dẫn dắt của quy tắc Hoàng Tuyền, tới ‘ty Hoàng Tuyền Trấn Thủ’ nhậm chức, hiện giờ đang là một Hoàng Tuyền lệnh sứ.

Lại có một người tên gọi ‘Ta Muốn Thành Tiên’. Người này khi còn sống tu vi bất phàm, đã ngưng luyện được Dương thần, sau khi chết thế mà vẫn có nguyện lực hương hỏa tinh thuần quấn quanh bảo vệ cơ thể. Vì vậy cậu ta được Diêm Quân đại nhân đánh giá cao, đặc cách phong làm Minh Phủ thần tướng, hiện đang hiệu lực trong quân đội. Hai người này đã được khẩn cấp điều động trở về, hiện đang đợi ở ngoài điện.”

Phán quan lật sổ, tiếp tục nói:

“Ngoài ra, còn có một linh hồn tên là ‘Deidara’, hồn thể bị một loại ‘ly hỏa’ cực kỳ lợi hại thiêu đốt, tổn thương khá nghiêm trọng, linh trí mơ hồ. Tuy nhiên vì là bạn của tiên trưởng, Diêm Quân đại nhân đã đặc cách cho phép chúng thần lấy ‘diêm An Hồn’ quý giá để tẩm bổ hồn thể cho cậu ta. Nghĩ chắc chỉ cần một thời gian nữa là sẽ không còn đáng ngại, có thể khôi phục thần trí.”