Trở Lại Đại Học, Các Nàng Đều Muốn Nuôi Ta

Chương 2. Kế Hoạch Kiếm Tiền Và Buổi Họp Lớp Sắp Tới

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Năm 2006.

Sau vài câu trao đổi, Triệu Kim An mới xác định được dòng thời gian, bây giờ mới là năm 2006, “nguồn năng lượng mới” (máy kích cá) vẫn chưa bị cấm triệt để.

Có lẽ bên trên có văn bản như vậy, nhưng lên núi kiếm ăn xuống sông uống nước, thời buổi này ở ngay con sông trước cửa nhà mình kiếm ít cá, không ai đến quản.

20 phút sau, Triệu Chí Dũng dừng xe máy bên đường, vác “nguồn năng lượng mới” xuyên qua một bụi cỏ dại xuống lòng sông.

“Cầm cái giỏ theo đi.”

Cậu ta phát hiện bạn nối khố ngủ một giấc xong liền ngốc luôn rồi.

Triệu Kim An cầm lấy cái giỏ trúc đi theo phía sau, mặc áo ngắn tay, cỏ dại cứa vào da thịt đau rát.

Phía trước, Triệu Chí Dũng líu lo không ngừng.

“A, tôi còn đặt mấy cái bẫy trên núi, xem có bắt được mấy con gà rừng không, gà rừng có thể bán được nhiều tiền hơn một chút, đúng rồi, còn có thỏ rừng...”

“Nếu có thể bẫy được một con lợn rừng thì tốt rồi, tiền sinh hoạt phí một học kỳ coi như đủ.”

Nhìn bóng lưng khôi ngô phía trước, làn da ngăm đen, Triệu Kim An có chút ngẩn ngơ.

Hắn biết Triệu Chí Dũng kiếm được tiền thì hơn một nửa là đưa cho hắn. Lợn rừng thì không dễ bắt như vậy, nhưng cá dưới sông bắt được đem bán lấy tiền thì Triệu Chí Dũng chia cho hắn hơn một nửa.

“Đúng rồi, Kim An, học phí đại học của cậu có chỗ dựa chưa?”

“Cậu thi đỗ là Sư Đại, dì sẽ không không cho cậu học phí chứ?”

Triệu Kim An vô thức gật gật đầu: “Có rồi.”

“Liền cho cậu rồi?”

Triệu Chí Dũng thật bất ngờ, bây giờ còn sớm mới đến ngày nhập học, phụ huynh nhà nào lại đưa học phí sớm như vậy?

“Bà ấy đồng ý rồi.”

Triệu Kim An thuận miệng nói dối, hắn còn chưa hoàn toàn lấy lại tinh thần.

Triệu Chí Dũng yên tâm, nói: “Vậy là tốt rồi, vậy chúng ta kiếm chút tiền sinh hoạt.”

“Sư Đại a, đại học trọng điểm 211, dì không thể nào mặc kệ cậu. Không giống tôi, tôi chỉ thi được cái trường đại học hạng bét.”

“Cậu nếu thi thêm được vài điểm nữa thì tốt rồi, trường 985, nghe nói trong thôn sẽ khen thưởng 5 ngàn tệ, tiền sinh hoạt một năm kia đều dư dả.”

“Cậu sao không nói thi đỗ Thanh Bắc luôn đi?”

Triệu Kim An hỏi ngược lại: “Thi đỗ Thanh Bắc, học phí, tiền sinh hoạt, nhà cửa cái gì cũng có rồi, còn có mấy chục vạn tiền thưởng ấy chứ.”

Đây là lời nói thật.

Nếu ai thi đỗ Thanh Bắc (Thanh Hoa - Bắc Kinh), chính quyền địa phương và doanh nghiệp sẽ lo liệu mọi thứ cho bạn thỏa đáng.

Nghe nói còn có 50 vạn tiền mặt khen thưởng.

“Hô hô, đúng rồi.”

Triệu Chí Dũng gãi gãi đầu lại chuyển chủ đề: “Ban đêm họp lớp cậu đi không?”

“Họp lớp?”

Triệu Kim An vẫn luôn ở vào trạng thái mơ hồ, vô thức nói: “Không đi đâu nhỉ?”

“Em...”

Triệu Chí Dũng xoay người lại nhìn chằm chằm bạn nối khố, cậu ta luôn cảm thấy thằng bạn chiều nay có chút là lạ.

“Mộc Dao sẽ đi đấy! Cậu không đi?”

Nghe được cái tên quen thuộc vừa xa lạ này, Triệu Kim An giống như rơi vào hồi ức, biểu cảm có chút mất tự nhiên, trong đầu hắn hiện lên ba từ trước khi trọng sinh.

Về nước, con gái hai tuổi.

Triệu Chí Dũng càng kỳ quái hơn, không nên a.

“Thi đại học xong ngày đó Mộc Dao không phải đồng ý làm bạn gái của cậu sao?”

“Cậu không phải là chém gió đấy chứ?”

Nhìn bạn nối khố không nói lời nào, Triệu Chí Dũng mới phản ứng lại. Tình huống gia đình Triệu Kim An như vậy, hẳn là trên người không có tiền, không có tiền thì sao hẹn hò với con gái được?

Cậu ta lại lắm mồm lên, an ủi bạn nối khố.

“Cậu vất vả lắm mới đuổi kịp Mộc Dao, cô ấy thi đỗ Trung Nam Công Đại, nhưng cậu cũng không kém.”

Thời học sinh, vẫn duy trì quan điểm lấy thành tích học tập làm trọng.

Tỉnh Tương Nam có 3 trường đại học 985: Quốc phòng Bách Khoa, Đại học Trung Nam, Đại học Hồ Nam (Hồ Đại).

Quốc phòng Bách Khoa không cần nhắc tới, đó là cấp bậc “Thanh Bắc” trong quân đội, độ khó thi vào Quốc phòng Bách Khoa không phải bình thường, cũng không thua kém Thanh Bắc.

Sư Đại chỉ là 211, không phải 985, tự nhiên thấp hơn 985 một bậc.

“Cậu không đi, vậy tôi cũng không đi, dù sao bọn họ ba ngày hai bữa lại liên hoan.”

“Tôi lên mạng tra rồi, Sư Đại và Trung Nam Công Đại cùng một khu đại học, cậu và Mộc Dao sau này gặp mặt cũng đơn giản.”

“Nhưng mà, cậu mới cưa đổ Mộc Dao, nghỉ hè vẫn là phải vào thành phố tìm cô ấy chơi một chút, người theo đuổi cô ấy nhiều như vậy, nhất là cái tên Âu Cường kia.”

“Ỷ vào danh phận lớp trưởng, lần tụ hội này lại là cậu ta tổ chức.”

Nói là nói như vậy, Triệu Kim An nhìn ra được Triệu Chí Dũng cũng muốn đi tham gia họp lớp.

Thi đại học xong, ngoại trừ những người chuẩn bị học lại năm sau tái chiến, thì hẳn là nên chơi thật điên cuồng trong ba tháng này.

Bị đè nén nhiều năm như vậy, một lần đạt được “giải phóng”, vui chơi mang tính trả thù trở thành trạng thái bình thường của học sinh thi đại học hàng năm.

Triệu Chí Dũng không có ý định học lại, cậu ta cùng Triệu Kim An, Mộc Dao học cùng một lớp, lớp chọn của trường Thị Nhất Trung.

“Nghe nói Âu Cường thi đỗ Phục Đán, hiện tại ngày ngày ở trong nhóm chat nhảy nhót tưng bừng, hôm nay tụ hội chỗ này, ngày mai tụ hội chỗ kia, thần khí vô cùng.”

“Hôm nay khoe điện thoại mới, ngày mai khoe máy tính xách tay mới, kết quả nghe nói tối hôm qua tụ hội vẫn là chế độ AA (chia đều tiền).”

Chế độ AA có vấn đề gì sao?

Không có vấn đề gì cả.

Triệu Chí Dũng càu nhàu một trận, ngấm ngầm gièm pha lớp trưởng Âu Cường.

Triệu Kim An nghe ra được cậu ta là đang nói đỡ cho mình, bởi vì Âu Cường cũng thích Mộc Dao.

Chuyện này tại lớp 209 không tính là bí mật gì.

Vấn đề là, thi đại học xong Mộc Dao cũng thường xuyên tham gia họp lớp.

Triệu Chí Dũng cảm thấy Âu Cường là đối thủ cạnh tranh mạnh mẽ nhất của bạn mình, không khéo liền sẽ bị nạy góc tường, cũng may Âu Cường lên đại học là tại Thượng Hải.

Cậu ta không biết thế giới bên ngoài càng đặc sắc hơn.

Trên thế giới cũng không chỉ có Triệu Kim An cùng Âu Cường là đàn ông.

Giẫm lên đôi giày vải xuống sông, Triệu Chí Dũng vác “nguồn năng lượng mới”.

Cậu ta cùng Triệu Kim An là người cùng thôn, Làng Triệu Gia.

Đàn ông trong thôn có 90% đều họ Triệu, móc nối dây mơ rễ má đều có thể trèo lên chút họ hàng.

Trên thực tế không có quan hệ máu mủ gì gần gũi.

Nếu quả thật bàn về vai vế, Triệu Chí Dũng còn muốn gọi Triệu Kim An một tiếng là “thúc” (chú).

Thời buổi này cá dưới sông nhiều, nhưng không lớn. Câu cá càng là chuyện hoang đường, không ai đến sông câu cá cả.

Trong nhà ai muốn thêm món ăn, liền ra sông thả cái lưới là được.

Dường như có một vấn đề, chính là không ai nghĩ đến việc bắt ít cá mang vào thành phố bán.

“Trong thành phố bán bao nhiêu tiền một cân?”

Triệu Kim An nhặt lên mặt đất một mảnh đá ném thia lia, hòn đá dán mặt nước trôi đi 20 mét.

Không gây nên một tia ngạc nhiên nào, bởi vì trẻ con nông thôn có sông ai cũng biết trò này.

Triệu Chí Dũng quăng lưới, động tác thuần thục, xem ra có con cá khá lớn lọt lưới.

“5, 6 tệ.”

Triệu Kim An gật gật đầu, đã hiểu.

5 tệ một cân, mười cân mới 50 tệ, còn chưa chắc có thể bán hết.

Cái giá tiền này nói như thế nào đây.

Không có lời bằng đi làm thuê bên ngoài, dù sao 10 cân cá cũng không phải dễ dàng bắt được như vậy.

Triệu Kim An nhớ kỹ mấy năm sau liền có thể bán được 25 tệ một cân, hơn nữa cầm tới thành phố đều là bị người ta tranh nhau mua, nhưng lúc kia trong sông cũng không còn cá mấy.

“Nếu một ngày 10 cân, một tháng chính là 1500, chúng ta nghỉ hè có thể kiếm hơn 3 ngàn!”

Triệu Chí Dũng rất hưng phấn, đã bắt đầu ước mơ cuộc sống đại học tươi đẹp.

Cái chủ ý này vẫn là do Triệu Kim An nói ra, bất quá bây giờ suy nghĩ của hắn đã bay xa.

Không có cách nào, trên người Triệu Kim An không có tiền, muốn đi vào thành phố tìm Mộc Dao chơi liền muốn có tiền, tham gia họp lớp cũng phải có tiền, không nghe thấy là chế độ AA sao?

“Làm gì ngẩn ra đó? Nhanh lên qua đây!”

Triệu Chí Dũng giơ một túi lưới cá thúc giục.

Triệu Kim An xách cái giỏ trúc đi qua, đem cá rót vào giỏ mới phản ứng lại.

“Cậu nói chuyện kiểu gì đấy, gọi chú!”