Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thẩm Lâm mấy hôm nay thu đồ điện cũng chỉ thu được ba cái radio, không ngờ đâu lại vớ được một món hời thế này.

"Đại ca, tivi màu này các anh cũng bán à?" Thẩm Lâm đưa điếu thuốc cho người đàn ông trung niên bên cạnh, cười híp mắt hỏi.

Người đàn ông trung niên lắc đầu nói: "Cái tivi màu này hỏng ba bốn năm nay rồi, tìm mấy thợ sửa chữa đều không sửa được."

"Cuối cùng lãnh đạo chúng tôi còn tìm cả một thợ cả từ nhà máy tivi về, ông thợ cả đó sờ mãi cũng chẳng tìm ra bệnh."

"Vứt ở cái kho này đến tận bây giờ, nếu cậu muốn tháo dây đồng bên trong thì cứ lấy đi. Nhưng giá cả thì không được thấp đâu đấy."

Lời của người đàn ông trung niên khiến Thẩm Lâm sững sờ một chút, y quan sát kỹ chiếc tivi màu kia vài lần, lập tức hiểu ra phần nào lý do tại sao mấy người thợ kia không sửa được.

Đây là một chiếc tivi màu nhập khẩu từ nước ngoài, ở một số chỗ nó có sự khác biệt không nhỏ so với tivi màu nội địa.

Trong trường hợp không đọc hiểu sách hướng dẫn sử dụng thì không sửa được là chuyện bình thường.

"Đại ca, anh xem cái tivi màu này em trả ba đồng được không?" Thẩm Lâm do dự một chút rồi đưa ra cái giá mà y cảm thấy khá hợp lý.

"Được, ba đồng thì ba đồng." Người đàn ông trung niên thầm tính toán trong lòng một chút rồi sảng khoái nói với Thẩm Lâm.

Thẩm Lâm kìm nén niềm vui sướng trong lòng, phải biết rằng tivi màu vào thời đó là món đồ hiếm, cho dù có tiền cũng chưa chắc đã mua được.

Thẩm Lâm lòng đầy vui sướng, nhanh chóng dọn dẹp hết báo cũ và hộp giấy trong kho, sau đó kéo đồ đi về hướng trạm thu mua phế liệu.

Gã béo ở trạm thu mua phế liệu lúc này đã là người quen của Thẩm Lâm rồi. Thẩm Lâm hai hôm nay chẳng những mỗi lần đến đều mời thuốc mà còn nhét cho gã béo hai bao thuốc ngon.

Nhìn Thẩm Lâm chở đầy một xe, gã béo cười hì hì nói: "Thẩm Lâm, lần này cậu đúng là phát tài rồi, nhìn đồ trên xe cậu kìa, chậc chậc, chuyến này cũng phải kiếm được năm đồng."

Thẩm Lâm đưa cho gã béo một điếu thuốc nói: "Haiz, em cũng là dựa ông trời kiếm cơm, toàn nhờ may mắn cả thôi. Nếu không nhờ mấy người bạn của ông cậu em ủng hộ thì cái việc ngon này cũng chẳng đến lượt em."

"Haiz, còn bốn năm hôm nữa là dọn xong hàng tồn kho, em lại chẳng còn ngày lành mà sống nữa rồi!"

Gã béo nhận điếu thuốc Thẩm Lâm đưa, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ nói: "Thẩm Lâm, có ông cậu cậu chống lưng thì cậu còn sợ thiếu việc làm à!"

Nói đến đây, gã liếc nhìn chiếc tivi màu trên xe Thẩm Lâm nói: "Ái chà, cái tivi màu to thế này cũng bị cậu thu về rồi à? Cậu lợi hại đấy!"

"Mất ba đồng đấy, em định kéo về nhà làm đồ trang trí, cho dù không xem được thì nhà có khách đến cũng có cái mà giữ thể diện chứ." Thẩm Lâm ra vẻ muốn làm màu.

Trong mắt gã béo thoáng qua một tia khinh thường. Thằng nhóc này có một ông cậu tốt thì cũng đáng ghen tị đấy, nhưng cái tầm nhìn, cái tư duy này thì hơi hẹp hòi.

"Được rồi, cậu đi lĩnh tiền đi." Gã béo đưa cho Thẩm Lâm hai tờ biên lai.

Thẩm Lâm đã quen với nghiệp vụ ở đây, cầm biên lai đi lĩnh tiền, còn gã béo nhìn theo bóng lưng Thẩm Lâm, miệng lẩm bẩm chửi: "Thằng nhóc này đúng là chó ngáp phải ruồi, một ngày kiếm được cả chục đồng, nếu mà làm một tháng thì sắp đuổi kịp lương cả năm của mình rồi."

"Sao mình lại không có ông cậu tốt thế nhỉ!"

Tháng bảy tiết trời như mặt đứa trẻ, nói biến sắc là biến sắc ngay.

Vừa mới nắng chang chang, thế mà ngoảnh đi ngoảnh lại một đám mây đen đã che khuất chân trời, những hạt mưa to bằng hạt đậu cứ thế lộp bộp rơi xuống.

Thẩm Lâm lại thu thêm một xe báo cũ đang kéo xe chạy về trạm thu mua, lúc mưa xuống y liền kéo xe vội vã chạy vào dưới mái hiên bên đường.

Chỉ mấy bước chân, mưa rào đã trút xuống xối xả. Lúc này Thẩm Lâm chẳng màng đến việc trú mưa cho mình trước, y dựng xe xong liền xách hai bó báo lao về phía dưới mái hiên.

Báo mà dính mưa nhiều sẽ dễ bị nát, thế thì không bán được giá tốt nữa.

Thế là những người trú mưa đều nhìn thấy một chàng trai mặc áo ba lỗ, hết lần này đến lần khác lao vào trong mưa, chuyển từng bó báo cũ vào dưới mái hiên.

Ba phút đồng hồ, Thẩm Lâm đã chuyển hết báo vào chỗ trú mưa, nhưng lúc này người y đã ướt sũng, nước mưa và mồ hôi trên mặt hòa vào nhau không phân biệt được nữa, mệt đến thở hồng hộc.

Dù vậy Thẩm Lâm cũng không dám chậm trễ, y lại lao nhanh ra, bê chiếc tivi màu cũ được phủ tấm nilon mỏng xuống.

Làm xong tất cả những việc này, Thẩm Lâm mới coi như thở phào nhẹ nhõm. Y nhìn chiếc xe ba gác bị mưa xối ướt đẫm, trong lòng càng thêm phần cấp bách.

Cái xe ba bánh có mái che nhất định phải làm xong sớm.

Mưa đến nhanh đi cũng nhanh, chỉ khoảng nửa tiếng đồng hồ, cơn mưa như trút nước đã lặng lẽ tạnh hẳn, chân trời sau đám mây đen lại lộ ra ánh nắng.

Thời tiết thoáng chốc mát mẻ hơn nhiều nhưng con đường lồi lõm lại đọng không ít vũng nước, Thẩm Lâm mặc quần đùi nên không sợ lội nước, nhưng đôi giày vải Hồng Tinh dưới chân y đi một bước lại trượt một cái.

Đa số người trú mưa lần lượt tản đi, Thẩm Lâm cũng bắt đầu bốc báo và tivi màu lên xe ba gác. Mặc dù y còn trẻ khỏe nhưng lại bốc vác một chuyến nữa thế này vẫn khiến y cảm thấy cánh tay đau nhức.

Giẫm lên giày vải thấp tha thấp thểu lội trong nước, Thẩm Lâm có mấy lần suýt nữa ngã lăn ra đất. Mặc dù y rất cẩn thận nhưng cánh tay vẫn bị tay lái xe quẹt tróc một lớp da.

Quãng đường bình thường đi hơn mười phút, Thẩm Lâm phải đi mất nửa tiếng mới đến được trạm thu mua phế liệu.

"Tiểu Thẩm, trời mưa thế này mà cậu cũng đến à?" Lưu béo đang ung dung uống trà, nhìn thấy Thẩm Lâm thì trên mặt nở nụ cười.

Thẩm Lâm sờ túi, vội vàng lấy bao thuốc Hỉ Mai vừa mua đưa cho Lưu béo. Thuốc Hỉ Mai này một bao hai ba hào, ở huyện thành, ngay cả công nhân bình thường cũng không hút loại thuốc đắt thế này.

Mà Thẩm Lâm từ ngày thứ hai bán phế liệu, cơ bản mỗi ngày đều nhét cho Lưu béo một bao thuốc Hỉ Mai.

"Anh Lưu, đồ ở trên xe, không đưa qua cho anh thì em không có chỗ để ạ."

Thành thạo nhận điếu thuốc Thẩm Lâm đưa, nụ cười trên mặt Lưu béo càng thêm hòa nhã, gã liếc nhìn xe của Thẩm Lâm rồi nói: "Tiểu Thẩm, theo quy định ở chỗ chúng tôi thì trời mưa không thu hàng."

"Nhưng mà cậu đã đến rồi thì anh Lưu cũng không thể để cậu đi tay không về được, chuyển đồ qua đi."

Thẩm Lâm đối với quy định của trạm phế liệu cũng rất hiểu, biết rõ trong đó căn bản không có cái điều khoản mà Lưu béo nói.

Nhưng Lưu béo đã nói thế thì y cũng không thể phản bác, chỉ đành cười hì hì nói: "Cảm ơn anh Lưu."

Đổi cả xe phế liệu thành tiền mặt, Thẩm Lâm vẫy tay chào tạm biệt Lưu béo. Hôm nay vì trời mưa nên Thẩm Lâm kiếm không nhiều bằng hôm qua, nhưng cộng số tiền hiện tại trong tay y lại thì cũng có năm mươi đồng rồi.

Năm mươi đồng, tương đương với lương một tháng của một công nhân lành nghề!

So với số tiền kiếm được hôm nay, điều khiến Thẩm Lâm vui hơn là lần này không những thu được một chiếc tivi màu cũ mà còn thu được một chiếc radio hình thức khá đẹp, nhìn qua không có hỏng hóc gì lớn.

Nhân lúc cửa hàng thịt chưa đóng cửa, Thẩm Lâm dùng phiếu thịt xin được sáng nay mua một cân thịt mỡ, về nhà có thể rán chút mỡ lợn, xào rau cũng rất ngon.

*