Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Sư phụ Lưu có nhà không?" Đúng là cầu được ước thấy, Sư phụ Lưu khi nghe thấy Hứa Duệ Binh gọi mình, cảm giác đầu tiên là có phải mình nghe nhầm không.

Khi Hứa Duệ Binh gọi tiếng thứ hai, ông mới đẩy cửa bước ra thì thấy bên ngoài sân nhà mình đang đỗ chiếc xe mô tô ba bánh của đồn.

Trong thùng xe đang nằm chiếc tivi màu lớn mà ông ngày nhớ đêm mong.

Thành rồi!

Trái tim Sư phụ Lưu lập tức kích động.

"Duệ Binh cậu đến rồi, mau, mau vào nhà ngồi, bà nó ơi, mang trà ngon của tôi ra đây!"

Vợ Sư phụ Lưu lúc này cũng bước ra, đối với phản ứng này của ông chồng nhà mình, bà một trăm cái phản đối.

Đến chỉ là Hứa Duệ Binh một chàng trai trẻ, cũng không phải Sở trưởng Tống, ông già ông đã gần đất xa trời rồi, đáng để nịnh bợ thế sao?

"Sư phụ Lưu, không cần phiền phức đâu, lát nữa cháu còn phải đưa thợ Thẩm về nhà." Hứa Duệ Binh nói đến đây, chỉ vào chiếc tivi màu trong thùng xe nói: "Sư phụ Lưu, thợ Thẩm đã đồng ý bán tivi màu cho bác rồi, nhưng giá cả cần hai người bàn bạc."

Vợ Sư phụ Lưu giật mình kinh hãi!

Tivi màu!

Trong nhà vừa nãy còn vì cái tivi đen trắng mà cãi nhau một trận, bây giờ lại có tivi màu. Nhìn chiếc tivi lớn màu cà phê, bên trái có mấy cái nút bấm, nhìn qua là biết vô cùng cao cấp, vợ Sư phụ Lưu vừa nhìn đã ưng ngay!

Chiếc tivi này tuy không phải mới nhưng nhìn bề ngoài chẳng có vết va đập nào, nếu lau chùi cẩn thận thì chẳng khác gì đồ mới, còn cái màn hình này cũng to hơn tivi đen trắng nhà hàng xóm nhiều.

Quan trọng hơn là, đây là tivi màu a!

"Cảm ơn thợ Thẩm, thợ Thẩm tivi màu này của cậu bao nhiêu tiền?" Sư phụ Lưu kích động bước lên phía trước, nắm chặt lấy tay Thẩm Lâm, nóng lòng hỏi.

Thẩm Lâm cười nói: "Sư phụ Lưu, bác cũng đừng vội, chúng ta cứ xem chất lượng tivi trước đã rồi bàn giá cả cũng không muộn."

Sư phụ Lưu vung tay lớn nói: "Tivi này tôi xem ở đơn vị rồi, hình ảnh đặc biệt rõ nét, âm thanh cũng ít tạp âm, không cần xem lại đâu."

Nếu là bình thường, ông chồng nhà mình dám khen món đồ muốn mua như thế thì vợ Sư phụ Lưu nhất định phải lén đá chân ông ấy một cái, cái lão già chết tiệt này, đây chẳng phải là mụ mị đầu óc rồi sao!

Nhưng bây giờ, bà chỉ muốn ôm chiếc tivi này về nhà.

"Đã là ông nhà tôi xem rồi, người anh em cậu cứ nói cái giá đi, chỉ cần không quá vô lý thì bây giờ tôi đi lấy tiền cho cậu."

Thẩm Lâm nhìn vợ Sư phụ Lưu đang nói chuyện, biết người nắm quyền kinh tế trong cái nhà này chắc là bà chị này.

"Sư phụ Lưu, tôi biết các bác tin tưởng tôi, nhưng chiếc tivi màu này dù sao cũng là hàng nhập khẩu nước ngoài, có một số kỹ thuật thao tác vẫn cần tôi làm mẫu cho các bác xem một chút."

"Đi thôi, chúng ta vào nhà."

Thẩm Lâm vừa nói vừa bê tivi đi vào trong, Sư phụ Lưu và vợ nhìn nhau một cái cũng vội vàng đi theo vào.

Trên chiếc bàn Bát Tiên nhà Sư phụ Lưu, Thẩm Lâm cắm điện cho tivi màu. Cùng với việc tivi được bật lên, một tràng âm thanh tràn đầy nhiệt huyết vang lên: "... Bây giờ là trận đấu bóng rổ nam Olympic Los Angeles giữa đội tuyển Trung Quốc và đội tuyển Pháp..."

Trên màn hình tivi, vận động viên hai bên đang tranh đoạt quyết liệt, mỗi khi hình ảnh thay đổi là tiếng hoan hô của người hâm mộ lại vang lên từng đợt...

Hình ảnh màu sắc rõ nét, đừng nói vợ chồng Sư phụ Lưu, ngay cả Lỗ Tiểu Vinh lúc này cũng cảm thấy đẹp đẽ vô cùng.

Nhìn dáng vẻ say mê của Lỗ Tiểu Vinh, trong lòng Thẩm Lâm có chút hối hận. Sao mình lại không nghĩ ra nhỉ, bà xã trong thời kỳ mang thai này thực ra cũng rất cần một chiếc tivi màu.

Nhưng người đã đến rồi, lại nói không bán thì rõ ràng là đắc tội người ta, xem ra sau này vẫn phải kiếm cho vợ mình một chiếc tivi màu trước đã.

"Sư phụ Lưu, đây là nút bấm trước sau, có thể chuyển kênh, tám cái nút này có thể chọn cố định kênh yêu thích, chỉ cần ấn tám nút này là sẽ hiện ra kênh các bác đã chọn, không cần phải dò từng cái nữa..."

Chức năng của tivi màu đối với Thẩm Lâm mà nói căn bản chẳng có gì mới lạ, y nói rất tùy ý nhưng Sư phụ Lưu lại nghe đến híp cả mắt cười.

Nói ra thì, làm sư phụ cả nhà bếp đồn công an, ông cũng không phải người không có kiến thức, nhưng loại tivi màu nhập khẩu nước ngoài cao cấp thế này ông đúng là lần đầu tiên dùng.

"Bố, lấy cái này đi ạ!" Không biết từ lúc nào, con trai cả của Sư phụ Lưu đã bước ra.

Chàng trai trẻ vừa nãy vì cãi nhau với vợ mà cả người tràn đầy oán khí, lúc này không khỏi mừng rỡ ra mặt.

Hắn thậm chí đi đến trước tivi, không kìm được sờ vào màn hình tivi màu một cái.

Thực sự là quá rõ nét, cho dù là phim trong rạp chiếu phim cũng không xem sướng bằng cái này.

Chất lượng hình ảnh màu sắc, so với cái đen trắng kia mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.

"Được, lấy cái này." Sư phụ Lưu nhận lời một tiếng rồi nói với Thẩm Lâm: "Thợ Thẩm, cậu nói cái giá đi?"

Thẩm Lâm cười cười nói: "Sư phụ Lưu, bác cảm thấy cái tivi màu lớn này đáng giá bao nhiêu tiền?"

Sư phụ Lưu nhìn Thẩm Lâm đang cười tủm tỉm, nhất thời không biết nên trả lời thế nào, theo ông thấy thì cái tivi màu lớn này tuyệt đối không rẻ.

Vốn dĩ ông muốn để Thẩm Lâm ra giá, sau đó mình mặc cả. Nhưng bây giờ, Thẩm Lâm nhường quyền chủ động cho mình, ông lại khó nói.

Nếu không phải chiếc tivi này là thứ ông bắt buộc phải mua thì ông còn có thể cò kè mặc cả một phen, nhưng bây giờ vợ con đều đang trơ mắt nhìn chờ đợi, ông không thể làm hỏng vụ mua bán này được.

Nhìn vợ mình một cái, Sư phụ Lưu nghĩ đến giá tivi màu nhập khẩu, cắn răng nói: "Thẩm Lâm, tám trăm đồng được không!"

Tám trăm đồng đã là giới hạn của Sư phụ Lưu rồi!

Ông vốn định dùng bốn trăm đồng mua cho con trai một chiếc tivi đen trắng mười bốn inch, bây giờ tivi màu lớn của Thẩm Lâm tuy là hàng cũ nhưng theo cảm giác của Sư phụ Lưu, giá trị của chiếc tivi màu lớn này cũng lớn hơn nhiều so với tivi đen trắng mười bốn inch.

Sư phụ Lưu vừa ra giá liền nhìn chằm chằm vào Thẩm Lâm, lúc này ông chỉ sợ Thẩm Lâm không đồng ý.

Lỗ Tiểu Vinh nghe Sư phụ Lưu báo giá, trong lòng thót một cái, cô biết chiếc tivi màu lớn của Thẩm Lâm rốt cuộc là mua bao nhiêu tiền.

Bây giờ bán tám trăm, tương đương với gần ba năm tiền lương của cô.

Thẩm Lâm xua tay nói: "Sư phụ Lưu, tivi màu lớn này tôi cũng không giấu bác, là hàng second-hand, nhưng tôi có thể đảm bảo, trong vòng ba năm, trong điều kiện bình thường nó sẽ không xảy ra vấn đề gì."

"Nếu xảy ra vấn đề, tôi nhất định bảo hành sửa chữa!"

Sư phụ Lưu nghe Thẩm Lâm nói vậy, trong khi yên tâm thì trong lòng cũng thót một cái. Là người thấu tình đạt lý, ông rất rõ ràng, rất nhiều người khi nói chuyện đều sẽ thêm một bước ngoặt.

Bây giờ Thẩm Lâm nói vậy, có phải có nghĩa là tiếp theo y muốn đưa ra bước ngoặt không?

Ngay lúc ông âm thầm hạ quyết tâm, chuẩn bị thêm hai trăm đồng nữa cũng phải lấy cho bằng được thì nghe thấy Thẩm Lâm thành khẩn nói: "Tuy nhiên, nó dù sao cũng chỉ mới tám phần, cho nên, bác đưa tôi sáu trăm đồng là được rồi."