Hắn đang mải suy nghĩ, từ phía xa đột nhiên vang lên một tiếng chào hỏi.
"Hê, người anh em, thu hoạch hôm nay thế nào?"
Trình Thực ngẩng đầu nhìn sang phía đối diện, phát hiện tiếng nói phát ra từ "hộ dân" ở sân thượng tòa nhà kế bên, một thanh niên tóc dài ăn mặc sành điệu. Bộ quần áo ngũ sắc kỳ hình dị trạng trên người gã đều là những mẫu "mới" nhất có được từ việc tham gia thử thách.
Thế giới hiện thực bị tường khí ngăn cách, hành động của người chơi bị hạn chế, nhưng thính giác và thị giác thì không, tường khí cũng không ngăn cản việc ném đồ vật. Thế nên người ta chẳng thể biết được khi nào gã hàng xóm của mình sẽ rút ra một khẩu súng tiểu liên rồi xả đạn vào mình.
Trò Chơi Tín Ngưỡng không cấm người chơi tàn sát lẫn nhau, điều này cũng dẫn đến mối quan hệ láng giềng không mấy thân thiện.
Hàng xóm sân thượng đối diện Trình Thực họ Tạ, tự xưng là người tỉnh Giang, sinh viên năm tư ngành công trình dân dụng. Người này đầu óc hơi có vấn đề nhưng không xấu tính. Trước khi tốt nghiệp gã còn đang sầu não chuyện tìm việc làm, không ngờ sau khi Chư Thần giáng lâm, gã trực tiếp trở thành "người chơi" chuyên nghiệp. Vì vậy gã là một trong số ít những kẻ thuộc "phái giáng lâm", cho rằng Chư Thần đã cứu rỗi thế giới, ít nhất cũng là cứu rỗi tỷ lệ việc làm trên thế giới.
Trình Thực lắc lắc lon đồ uống dịch nhầy xúc tu cầm trong tay, mỉm cười ra hiệu đây chính là chiến lợi phẩm của mình.
"Đậu xanh, nước mũi à! Người anh em, đời này tôi chưa phục ai, chỉ phục mỗi ông thôi đấy. Thứ đó mà ông cũng uống trôi được hả?"
Tên thanh niên họ Tạ vẻ mặt kinh hãi, nhìn tái mặt nhìn lon đồ uống trong tay Trình Thực.
"Nước mũi" là biệt danh của loại đồ uống này. Dịch nhầy xúc tu có màu xanh lục đặc quánh, trông rất giống nước mũi khi bị cảm lạnh, vì thế mà có tên gọi như vậy. Nó giải khát khá tốt, hơn nữa do quá đặc nên thậm chí còn có hiệu quả lấp đầy bụng.
Trình Thực cười cười, đáp: "Uống thế nào à? Vừa vào miệng là cắn không đứt, cứ thế ực một cái là nó tự trôi xuống thôi."
"..."
Mặt đối phương càng trắng hơn, gã nôn khan vài tiếng, cạn lời nói: "Không đến mức đó chứ người anh em. Tôi thấy lần nào ông ra ngoài sắc mặt cũng bình tĩnh, điểm Thiên Thế chắc không thấp đâu, việc gì phải ngày nào cũng tự làm khổ mình bằng thử thách đơn như vậy."
Dĩ nhiên là vì thử thách đơn có độ khó thấp, áp lực nhỏ rồi. Chuyện này ai cũng biết, nên Trình Thực chỉ cười chứ không đáp lời.
"À đúng rồi, làm hàng xóm lâu thế rồi mà vẫn chưa biết ông theo vị thần nào. Nói chút đi, biết đâu lần sau ghép đội gặp nhau còn có thể phối hợp trước." Thanh niên kia lại gọi lớn.
"Còn anh?" Trình Thực hỏi ngược lại.
"Tôi hả? Chẳng phải đã nói với ông rồi sao, tín ngưỡng của tôi là Trật Tự mà. Nhìn không giống à? Văn minh thịnh vượng, trật tự trường tồn!"
tên thanh niên họ Tạ đứng thẳng người, làm một động tác nắm tay phải gõ nhẹ vào vai trái, chính là động tác đặc trưng của tín đồ Trật Tự.
Tư thế của đối phương rất chuẩn xác cũng rất thuần thục nhưng Trình Thực biết gã đang nói dối. Đây không phải là kết luận rút ra từ việc quan sát biểu cảm hay động tác của đối phương mà là năng lực của Trình Thực, hay nói đúng hơn, đây là thiên phú tín ngưỡng mà thần linh đã ban tặng cho hắn.
Kể từ khi hắn trở thành tín đồ của "vị kia", hắn đã trở nên rất nhạy cảm với những lời dối trá. Chỉ cần có người nói dối là hắn có thể nhận ra. Tuy không thể xác định chắc chắn câu nào trong lời đối phương nói là dối trá nhưng kết hợp với ngữ cảnh trò chuyện, bấy nhiêu cũng đủ để hắn đoán ra được điều gì đó.
Trình Thực không vạch trần. Hàng xóm kiểu này thỉnh thoảng tán gẫu vài câu giải khuây cũng tốt, không cần thiết phải làm mối quan hệ trở nên quá căng thẳng.
"Này người anh em, tôi bảo ông cứ giấu giấu giếm giếm thế thì chán chết đi được, nói ra cũng có ảnh hưởng gì đâu. Chẳng lẽ ông với tôi là quan hệ cạnh tranh à?" Đối phương vẫn đang dò xét.
Trình Thực nhếch môi, bắt đầu phản kích: "Thang Diện Kiến được bao nhiêu điểm, ID là gì? Để tôi xem anh xếp hạng ở đâu."
Tên thanh niên họ Tạ nghe vậy thì khựng lại, hơi kinh ngạc hỏi: "Ông thực sự là tín đồ Trật Tự?"
Trình Thực lắc đầu, cười đầy ẩn ý: "Không, tôi là tín đồ của Hỗn Loạn."
"!!!"
Đối phương rõ ràng là chấn động, gã nheo mắt lại, hơi nhíu mày. Trình Thực nói câu này bình thản như thể hắn thực sự có thể xem bảng xếp hạng Thang Diện Kiến của tín đồ Trật Tự.
Trong Trò Chơi Tín Ngưỡng có sáu Mệnh Đồ đối lập nhau từng đôi một, dưới mỗi Mệnh Đồ lại bao gồm 2 đến 3 vị thần linh, giữa các thần linh cũng có quan hệ đối lập. Giống như Trật Tự và Hỗn Loạn, họ lần lượt thuộc về Văn Minh và Hỗn Độn. Họ theo đuổi bản chất hoàn toàn trái ngược, ý chí họ đề cao cũng khác biệt một trời một vực, vì vậy tín đồ của họ trong trò chơi cũng thù địch lẫn nhau.
Tuy nhiên, hai bên tín ngưỡng đối lập lại dùng chung một bảng xếp hạng Thang Diện Kiến, có thể nhìn thấy đối phương trên bảng xếp hạng.
Sắc mặt tên thanh niên họ Tạ thay đổi liên tục, gã không báo ra điểm số của mình, cũng không tiếp tục truy hỏi nữa, bởi vì gã thực sự không phải là tín đồ của Trật Tự. Ánh trăng chiếu rọi lên mặt gã lúc này cũng chẳng thể xua tan đi sắc mặt u ám.
Gã không đoán được Trình Thực nói thật không
"Ông không lừa tôi chứ?"
Trình Thực mỉm cười: "Tôi không bao giờ lừa ai."
...
Gã thanh niên trên sân thượng đối diện phải trằn trọc suy đoán suốt một đêm, còn Trình Thực thì lại có một giấc ngủ rất ngon.
Sáng sớm hôm sau, vừa mở mắt ra, trước mặt hắn đã hiện lên thông báo ghép đội để bắt đầu thử thách.
[Thử Thách Đặc Biệt: “Bài Hát Máu Lửa (Chiến Tranh)” đã mở]
[Đang ghép đội (1/6)]
[Mục tiêu thử thách: Cắn chặt răng chịu đựng thử thách máu lửa (thời hạn: 24 giờ)]
Trình Thực nhìn hai chữ “Chiến Tranh” trên phần thuyết minh trò chơi, huyệt thái dương không khỏi giật liên hồi.
Đây chắc chắn sẽ là một trận chiến ác liệt.
Dù Chiến Tranh là vị thần thuộc Mệnh Đồ “Văn Minh” nhưng thử thách của Ngài thì chẳng văn minh chút nào.
Hầu như trận nào cũng là dùng đao thật súng thật lao vào liều mạng, thậm chí người chơi chẳng cần tốn công tìm hiểu các manh mối mà thử thách đưa ra, chỉ cần tiêu diệt sạch bóng quân thù xung quanh là có thể thông qua.
Nhưng vấn đề ở chỗ, việc phải sinh tồn suốt 24 giờ là một thử thách rất lớn đối với sức bền và tinh thần của con người. Kẻ địch sẽ không cho mình lấy một giây nghỉ ngơi, cũng chẳng vì mình muốn tạm dừng mà giảm bớt cường độ tấn công.
Trong tình huống này, đồng đội càng có khả năng chiến đấu thì lợi thế càng cao.
"Làm ơn, cho tôi ghép thêm mấy Chiến Binh đi, loại ăn bám chỉ cần một mình tôi là đủ rồi, cầu xin đấy."
[Ghép đội thành công (6/6), đang tiến vào thử thách]
Thông báo màu đỏ máu lóe lên rồi biến mất, cảnh tượng trước mắt Trình Thực bắt đầu vặn xoắn lại, sau đó cả người hắn lập tức biến mất tại chỗ.
...
Trời đất âm u, khói súng mịt mù.
Trình Thực mở mắt ra, thấy mình đang đứng trên một đống đổ nát. Hắn nhìn quanh, ngoài những bức tường đổ và vách đá nát thì chẳng còn gì khác. Nơi này rõ ràng là một thị trấn nhỏ nhưng giờ đây nó đã bị cuộc chiến tranh tàn khốc xóa sổ khỏi bản đồ.