Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Người ta thường nói việc xấu trong nhà không nên vạch áo cho người xem lưng!
Nếu là người bình thường gặp phải chuyện hàng xóm vây xem thế này, cho dù có mâu thuẫn lớn đến đâu thì cũng rất có thể sẽ chọn cách nhanh chóng rời đi.
Thế nhưng lần này, mục đích của Trần Hồng Anh lại là muốn khiến Thẩm Lâm và Lỗ Tiểu Vinh không sống nổi với nhau nữa.
Những người hàng xóm đến xem náo nhiệt này, trong mắt Trần Hồng Anh chính là công cụ của bà.
Bà chẳng những muốn làm cho Thẩm Lâm thanh danh quét rác mà còn muốn ép hắn và Lỗ Tiểu Vinh nhanh chóng ly hôn.
Phương Ba Nguyên tuổi trẻ tài cao, hơn nữa lại một lòng si tình với Tiểu Vinh, qua cái thôn này thì không còn cái quán này nữa đâu.
Bà không thể để cơ hội này tuột khỏi tay mình được.
"Thưa các đồng nghiệp hàng xóm láng giềng, Tiểu Vinh nhà chúng tôi lần này thực sự bị lừa rồi, gả cho một thằng lưu manh đến công việc cũng bị mất thì thôi đi, đằng này cái thằng lưu manh ấy còn biến thành kẻ trộm nữa."
"Những ngày tháng này, biết sống sao đây!"
Vừa nói, Trần Hồng Anh vừa lớn tiếng gào khóc.
Nghe tiếng gào của Trần Hồng Anh, thím Trần có chút luống cuống tay chân, bà không ngờ đâu Trần Hồng Anh làm mẹ vợ mà lại giở cái chiêu này.
Xem ra những ngày tháng của Thẩm Lâm và Lỗ Tiểu Vinh lần này thực sự đi đến hồi kết rồi.
Haiz, nói thật thì con bé Tiểu Vinh rất tốt, cứ sống mãi với Thẩm Lâm dường như cũng hơi thiệt thòi. Nhưng Trần Hồng Anh làm thế này cũng hơi quá đáng!
"Thím Trần, hôm nay thím không đưa chìa khóa của chúng nó cho tôi chính là đang đẩy con gái chúng tôi vào hố lửa đấy."
Trần Hồng Anh trực tiếp nhắm mục tiêu vào thím Trần, lúc này bà cũng chẳng màng đến cái khác, trực tiếp nói với thím Trần: "Thím cũng là người làm mẹ, thím... sao thím lại không hiểu cho tâm trạng của tôi chứ?"
Thím Trần nhìn Trần Hồng Anh khí thế hung hăng, biết mình lần này thực sự không ngăn được nữa rồi, bà nói với Trần Hồng Anh: "Hồng Anh, tôi đi lấy chìa khóa cho cô ngay đây."
Ngay lúc thím Trần xoay người đi, bỗng nghe có người nói: "Hồng Anh, Thẩm Lâm thực sự trộm đồ của người ta sao?"
"Tôi cũng hy vọng không phải nó trộm, nhưng đồn công an người ta đâu có vô duyên vô cớ mà bắt nó." Trần Hồng Anh đưa tay quệt lên mắt mình một cái dù chẳng có tí nước mắt nào, sau đó dùng giọng điệu đau đớn tột cùng nói: "Ai có thể ngờ được, xưởng trưởng cũ lại có một đứa con trai thế này."
"Haiz, tôi vốn định đi tìm xưởng trưởng cũ nói chuyện này, nhưng mọi người biết đấy, sức khỏe xưởng trưởng cũ như thế, sao tôi nỡ lòng nào chứ!"
"Bây giờ, người nhà họ đến chuyện này cũng không dám nói cho ông ấy biết."
Lời của Trần Hồng Anh gây ra một trận bàn tán xôn xao.
"Tôi vốn đã thấy Thẩm Lâm hai hôm nay không bình thường, không có việc làm mà ngày nào cũng cá lớn thịt lớn, tiền của nó không phải ăn trộm thì là ở đâu ra."
"Kẻ trộm, không ngờ nhà máy chúng ta cũng sinh ra một người như thế."
"Còn là con trai xưởng trưởng cũ nữa chứ, thanh danh cả đời của xưởng trưởng cũ coi như xong rồi."
"Chưa chắc đâu, Thẩm Lâm người này tuy trước đây có chút hỗn hào nhưng bảo nó trộm đồ thì tôi vẫn không tin."
"Ông không tin thì có ích gì, sự thật vẫn là sự thật, Trần Hồng Anh làm mẹ vợ lẽ nào lại đi vu oan cho con rể mình chắc."
Trần Hồng Anh nghe những lời bàn tán lộn xộn, trong lòng thêm vài phần đắc ý, bà lau một chút nước mắt rồi nói: "Chỉ tiếc cho con gái tôi là đứa thật thà, đến nước này rồi mà vẫn còn định sống tiếp với thằng lưu manh Thẩm Lâm kia."
"Tôi làm mẹ, dù thế nào cũng không thể trơ mắt nhìn con gái mình nhảy vào hố lửa, cuộc hôn nhân này nhất định phải ly hôn."
Mấy người phụ nữ trung niên có quan hệ tốt với Trần Hồng Anh cũng hùa vào tham gia đội ngũ thảo phạt Thẩm Lâm.
"Không thể sống với cái thằng lưu manh Thẩm Lâm ấy nữa, theo tôi thấy thì trong hai ngày này phải ly hôn ngay, Thẩm Lâm mà không đồng ý, tôi đi cùng cô tìm xưởng trưởng cũ."
"Xưởng trưởng cũ tuy sức khỏe không tốt nhưng tôi cảm thấy ông ấy vẫn là người hiểu lý lẽ, chuyện này xưởng trưởng cũ nhất định sẽ cho một lời giải thích."
"Hồng Anh cô cũng đừng vội, bây giờ ly hôn với thằng lưu manh đó không có gì sai cả, con gái chúng ta quang minh chính đại, sợ cái gì."
Lúc này, thím Trần đã mang chìa khóa đến, Trần Hồng Anh không đợi thím Trần nói gì đã giật lấy chìa khóa, đi về phía nhà Thẩm Lâm.
Khóa thời này đều là khóa ba vòng treo bên ngoài, cùng với tiếng "cạch" một cái khóa được mở ra, Trần Hồng Anh sải bước đi vào căn nhà nhỏ chỉ có hai gian này.
Trong nhà không có quá nhiều đồ đạc, Trần Hồng Anh lần này đến cũng chỉ là để tỏ thái độ chứ không phải thực sự thu dọn hết đồ của Lỗ Tiểu Vinh.
Chỉ gói ghém vài bộ quần áo của Lỗ Tiểu Vinh, bà liền sải bước đi ra khỏi cái tổ ấm trông có vẻ còn chút ấm áp này.
"Thưa các hàng xóm, lát nữa tôi sẽ tìm xe đến chở đồ đạc, đến lúc đó xin mọi người giúp một tay nhé!"
Lời của Trần Hồng Anh vừa dứt thì một tiếng động cơ mô tô vang lên.
Nghe thấy tiếng gầm rú này, gần như tất cả mọi người theo bản năng bắt đầu nhường đường, đối với người thời đại này mà nói, xe mô tô đại diện cho địa vị.
"Là xe của đồn công an." Có người quay đầu nhìn chiếc mô tô ba bánh màu xanh quân đội, lớn tiếng nói.
"Tiểu Vinh và Thẩm Lâm ngồi ở trên đó, sao họ lại đến đây."
"Ái chà, người lái xe là một công an."
"Các người thì hiểu cái gì, công an phá án đều phải chỉ nhận hiện trường, tôi thấy bọn họ lần này qua đây cũng là để làm việc đó đấy."
"Chậc chậc, bị người ta áp giải đến chỉ nhận hiện trường vụ án, xem ra Thẩm Lâm lần này thực sự là..."
Ngay trong tiếng bàn tán đó, chiếc xe mô tô dừng lại, Thẩm Lâm vừa rời khỏi ghế sau xe mô tô thì Trần Hồng Anh đã lao tới.
"Thẩm Lâm, cái đồ không có chí tiến thủ này, mày làm tao tức chết mất thôi, mày không chịu làm ăn tử tế để nhà máy đuổi việc thì thôi đi, giờ lại còn đi trộm cắp tài sản của người ta, mày... mày để tao và bố mày cả đời này không ngóc đầu lên được."
Trần Hồng Anh chỉ tay vào mặt Thẩm Lâm, mắng nhiếc một trận sảng khoái, theo bà thấy, lần mắng chửi này tuyệt đối sẽ khiến việc ly hôn giữa Thẩm Lâm và Lỗ Tiểu Vinh trở thành chuyện ván đã đóng thuyền.
Thế nhưng ngay lúc bà định mắng tiếp thì người công an vừa đỗ xe xong kia đã sa sầm mặt mày nói: "Im miệng."
Hứa Duệ Binh vốn vì nghe lời Phương Ba Nguyên nên trong lòng cảm thấy có lỗi với Thẩm Lâm. Cộng thêm việc Thẩm Lâm trượng nghĩa vì mình mà lấy của Sư phụ Lưu ít đi một trăm đồng, càng khiến hắn từ tận đáy lòng cảm thấy Thẩm Lâm là một người bạn có thể kết giao.
Đồng thời trong lòng hắn cũng nảy sinh một ý nghĩ.
Mắt thấy hắn cũng sắp đến tuổi kết hôn, nếu giống như Sư phụ Lưu, không mua được tivi đen trắng để trong nhà làm loạn lên thì chi bằng cứ xếp hàng chỗ Thẩm Lâm trước, nhờ Thẩm Lâm giúp mình một tay, chuẩn bị một chiếc tivi màu cũ.
Như vậy vừa không tốn quá nhiều tiền mà lại còn rất có thể diện.
Bây giờ Trần Hồng Anh mắng chửi khiến hắn cảm thấy cái ân tình này nhất định phải để Thẩm Lâm cảm nhận được, cho nên hắn trực tiếp đứng ra.
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Hứa Duệ Binh, Trần Hồng Anh lập tức không dám ho he gì nữa, chỉ có điều ánh mắt bà nhìn Thẩm Lâm vẫn có chút hằn học.
Thẩm Lâm đối với bà mẹ vợ Trần Hồng Anh này cũng không có nhiều thiện cảm. Vụ ly hôn năm xưa tuy trách nhiệm chính thuộc về y, nhưng việc Lỗ Tiểu Vinh sau đó qua đời khi còn trẻ có liên quan không ít đến bà mẹ vợ tham phú phụ bần này.
Nếu không phải bà ta cứ nhăm nhe giới thiệu đối tượng cho Lỗ Tiểu Vinh ngay khi y và cô vừa ly hôn chưa được bao lâu thì Lỗ Tiểu Vinh e rằng cũng không chết.
Khi Hứa Duệ Binh quát ngừng Trần Hồng Anh, y đã định nói chuyện, nhưng không ngờ lúc này Hứa Duệ Binh lại đứng ra.
"Thưa mọi người, đã có mọi người ở đây đông đủ, vậy tôi xin thông báo một việc."
"Nói đồng chí Thẩm Lâm trộm cắp là một sự hiểu lầm, qua xác minh của đồn công an chúng tôi, đồng chí Thẩm Lâm không hề có hành vi trộm cắp!"
*