Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nơi Thẩm Lâm thuê trọ là khu gia thuộc của một nhà máy.
Ăn xong cơm tối, trong sân khu gia thuộc, những người lao động vất vả cả ngày mỗi người bưng một ca trà lớn, tán gẫu chuyện trên trời dưới biển.
Nhìn thấy Thẩm Lâm, trên mặt không ít người lộ ra vẻ lạnh lùng, nhưng cũng có người hướng về phía Thẩm Lâm nở một nụ cười nhàn nhạt.
Đối với những điều này Thẩm Lâm không hề để ý, y nhanh chóng theo trí nhớ đến một căn nhà cấp bốn cũ nát.
Căn nhà không lớn nhưng bên trong hiện giờ rất náo nhiệt, bốn năm gã thanh niên đang đánh bài dưới ánh đèn lờ mờ.
Ai nấy tuy cởi trần trùng trục người toát mồ hôi nhưng thần thái lại vô cùng phấn chấn.
"Haha, anh Thẩm đến rồi." Nhìn thấy Thẩm Lâm bước vào, một thanh niên dáng người chắc nịch đang đánh bài liền tươi cười chào hỏi.
Thẩm Lâm cười cười nói: "Đây chẳng phải là hai ngày không gặp, nhớ mọi người sao?"
Gã thanh niên kia giơ bài trong tay lên nói: "Anh Thẩm, anh vào làm hai ván."
"Quang Tử, chú cứ đánh đi, anh chỉ đến xem thôi."
"Anh Thẩm, trên phố mới mở một quán nhỏ, nghe nói mùi vị cũng khá lắm, hôm nào anh Thẩm dẫn bọn em đi đánh chén một bữa nhỉ?"
Người nói là một thanh niên khác đang đánh bài, người này tuy tuổi không lớn nhưng cả người lại toát ra vẻ tinh ranh.
Thẩm Lâm nhìn gã thanh niên vài cái, trong lòng dâng lên vô số ký ức. Hai năm nữa thôi, gã thanh niên này sẽ vì tội nhập thất cướp của mà ngồi tù.
Đợi khi Thẩm Lâm gặp lại hắn thì cả người hắn đã phế rồi.
"Ăn bữa cơm là chuyện nhỏ ấy mà," Thẩm Lâm xua tay nói: "Thẩm Lâm này nói lời giữ lời, chủ nhật tuần sau chúng ta đi đánh chén."
Lời hứa của Thẩm Lâm lúc này rất phù hợp với phong cách trước đây của y.
Nghe Thẩm Lâm nói vậy, mấy gã thanh niên đều rất vui mừng, chỉ có gã thanh niên chắc nịch tên Quang Tử là cau mày.
"Anh Thẩm, anh đừng nghe Cường Tử chém gió, giờ anh mất lương rồi, trong nhà toàn dựa vào một mình chị dâu chống đỡ, muốn nói ăn cơm thì cũng phải là bọn em mời anh mới đúng." Quang Tử trịnh trọng nói.
Gã thanh niên tinh ranh được gọi là Cường Tử cau mày, hắn quát thẳng vào mặt Quang Tử: "Quang Tử, mày nói thế là có ý coi thường anh Thẩm hả?"
"Tao nói cho mày biết, anh Thẩm là người thế nào? Bố người ta trước đây chính là xưởng trưởng của chúng ta đấy, nhà mày so được à?"
Thẩm Lâm nghe Cường Tử nói, trong lòng bĩu môi, thầm nghĩ tên này vẫn ham chiếm hời như xưa.
Nhưng khi y đến đây đã quyết định chủ ý rồi, lúc này cười hề hề xua tay nói: "Thôi thôi, chút chuyện nhỏ này tranh cãi làm gì, chẳng phải chỉ là một bữa cơm sao!"
"Anh em trong nhà vì cái này mà cãi nhau để người ta cười cho."
Trên mặt Quang Tử thoáng qua vẻ bất lực, gã cảm thấy Thẩm Lâm cái gì cũng tốt, chỉ là hễ được người ta tâng bốc là sướng đến không biết đông tây nam bắc.
Là anh em thì càng không thể cứ chiếm hời của anh ấy mãi được!
"Cường Tử, anh lần này đến tìm anh em là muốn nhờ mọi người giúp một việc." Thẩm Lâm cười hì hì nói: "Anh em sẽ không không giúp chứ?"
Mấy gã thanh niên sững người, bọn họ đầy vẻ kinh ngạc nhìn Thẩm Lâm, thầm nghĩ anh Thẩm hôm nay bị sao thế?
Trước đây y là người không gì không làm được, chưa bao giờ tìm bọn họ nhờ giúp đỡ cả.
"Anh Thẩm, không phải anh định bảo bọn em giúp anh xử lý tên bạch nhãn lang kia chứ? Em nói cho anh biết nhé, giờ đang là thời kỳ nghiêm đả tội phạm, nếu đánh hắn thì bọn em..." Cường Tử có chút chùn bước nói.
"Quang Tử chú nghĩ đi đâu thế, anh có muốn xử lý bạch nhãn lang thì cũng không thể hại anh em mình được." Thẩm Lâm bình thản nói: "Chúng ta giày tốt không đạp cứt trâu, làm gì có thời gian mà để ý đến hắn!"
Cường Tử nghe nói không phải đánh nhau tập thể, lập tức tỉnh táo hẳn lên, hắn vỗ ngực nói: "Anh Thẩm có sắp xếp gì cứ nói với em, anh em nhất định làm được cho anh."
"Được, Cường Tử chú sảng khoái lắm, chẳng phải chú theo bố chú ở xưởng sửa chữa máy móc sao? Ở đó có động cơ xe máy báo phế không?"
Động cơ xe máy cũ hỏng, Cường Tử lập tức cau mày, tuy là có nhưng thứ đó lôi ra cũng không dễ đâu! Huống hồ lấy không cho Thẩm Lâm, hắn có chút không nỡ.
"Sao, khó tìm lắm à?" Thẩm Lâm thấy Cường Tử muốn thoái thác liền truy hỏi.
Cường Tử đối mặt với từng ánh mắt đang nhìn tới, biết mình lúc này có chút không chối được, nếu không người khác sẽ cảm thấy hắn không đủ tình anh em.
"Anh à, việc anh nói, lên núi đao xuống biển lửa, Cường Tử em nhất định phải dốc toàn lực! Động cơ tốt thì em không kiếm được cho anh, nhưng cái loại tháo ra không dùng được nữa thì không làm khó được anh em của anh đâu!"
Cường Tử vỗ ngực bảo đảm xong, trong lòng lại cảm thấy hơi thiếu tự tin. Việc này hình như mình không làm được, còn phải nhờ ông già ra tay mới xong.
"Cường Tử sảng khoái." Thẩm Lâm vỗ vai Quang Tử, sau đó lại nhìn sang Quang Tử nói: "Chú em, nhà máy Ngũ Kim của các chú phế liệu nhiều lắm phải không? Anh muốn nhờ chú giúp anh hàn một cái khung, có khó khăn gì không?"
"Không có, anh đưa kích thước khung cho em, em làm cho anh." Quang Tử không do dự, sảng khoái đồng ý ngay.
Đối với sự hào sảng của Quang Tử, Thẩm Lâm không hề bất ngờ, đây không chỉ là do tính cách mà còn vì vào những năm tháng đó, dùng đồ của nhà máy gia công chút đồ lặt vặt cho nhà mình là chuyện quá đỗi bình thường.
Hơn nữa, còn có không ít thanh niên con em trong xưởng vì lương quá thấp nên dựa núi ăn núi, dùng vật liệu thừa làm chút buôn bán nhỏ cũng sẽ được mắt nhắm mắt mở cho qua.
Bánh răng, vòng bi, bình xăng...
Thẩm Lâm dựa theo năng lực của những người anh em trẻ tuổi này, lần lượt sắp xếp từng việc, sau khi mọi người đồng ý, Thẩm Lâm cười nói: "Anh tự mày mò một thứ, đợi thứ này mày mò thành công, anh mời mọi người uống một bữa ra trò."
Cường Tử nghĩ đến cái động cơ cũ mình phải gánh vác, chỉ cảm thấy xót của, mặc dù việc này mình làm được nhưng tự nhiên cho không Thẩm Lâm một cái động cơ cũ, nghĩ thế nào cũng thấy khó chịu.
"Anh Thẩm, đây là anh nói đấy nhé, đến lúc đó anh không được nuốt lời đâu, ít nhất cũng phải kiếm hai chai rượu giá trên năm hào."
Rượu trên năm hào thời đó đã là rất tốt rồi, Thẩm Lâm nghĩ đến chiếc xe ba gác chạy xăng mình đã sắp xếp xong xuôi, liền cười nói: "Năm hào? Chú cũng coi thường anh quá, ít nhất phải là rượu Lão Giáo một đồng, nhất định thế!"
Sự hào sảng của Thẩm Lâm đương nhiên nhận được sự hưởng ứng rầm rộ, giọng Quang Tử to nhất: "Anh Thẩm hào sảng, vậy bọn em cũng không để anh Thẩm đợi lâu, anh yên tâm, trong vòng ba ngày, bọn em đảm bảo giải quyết hết cho anh."
Làm xong việc, Thẩm Lâm không ở lại lâu, nói vài câu rồi rời khỏi căn nhà nhỏ.
Sau khi Thẩm Lâm rời đi, Cường Tử không kìm được lẩm bẩm: "Anh Thẩm này sao có chút khác với trước đây nhỉ, trước đây anh ấy mời khách chưa bao giờ nhờ bọn mình làm việc, hôm nay là thế nào đây?"
Đám người đang đánh bài lúc này ai nấy cũng dừng lại. Nếu Cường Tử không nói thì bọn họ còn chưa cảm thấy lạ, giờ nghe Cường Tử nói thế, bọn họ cũng cảm thấy Thẩm Lâm dường như thực sự khác với trước đây.
"Các cậu nghĩ lung tung cái gì? Anh Thẩm cũng chỉ nhờ bọn mình làm chút việc, có gì khó khăn đâu, trước đây bọn mình cũng ăn của người ta không ít rồi."
Người nói là Quang Tử, hắn ồm ồm nói: "Theo tớ thấy thì không nên để anh Thẩm mời khách nữa, giờ anh ấy bị nhà máy đuổi việc rồi, bọn mình còn để anh ấy tốn tiền, chẳng phải là quá không phúc hậu sao!"
Mọi người không nói gì nữa, chỉ có Cường Tử thẹn quá hóa giận nói: "Thẩm Lâm anh ấy tự nguyện mời, liên quan gì đến Quang Tử mày."
"Tao nhắc cho mày nhớ, mày bớt giả làm người tốt ở đây đi, mày đúng là chó bắt chuột lắm chuyện!"
Mắt thấy hai người nổi nóng, đám người đang đánh bài vội vàng kéo hai người ra, chỉ là sòng bài đang náo nhiệt bỗng chốc trở nên yên tĩnh.
Thẩm Lâm đẩy cửa nhà ra thì thấy Lỗ Tiểu Vinh đang lật xem một cuốn sách cũ dưới ánh đèn lờ mờ, liền nói: "Ánh đèn này tối quá, em muốn xem sách thì bật đèn lớn trong phòng lên."
Lỗ Tiểu Vinh ngẩng đầu nhìn thấy Thẩm Lâm, trong lòng có chút vui mừng.
Cô tuy đang đọc sách nhưng trong thâm tâm vẫn luôn nghĩ đến lời của mẹ. Thẩm Lâm mới tu chí được hai ngày đã lại đi tìm bạn bè xấu rồi, cuộc sống giữa hai người còn cần thiết phải tiếp tục nữa không.
Hai chữ ly hôn không ngừng hiện lên trong đầu cô. Nhưng mỗi lần cô hạ quyết tâm ly hôn thì trong lòng lại hiện lên cảnh tượng Thẩm Lâm kéo xe dưới trời nắng gắt hôm nay.
"Sao anh lại về rồi?" Nhìn Thẩm Lâm đột ngột trở về, ngoài vui mừng, Lỗ Tiểu Vinh ngạc nhiên hỏi.
"Xong việc thì anh về thôi." Thẩm Lâm vừa nói vừa mang hai chiếc radio hỏng tới, dùng tua vít mở nắp sau của một chiếc ra.
Lỗ Tiểu Vinh nhìn động tác thành thạo của Thẩm Lâm, không hiểu sao nảy ra một ý nghĩ, nếu Thẩm Lâm chịu khó làm ăn, sửa radio cũng không đến nỗi chết đói.
Nhưng cô không lên tiếng, chỉ tiếp tục đọc sách.
Dưới ánh đèn lờ mờ, Thẩm Lâm sửa radio, Lỗ Tiểu Vinh lẳng lặng đọc sách, cảnh tượng này khiến Lỗ Tiểu Vinh cảm thấy vô cùng hưởng thụ.
Ngay lúc cô định nói chuyện thì đột nhiên cảm thấy trong bụng cồn cào như sông cuộn biển gầm, vội vàng bịt miệng lại mới không nôn ra.
Cũng chính lúc này, một tràng âm thanh xì xèo truyền ra từ chiếc radio đang sửa. Lỗ Tiểu Vinh ngẩng đầu lên nhìn thấy Thẩm Lâm vô cùng nghiêm túc, dưới sự chú ý của Lỗ Tiểu Vinh, âm thanh của radio từ từ biến thành tiếng hát êm tai.
Lại một chiếc radio nữa được Thẩm Lâm sửa xong.