Thần Minh Chi Hí

Chương 14. Coca-Cola và phút giây thư giãn ngắn ngủi

Để đảm bảo an toàn Trần Xung đang canh gác ngoài cửa nhà cây, gã hơi nghi hoặc quay đầu lại hỏi:

"Tôi cứ nghe người ta nói đại quân Hài Cốt phát động chiến tranh với Châu Hy Vọng, nhưng nguyên nhân chiến tranh là gì?"

Tào Tam Tuế khó khăn lắc đầu:

"Người trong kênh Pháp Sư suy đoán là chiến tranh tín ngưỡng nhưng người trong kênh Tín Ngưỡng lại đoán là sinh vật dưới lòng đất đang tranh đoạt thứ gì đó. 'Thời Gian' chú thị vào hiện tại, thông tin trong tay chúng ta rất ít, có lẽ tín đồ của 'Ký Ức' thông qua việc truy nguyên quá khứ sẽ biết nhiều hơn một chút."

Trình Thực vốn đang hứng thú lắng nghe nhưng khi nghe đến tên thần "Ký Ức", nụ cười trên mặt rõ ràng khựng lại trong thoáng chốc.

"Tôi đã xem thời gian, thử thách đã trôi qua 6 giờ, chúng ta còn cần kiên trì 18 giờ nữa nhưng tôi cần ít nhất 10 giờ mới có thể khôi phục..."

Ý của Tào Tam Tuế rất rõ ràng, tuy họ đã sống sót nhưng trong 10 giờ thiếu hụt chiến lực pháp sư sắp tới, tình hình sẽ vô cùng nghiêm trọng. Không ai biết sẽ còn gặp phải thứ gì, mọi người cũng không cho rằng sau khi may mắn vượt qua đợt đột kích cấp độ địa ngục của quân đoàn Khủng Ma thì trong thử thách sẽ không còn nguy hiểm nữa. Thử thách thông thường thì có thể, chứ thử thách đặc biệt thì tuyệt đối không.

Trình Thực nhớ lại tên của thử thách, lông mày hơi nhíu lại.

"Khúc hát của máu và lửa... Máu thì thấy rồi, vậy còn lửa đâu?"

Chậc, nhóm mình lại vừa khéo trú trong rừng, nếu có một mồi lửa thiêu tới... Hỏa thiêu hết tám trăm dặm sao? Chắc không trùng hợp thế chứ?

Thôi, không nghĩ nhiều nữa, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn. Trình Thực gãi đầu, lôi từ trong tủ bảo hiểm ra một chai Coca, tu ừng ực.

"???"

Tống Á Văn thấy cảnh này thì đờ người ra.

"Anh Trình, không gian tùy thân tấc đất tấc vàng, mà anh lại để thứ này?"

Trình Thực chỉ vào Trần Xung cười nói: "Trần Xung còn để rượu kìa, tôi để mấy chai Coca thì sao, con người nếu mất đi Coca thì còn gì là vui nữa?"

Trần Xung không quay đầu lại, nhưng cái đầu gật như giã tỏi cho thấy gã rất đồng tình.

Trong tủ bảo hiểm của Tống Á Văn thực ra cũng có nước uống, nhưng đó là nước dùng để cứu mạng giải khát trong môi trường cực đoan, chắc chắn không thể so bì với thứ Coca thỏa mãn vị giác này được. Gã thấy Trình Thực uống sảng khoái, không tự chủ được mà nuốt nước miếng.

"Anh Trình... Coca, còn không?"

Trình Thực nhìn bộ dạng gã, chẳng nói chẳng rằng lấy thêm ra 5 chai nữa.

"??? Anh Trình, không gian tùy thân của anh không lẽ toàn là Coca đấy chứ?"

Trình Thực nhướng mày, không đáp lời.

Tống Á Văn rất vui vẻ, dù sao cũng không phải lãng phí không gian tùy thân của gã. Gã nhanh tay chọn một chai, cũng không quên chia phần còn lại cho những người khác. Sự thật chứng minh, sau khi chiến đấu mà được uống chút Coca thì thật sự rất sướng. Tất cả mọi người đều thấy khoan khoái hẳn lên. Ngay cả Nam Cung đang không cử động nổi cũng được Trình Thực đỡ dậy cho uống vài ngụm.

"Mục tiêu ở rừng cây vẫn quá lớn, chúng ta nghỉ ngơi khoảng 2-3 giờ rồi chuyển sang nơi xa hơn."

Trần Xung uống xong nước, cầm kiếm đi ra cửa. Trực gác là trách nhiệm của gã, vì gã là tín đồ "Trật Tự" tuân thủ quy tắc.

Hạ Uyển và Tống Á Văn ngoan ngoãn ngồi trong phòng chăm sóc bệnh nhân, sẵn tiện nhắm mắt dưỡng thần. Nhưng Tống Á Văn vừa nhắm mắt lại, một cơn buồn ngủ đã ập đến. Cơn buồn ngủ này đến một cách nhẹ nhàng thoải mái đến mức trong nhất thời gã chẳng có chút ham muốn phản kháng nào.

"Rầm."

Tống Á Văn vốn đang ngồi dưới đất liền đổ rạp sang một bên, mấy người bị thương trong phòng cũng từ từ nhắm mắt, chìm vào giấc mộng.

Ngay khi mọi người đang ngủ say, Trình Thực đột nhiên mở mắt, một tia giảo hoạt lóe lên trong con ngươi.

"Chậc, cái gì cũng dám uống, đúng là ít bị đời vùi dập quá mà."

Vừa cười, hắn vừa đưa mắt nhìn về phía Nam Cung ở bên cạnh.

Tào Tam Tuế đắm chìm trong một giấc chiêm bao.

Trong mơ, điểm Thang Diện Kiến của gã chạm ngưỡng hai trăm, chiếm lĩnh hạng nhất, còn được đích thân chân thần Thời Gian triệu kiến.

Ngay khoảnh khắc gã thành kính phủ phục dưới đất, chuẩn bị đón nhận hồng ân từ thần linh, một con Khủng Ma từ đâu lao tới, thẳng chân đạp văng gã ra để tranh đoạt phần ban phước ấy.

Gã tức giận đến mức toàn thân run rẩy, rồi choàng tỉnh dậy.

"Đậu mợ nó..."

Gã gầm lên một tiếng, xoay người bật dậy. Nhìn thấy các đồng đội xung quanh đang kinh ngạc ngoái đầu nhìn mình, đầu óc gã bỗng chốc trống rỗng.

"Tôi... ơ? Sao tôi lại bình phục rồi?"

Cảm nhận nguồn sức mạnh trong cơ thể đang dồi dào như thuở mới bước vào thử thách, Tào Tam Tuế không khỏi chấn kinh.

Chẳng riêng gì gã, Nam Cung ngồi bên cạnh lúc này sắc mặt đã hồng hào lên trông thấy, chẳng khác nào một người chưa từng bị trọng thương.

Không đúng, chuyện vừa nãy là sao?

Trong lòng Tào Tam Tuế dâng lên nỗi bất an, gã lập tức lôi chiếc đồng hồ bỏ túi từ trong ngực ra kiểm tra.

Tính từ mốc thời gian neo giữ, đã trôi qua tám tiếng đồng hồ.

Nói cách khác, gã chỉ mới chợp mắt có hai tiếng?

"Không đúng... Mới hai tiếng đồng hồ thì làm sao cơ thể hồi phục đến mức này được?"

Tào Tam Tuế nhíu chặt đôi mày, đưa tay gạt nhẹ vào hư không, lập tức cảm nhận sự trôi chảy của thời gian xung quanh.

Các tín đồ của đức tin Thời Gian vốn rất nhạy cảm với dòng chảy thời gian, nhưng họ cũng chỉ có thể cảm nhận một cách mơ hồ rằng thời gian trôi dài hay ngắn, chứ không thể xác định chuẩn xác đến từng phút giây.

Thời gian ở nơi này quả thực chưa trôi qua quá lâu, phỏng chừng chỉ khoảng hai đến ba tiếng. Nhưng vấn đề là, tại sao bản thân lại có thể hồi phục trạng thái hoàn hảo như vậy?

Gã nghi hoặc ngẩng đầu hỏi:

"Chuyện này rốt cuộc là sao?"

Nam Cung bắt gặp ánh mắt gã, cô không đáp, chỉ khẽ hất cằm về phía cửa ra vào, rồi tiếp tục băng bó vết thương cho Hạ Uyển.

Dù trạng thái của hai cô nàng đã hồi phục nhưng những vết thương ngoài da vẫn chưa hoàn toàn khép miệng.

Ngược lại là Hạ Uyển, cô lạnh lùng lên tiếng:

"Chúng tôi cũng vừa mới tỉnh."

Tào Tam Tuế đã leo đến mốc 1900 điểm thì đương nhiên chẳng phải kẻ ngốc, gã buột miệng hỏi:

"Lon coca đó có vấn đề?"

Hạ Uyển gật đầu.

"Trình Thực đâu?"

"Đang gác ngoài kia."

Tào Tam Tuế nghe xong, lông mày nhíu chặt lại.

Việc bản thân có thể phục hồi trong vòng hai tiếng đồng hồ chắc chắn liên quan mật thiết đến Trình Thực. Gã không rõ đây là thủ pháp đặc thù của một mục sư có số điểm cao, hay do Trình Thực đã tiến hành trị liệu bổ sung, gã chỉ biết một điều: Nếu trong lúc bọn họ đang say giấc mà Trình Thực nảy sinh ý đồ xấu, thì giờ này bọn họ đã sớm chầu diêm vương rồi.

May mắn là hắn không ra tay, hay nói đúng hơn, may mắn là hắn không thuộc đức tin đối lập.

Càng may mắn hơn là suốt hai tiếng đồng hồ này, không hề có bất kỳ kẻ địch nào tìm tới!

Tào Tam Tuế không tự chủ được mà cảm thấy rợn tóc gáy, gã lồm cồm bò dậy, vẻ mặt nghiêm trọng bước ra khỏi nhà cây.

Bên dưới Trình Thực đang tán gẫu điều gì đó với Trần Xung và Tống Á Văn, nhìn sắc mặt của hai người họ thì dường như cũng đã hồi phục được phần nào.

Tào Tam Tuế vừa nghĩ đến cảnh năm người bọn họ vừa rồi cùng nhau lăn ra ngủ say như chết, chỉ chừa lại một mình Trình Thực gác đêm, mà gã lại còn là một mục sư, liền cảm thấy không thể tin nổi mà chất vấn: