Trở Lại Đại Học, Các Nàng Đều Muốn Nuôi Ta

Chương 7. Bữa Cơm Ấm Áp Và Lời Khuyên Cho Chị Dâu

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Kim An, chúng ta hôm nay kiếm lời hai trăm!”

Mặt trời chiều ngã về tây, gió thổi lên tóc dài, Triệu Chí Dũng ép ép chân ga.

Cậu ta là một thành viên của Táng Ái Gia Tộc.

Tóc vàng, mái xéo che khuất một con mắt, nhìn người chỉ nhìn nửa cái loại đó.

Không nỡ tiền đi tiệm uốn tóc nhuộm tóc, cậu ta liền chính mình mua thuốc nhuộm tóc về, tự mình cảm giác đặc biệt đẹp trai.

Còn có cái nickname rất phong cách: Dũng Ít (Dũng Thiếu).

Thêm vào đó hôm nay kiếm lời hai trăm, tâm tình đặc biệt tốt.

“Cậu ngày mai đi cắt tóc đi.” Triệu Kim An nói.

“Vì cái gì?”

“Cậu cảm thấy đẹp không?”

Thực ra không có trọng sinh thì Triệu Kim An cũng sẽ không cảm thấy có cái gì, một thời đại một phong cách đi.

“Tôi ban đêm đem bình ắc quy sạc điện kỹ, ngày mai buổi sáng đi trong sông thả Trúc Thượng Hải (bẫy trúc), đúng rồi, trong nhà của tôi còn có mấy bộ lưới đánh cá!”

Triệu Chí Dũng lớn tiếng nói: “Ngày mai 20 cân cá thỏa thỏa!”

“Đừng nghĩ tốt đẹp như vậy, cậu cho rằng ngày nào cũng có giá cả như vậy? Còn nữa, lớp trưởng ngày mai sẽ không tới chiếu cố việc kinh doanh nữa đâu.”

Triệu Kim An ngồi ở phía sau có chút khẩn trương, để Triệu Chí Dũng cưỡi chậm một chút, đừng quẹo trái quẹo phải lạng lách đánh võng.

“Ha ha ha, cười chết rồi, nhưng cũng không sao, 20 cân cá luôn có thể bán hơn 1 trăm đi.”

Xem ra Triệu Chí Dũng bán cá có chút nghiện rồi, một ngày thu nhập hơn 1 trăm, so với nhiều nhân viên văn phòng trong thành kiếm còn nhiều hơn.

Khi còn bé tại trong sông dùng đá chặn nước, ở giữa thấp một chút đặt cái bẫy bằng nan trúc để bắt cá, trang bị liền gọi là “Trúc Thượng Hải”.

Bắt được cá lớn hay nhỏ do khe hở nan trúc quyết định, nhỏ lọt mất, lớn lưu lại, đơn giản lại thực dụng.

“Kim An, đưa cho chị dâu bao nhiêu tiền?”

“30.”

“Tốt.”

“Còn lại tiền tôi cầm trước.”

“Tốt.”

Một túi ớt xanh có thể bán bao nhiêu tiền không biết, nhưng 30 chỉ nhiều không ít, Triệu Chí Dũng không ngại, Triệu Kim An càng thêm không ngại.

Nếu có thể, hắn 30 tệ cũng không muốn trước cho Doãn Hiểu Lan, hắn bây giờ đầy trong đầu là World Cup.

Đến Làng Triệu Gia đã nhanh 7 giờ, trời mùa hè 7 giờ vẫn còn sáng choang. Từ đường cái rẽ một cái trải qua một con dốc nghiêng vừa dài vừa đột ngột liền đến Làng Triệu Gia.

Tại cửa thôn trải qua một gia đình, hẳn là ăn xong cơm tối rồi, có cái nữ sinh chuyển cái ghế dựa ngồi sân trước hóng mát, trong tay bưng lấy điện thoại hẳn là đang gửi tin tức.

“Chị Bác Lan, ăn cơm chưa?”

Triệu Chí Dũng chậm dần tốc độ xe lớn tiếng hỏi.

Đây là nông thôn thường thấy nhất khách sáo chào hỏi.

“Ăn rồi ~”

“Chờ chúng em cơm nước xong xuôi lại tới tìm chị chơi.”

“Tốt.”

“Chị Bác Lan, em và Kim An cũng muốn đi Quận Cát lên đại học!”

“Chị biết, cung hỷ các em a.”

Triệu Bác Lan mặc một chiếc váy trắng, hai chân rất không thục nữ gác lên hàng rào đá trước sân, nàng để điện thoại di động xuống ngẩng đầu lên lười biếng lại ôn nhu trả lời.

Làng Triệu Gia nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, có hơn 600 hộ gia đình.

Triệu Bác Lan so với Triệu Kim An cùng Triệu Chí Dũng lớn hơn hai tuổi. Làng Triệu Gia chỉ có tiểu học, lên sơ trung liền muốn kết bạn đi bộ nửa giờ rồi.

Vì vậy, khi còn bé mỗi ngày đều kết bạn đi học tan học, thẳng đến lên cấp ba mới có nam nữ khác biệt.

Triệu Chí Dũng nói Triệu Bác Lan là cô gái xinh đẹp nhất trong thôn.

Chân trời còn có một tia ráng đỏ lưu lại, một màn này rơi vào trong mắt Triệu Kim An, hồi ức dần dần bổ khuyết, có một loại cảm giác “tiệm tạp hóa bên kia đám mây”.

Cưỡi lên một con dốc nhỏ, Triệu Chí Dũng từ biệt, phóng xe tới sát vách phòng bếp nhà Doãn Hiểu Lan.

“Kim An, các cậu về rồi!?”

Tiếp theo lại nghe được thanh âm khách khí nhún nhường của Doãn Hiểu Lan.

“Chí Dũng, cậu thế nào cho chị nhiều tiền như vậy, không cần, không cần, các cậu cầm lấy!”

Có lẽ Doãn Hiểu Lan thật không có dự định lấy tiền.

Dù sao bản thân trồng ớt ăn không hết nát trong đất cũng là lãng phí.

Triệu Kim An cười cười, đi vào nhà chính của mình, vòng vào đi vốc nước lạnh rửa mặt, nhìn bản thân trong gương.

Khuôn mặt 18 tuổi, giọt nước trượt xuống, sạch sẽ, mũi cao thẳng, làn da trắng nõn, thuần túy, liền ngay cả đôi mắt bên trong đều lộ ra một loại sự ngu xuẩn và thanh triệt của sinh viên.

“Chào cậu, Triệu Kim An.”

Triệu Kim An đối với chính mình trong gương cười cười: “Thật cao hứng gặp lại cậu.”

“Kim An, ăn cơm!”

Lúc này bên ngoài truyền đến thanh âm hàm hàm hồ hồ, Triệu Chí Dũng đã bưng lên bát đang lùa cơm rồi.

Triệu Kim An thu thập xong tâm tình đi ra, tại cửa lớn gặp được bà nội hồi lâu chưa gặp mặt, hắn ngẩn ra một chút, có chút hoảng hốt.

“Bà nội ~”

“Ài.”

Bà nội mắt nhìn cháu trai gật gật đầu: “Đi nhà chị dâu ăn cơm?”

“Vâng ——”

Triệu Kim An cái mũi có chút chua, thanh âm buồn buồn.

Bà nội lại gật đầu một cái, sau đó còng lưng thân thể đi đến sát vách phòng bếp.

Nhìn bóng lưng bà nội, Triệu Kim An do dự một hồi, vượt qua một cái mương nước, đi đến sát vách nhà Doãn Hiểu Lan.

“Kim An, các cậu thế nào cho chị 30 tệ?”

“Còn nữa, nghe Chí Dũng nói các cậu bán được 2 trăm tệ?”

Doãn Hiểu Lan cho Triệu Kim An đựng rất lớn một bát cơm, là loại bát tô rất lớn. Trên bếp lò chỉ có hai món, một món rau, một bát rất lớn ớt xanh xào cá.

Ớt xanh xào cá, thả điểm dầu hoa tiêu, rất mỹ vị.

Trù nghệ của Doãn Hiểu Lan rất tốt, thực ra cái niên đại này phụ nữ nông thôn trù nghệ cũng còn có thể, không thì có thể sẽ bị mẹ chồng ghét bỏ.

Không giống hậu thế, xuống bếp phần lớn là đàn ông.

“Kim An, gắp nhiều thức ăn vào.”

Doãn Hiểu Lan cũng bưng một cái bát tô, ngồi bên cạnh bếp lò gắp thức ăn cho Triệu Kim An.

Tại nông thôn không có ý thức “đũa chung”, không có cái gì vệ sinh không vệ sinh.

Gắp thức ăn là một loại biểu đạt tình cảm.

Doãn Hiểu Lan gả tới hai năm rất bảo vệ người em trai sát vách dáng dấp đẹp trai thành tích học tập lại tốt này. Triệu Kim An học cấp ba ở nội trú, một tháng mới về nhà một chuyến.

Nghỉ đông, nghỉ hè muốn học bù, nhưng chỉ cần Triệu Kim An trở về Doãn Hiểu Lan đều sẽ gọi hắn tới dùng cơm.

“Chị dâu, chúng em ngày mai mua chút thịt trở về!”

Triệu Chí Dũng ngồi xổm ở bên ngoài dưới mái hiên miệng lớn lùa cơm.

Đối với người Tương Nam mà nói, ớt xanh xào thịt cũng là nhất tuyệt.

“Tốt.”

Doãn Hiểu Lan không từ chối.

“Cậu là dự định tại cái này cắm chốt ăn cơm luôn hả?”

Triệu Kim An bưng bát ra, Triệu Chí Dũng da mặt dày: “A, chị dâu trù nghệ tốt, dù sao cha mẹ tôi cũng mặc kệ tôi.”

“Là biết đói không chết cậu đi?”

“Hô hô.”

Triệu Chí Dũng không nuông chiều từ bé, về nhà chậm liền đồ ăn thừa cơm thừa đối phó một bữa, chính là nuôi rất cẩu thả.

Triệu Kim An lưu ý một hồi không phát hiện anh họ, Triệu Chí Dũng hỏi đầy miệng, Doãn Hiểu Lan chỉ nói hắn vẫn chưa về, đại khái đã thành thói quen rồi.

Cơm nước xong xuôi Triệu Chí Dũng liền cưỡi xe máy trở về, Triệu Kim An cũng cầm cái ghế dựa ra ngồi trước sân, hai chân gác lên hàng rào đá.

Một lát sau Doãn Hiểu Lan rửa xong bát đĩa ra, đứng ở bên cạnh Triệu Kim An.

“Kim An...”

“Hả?”

Triệu Kim An ngẩng đầu lên.

Doãn Hiểu Lan xoa xoa đôi bàn tay, móc túi ra một ít tiền, có lẻ có chẵn.

“Cho cậu.”

“Thế nào? Chị dâu.”

“3 trăm.”

Doãn Hiểu Lan cao 1m56, nhìn thật rất kiều nhỏ, tờ tiền phía ngoài cùng là 50 tệ.

Cô nói: “Kim An, cậu đã thi đại học xong liền cùng các bạn học đi ra ngoài chơi một chút.”

Nhìn thấy Triệu Kim An ngồi trước cửa không có việc gì, hai người tuổi tác không kém nhiều, Doãn Hiểu Lan tự nhiên hiểu thanh niên thi đại học xong là tình huống gì.

Bà nội ra nhìn một hồi, lại còng lưng thân thể run run rẩy rẩy tiến vào phòng bếp.

Doãn Hiểu Lan là chị dâu họ, bất quá là chung một cụ cố dính líu quan hệ, theo lý thuyết nàng không có nghĩa vụ đối với Triệu Kim An tốt như vậy.

Triệu Kim An không từ chối, hắn bây giờ đang cần tiền.

Không có tiền, ngay cả biết kết quả World Cup cũng không có ý nghĩa.

“Chị dâu, em qua mấy ngày trả lại cho chị.”

“Không cần, cậu muốn trả liền chờ cậu đại học tốt nghiệp tìm được việc làm hẵng trả lại.”

Hai người rơi vào trầm mặc, một người ngồi, một người đứng.

Chân trời cuối cùng một tia ráng đỏ cũng biến mất rồi.

Một trận gió phất qua, gió đêm phơ phất, rất mát mẻ.

Ở chỗ này nông thôn, mùa hè không cần điều hòa, ban đêm quạt đều không cần mở.

Phía trước ruộng lúa còn có tiếng ếch kêu truyền đến, từng chiếc từng chiếc đèn mờ nhạt sáng lên, thắp sáng Làng Triệu Gia.

Anh họ Triệu Vĩ vẫn chưa về, Triệu Kim An đột nhiên ngẩng đầu lên hô: “Chị dâu.”

“Hả?”

Doãn Hiểu Lan cúi đầu, nhìn người em trai trên ghế, một khuôn mặt sạch sẽ suất khí lại tựa hồ rất “nghe lời”.

“Nếu không dễ chịu. Liền rời đi.”

Hắn đột nhiên nói ra câu nói như vậy.