Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tuy nhiên cô không nói gì, chỉ dùng đôi mắt to tròn nhìn Thẩm Lâm.
Thẩm Lâm mở cửa sổ nhìn xuống, thấy Cường Tử mặc một chiếc áo ba lỗ rộng thùng thình đang ngước nhìn lên cửa sổ nhà mình.
Cường Tử tìm mình lúc này...
"Bà xã, anh nhờ Cường Tử giúp anh lắp một chiếc xe ba bánh, nhìn tình hình này là đồ đạc chuẩn bị xong rồi, anh đi xem thử đây." Thẩm Lâm ngay lập tức nói với Lỗ Tiểu Vinh.
Lỗ Tiểu Vinh trầm ngâm một chút: "Anh đã có việc thì cứ đi làm đi, chuyện này không cần hỏi em."
"Anh đảm bảo không cùng bọn họ chơi bời lêu lổng." Thẩm Lâm nhìn Lỗ Tiểu Vinh đang ngẩng cao đầu với vẻ "anh làm gì không liên quan đến em", cười hì hì nói.
Vừa nói, Thẩm Lâm vừa hướng về phía cửa sổ bảo: "Anh xuống ngay đây."
Nhìn Thẩm Lâm nhanh chóng xuống lầu, trong mắt Cường Tử thoáng qua một tia nghi hoặc. Người chạy xuống này là anh Thẩm quen thuộc của hắn, chỉ là từ bao giờ anh Thẩm lại biết sửa tivi màu nhỉ.
"Anh Thẩm, việc anh giao cho bọn em, bọn em đều làm xong cả rồi." Cường Tử nuốt nước bọt, cười nói với Thẩm Lâm: "Bây giờ mọi người đang ở phòng sửa chữa của xưởng thằng Quang đấy."
Đồ đạc gom đủ rồi, thế thì tốt quá.
Mấy ngày nay kéo xe ba gác khiến Thẩm Lâm cảm thấy cả người như muốn rã ra, đối với chiếc xe ba bánh do mình thiết kế, y tràn đầy mong đợi.
"Đi, đi xem thử."
Vừa nói, ánh mắt Thẩm Lâm rơi vào chiếc xe ba bánh chỉ còn lại một bánh ở góc cầu thang, liền đi đến trước xe ba bánh nói: "Cường Tử, giúp anh khiêng cái xe ba bánh này lên xe ba gác."
Cường Tử cũng nhìn thấy chiếc xe ba bánh cũ nát rỉ sét, hắn nhớ đến những linh kiện Thẩm Lâm bảo hắn tìm thì hiểu ra mục đích của Thẩm Lâm.
Thẩm Lâm muốn sửa chiếc xe ba bánh nát sắp rụng rời này.
Tuy nhiên hắn không hiểu, sửa xe ba bánh sao lại còn bảo thằng Quang kiếm một cái động cơ cũ làm gì.
Chiếc xe ba bánh chỉ còn một bánh vốn dĩ không nặng lắm, hơn nữa Thẩm Lâm và Cường Tử đều là những chàng trai trẻ khỏe, dễ dàng đưa chiếc xe ba bánh lên xe ba gác, Thẩm Lâm kéo xe đi ngay.
"Anh Thẩm, để em kéo cho." Cường Tử đi đến trước mặt Thẩm Lâm nói.
"Không sao, nhẹ hều ấy mà, nặng thì đã để chú kéo rồi." Thẩm Lâm nói đùa.
Nhìn Thẩm Lâm kéo xe ba gác đi về phía trước, trong lòng Cường Tử càng thêm vài phần nghi hoặc, theo sự hiểu biết của hắn về Thẩm Lâm thì Thẩm Lâm mắt cao hơn đầu, đời nào chịu đi kéo cái loại xe ba gác này.
Sân của phòng sửa chữa cách chỗ Thẩm Lâm ở chừng ba dặm đường, khi Thẩm Lâm kéo chiếc xe ba bánh đến sân thì Quang Tử và mấy anh em chơi khá thân đều đã đợi ở đó.
"Anh Thẩm, sao anh lại tự mình kéo xe thế này, Cường Tử mày cũng không có mắt nhìn gì cả, sao lại để anh Thẩm kéo xe!" Quang Tử nhìn thấy Thẩm Lâm, thân thiết nói.
Thẩm Lâm đưa tay lau mồ hôi trên mặt, cười nói: "Cường Tử cứ đòi kéo, là anh muốn vận động một chút."
Vừa nói, y vừa bảo mọi người xung quanh: "Mấy anh em giúp tôi khiêng cái xe ba bánh này xuống với."
Quang Tử nhìn chiếc xe ba bánh cũ nát, tặc lưỡi nói: "Anh Thẩm, cái xe này nát quá rồi, cho dù sửa xong đạp cũng tốn sức lắm."
"Em thấy là, hay anh gom tiền mua cái mới đi."
Thẩm Lâm cười cười nói: "Anh cũng muốn mua cái mới, nhưng không có phiếu xe ba bánh, cho nên chuẩn bị tự tay lắp một cái."
"Đúng rồi Cường Tử, cái động cơ xe máy cũ anh bảo chú chuẩn bị, chú kiếm được chưa."
Cường Tử do dự một chút rồi nói: "Anh Thẩm, việc anh giao em sao dám chậm trễ, nhưng mà cái động cơ đó hơi cũ quá, nổ máy thì tiếng ồn hơi to."
Vừa nói, Cường Tử vừa đưa một cái động cơ xe máy kiểu cũ cho Thẩm Lâm.
Thẩm Lâm quan sát kỹ cái động cơ kiểu cũ này vài lần, phát hiện nó tuy đầy dầu mỡ và rỉ sét nhưng tổng thể vẫn còn nguyên vẹn.
Chắc là dùng được!
"Không sao, anh biết nó hỏng ở chỗ nào, lát nữa sửa lại chút là được." Thẩm Lâm nói xong lại bảo với những người khác: "Đồ đạc nhờ mấy anh em chuẩn bị, đều xong cả chưa?"
"Anh Thẩm đã giao phó thì em sao có thể không làm xong được." Một thanh niên gầy gò nói: "Hai hôm trước em đã nhờ ông bô thợ hàn bậc sáu nhà em dùng tấm sắt hàn cái thùng dài anh Thẩm vẽ rồi đấy."
"Ông bô nhà em bảo em hỏi anh Thẩm xem, cái thứ anh làm rốt cuộc là cái quái gì thế."
Thanh niên vừa nói vừa đưa cho Thẩm Lâm một cái hộp dài có đầu nối.
Thẩm Lâm cầm cái hộp dài nhìn vài lần, phát hiện không có một vết nứt nào, thầm nghĩ đúng là hàng do thợ hàn cao cấp làm ra, so với thợ sửa chữa bình thường thì mạnh hơn nhiều.
"Đây là bình xăng."
Thanh niên ngẩn người ra, cậu ta nhìn cái hộp sắt thon dài kia, thực sự không biết nói gì.
Bình xăng cậu ta đâu phải chưa từng thấy, có cái bình xăng nào như thế này không?
"Mấy anh em làm phụ tá cho tôi, đợi đồ làm xong, hôm nay tôi mời mọi người một bữa ra trò."
"Có món ngon!" Thẩm Lâm đặt bình xăng xuống, lớn tiếng nói.
Hai chữ "món ngon" lập tức khiến mắt Cường Tử và đám thanh niên sáng rực lên.
Bọn họ tuy gia cảnh không nghèo nhưng một tháng cũng chỉ có một hai ngày được ăn chút thịt. Ai nấy nghe thấy được ăn thịt là mắt sáng lên.
"Anh Thẩm cái này là anh nói đấy nhé." Cường Tử nuốt nước bọt, giọng nói tràn đầy mong đợi: "Đến lúc đó, anh Thẩm đừng có chối đấy."
Thẩm Lâm không nói gì, cầm lấy trục và xích đã chuẩn bị sẵn nói: "Một cậu biết hàn điện vào đây, giúp tôi hàn một chút."
Dưới sự chỉ huy của Thẩm Lâm, những linh kiện vốn lộn xộn, thậm chí trong mắt đám Quang Tử còn chẳng biết dùng làm gì, đã được Thẩm Lâm nhanh chóng lắp ráp lại.
Thêm mấy ống sắt cũ vào thùng xe ba bánh cũ nát, thùng xe vốn sắp rụng rời lập tức trở nên chắc chắn. Mà mấy cái giá cao cao càng khiến diện tích sử dụng của thùng xe ba bánh tăng lên gấp mấy lần.
Bánh xe, bình xăng, động cơ...
Hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua, mặt trời bắt đầu xuống núi, dưới ánh nắng vàng óng, một chiếc xe ba bánh thô kệch nhưng tràn đầy chất kim loại đã xuất hiện trong cái sân nhỏ.
Ba cái bánh xe đạp to nhỏ không đều, khung giá hàn bằng ống sắt nhìn là biết đồ chắp vá, cộng thêm lưới chắn làm bằng dây thép...
Một chữ thôi, xấu!
"Anh Thẩm, thứ này khởi động kiểu gì ạ?" Đám Quang Tử nhìn động cơ đã được lắp đặt, đã hiểu ra ý tưởng của Thẩm Lâm.
Bọn họ tuy cảm thấy thiết kế này nghe có vẻ hợp lý nhưng thực sự dùng được không?
Thẩm Lâm cười cười nói: "Được hay không, thử cái là biết ngay."
Vừa nói, Thẩm Lâm vừa ngồi lên cái yên xe đã bong tróc quá nửa, đạp mạnh bàn đạp một cái.
Xe ba bánh lao nhanh về phía trước!
Thẩm Lâm kiếp trước đã có kinh nghiệm này, biết càng lúc này càng không được chậm, cho nên đôi chân đạp xe ngày càng nhanh.
"Vù vù!"
Động cơ gầm rú, âm thanh chói tai khiến màng nhĩ Thẩm Lâm cũng rung lên.
Cái động cơ Cường Tử đưa cho mình, bệnh cũng nặng thật đấy, nhưng bây giờ đang thử xe, Thẩm Lâm đâu rảnh để ý đến hắn.
Động cơ kéo theo bánh răng, xe ba bánh không cần Thẩm Lâm đạp nữa mà tự động chạy nhanh.
Nhìn chiếc xe ba bánh nhả khói đen nhưng không cần Thẩm Lâm đạp, đám Quang Tử, Cường Tử ai nấy đều trợn tròn mắt.
*