Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lời của Thẩm Lâm khiến những người đang uống rượu ai nấy đều trợn tròn mắt.

Mười đồng là khái niệm gì, đó là tiền sinh hoạt phí một tháng của họ. Không đúng, đối với nhiều người, đó là tiền sinh hoạt phí hai tháng.

Đám thanh niên choai choai này ăn cơm đều ở nhà, cho dù có đi làm thì lương bị mẹ tịch thu xong, trong túi thường cũng chỉ có vài đồng bạc.

Chứ đừng nói đến những đứa không có lương.

Mặt Cường Tử lập tức đỏ bừng, hắn tuy có công việc nhưng chỉ là làm lao động thời vụ trong xưởng sản xuất phụ.

Lương thấp thì thôi, lại còn phát bập bõm. Đến nỗi nhìn thấy thịt là hai mắt sáng rực.

"Anh Thẩm, anh nói thật đấy à?" Cường Tử động lòng, vội vàng hỏi.

Thẩm Lâm cười nói: "Đương nhiên là thật, chúng ta đều là anh em tốt, tôi còn có thể lừa các cậu sao?"

Quang Tử nhìn Thẩm Lâm đầy tự tin, lúc này thực sự cảm thấy Thẩm Lâm hoàn toàn khác trước. Trước đây khi Thẩm Lâm nói chuyện với bọn họ, tuy cũng bốc đồng, ra vẻ ông đây là số một thiên hạ.

Bề ngoài bọn họ tâng bốc nhưng thực chất cũng chỉ nhắm vào tiền của Thẩm Lâm, Thẩm Lâm bây giờ nói chuyện tuy rất bình thường nhưng dưới sự thúc đẩy của việc kiếm tiền, ánh mắt bọn họ nhìn Thẩm Lâm tràn đầy mong đợi.

"Vậy anh Thẩm, bọn em thu những thứ này thì nên trả giá bao nhiêu ạ?" Một thanh niên uống hết chai bia, mặt hơi đỏ, đầy vẻ thấp thỏm nhìn Thẩm Lâm.

Thẩm Lâm cầm chai bia cụng với cậu thanh niên này một cái nói: "Nếu thu mua trực tiếp, tôi thấy mặc cả hơi phiền phức."

Nói đến đây, y chỉ vào Quang Tử nói: "Quang Tử, xưởng gia công ngũ kim các cậu chẳng phải sản xuất một lô kéo và dao phay bị lỗi sao?"

"Đúng rồi!" Quang Tử tặc lưỡi nói: "Bây giờ kéo và dao phay, ngay cả hàng chất lượng tốt còn khó bán, đừng nói đến đám hàng lỗi đó, sếp bọn em đang đau đầu lắm đây?"

"Các cậu lát nữa mỗi người mua vài chục cái kéo, con dao, đi đến các khu tập thể làm cái trò đổi dao kéo lấy đồ điện cũ."

"Đồ điện loại tốt thì các cậu đưa nhiều chút, loại kém thì các cậu đưa ít chút."

Đám Quang Tử nghe Thẩm Lâm nói vậy, ai nấy đều bán tín bán nghi. Dùng kéo và dao phay hàng lỗi, những đồ vật nhỏ nhặt ấy thực sự có thể đổi được đồ điện gia dụng cũ sao?

"Anh Thẩm, kéo và dao phay lỗi đó thực sự đổi được đồ điện cũ à?" Quang Tử có chút không tự tin hỏi.

Thẩm Lâm cười cười nói: "Đổi được, sao lại không đổi được, cậu nghĩ xem, những đồ điện cũ đó ở nhà gia chủ thì chẳng làm được gì cả, chỉ có thể vứt xó bám bụi."

"Nhưng kéo và dao phay của chúng ta thì dùng được đấy!"

Hai chữ "dùng được" khiến mắt bọn Quang Tử sáng lên không ít, bọn họ cảm thấy chuyện này thực sự có thể làm được.

"Anh Thẩm, vậy bọn em thu được nhiều đồ, anh không được phép không thu đâu nhé!" Quang Tử làm việc rất cẩn thận, lúc này sợ Thẩm Lâm đổi ý nên ép Thẩm Lâm cam kết lần nữa.

Đối với trò vặt trẻ con này, sao Thẩm Lâm không nhìn ra, y cười cười nói: "Yên tâm đi, Thẩm Lâm tôi nói một là một, nhổ nước bọt cũng đóng thành đinh, tuyệt đối giữ lời."

"Anh Thẩm hào sảng, nào, chúng ta cùng nhau kính anh Thẩm một ly." Quang Tử cầm chai bia lên, khí thế nói.

Lúc này, bà chủ bưng hai đĩa thịt xào ớt lên, nhìn Thẩm Lâm được mọi người vây quanh chúc rượu, khẽ lắc đầu.

Người thanh niên này cái gì cũng tốt, chỉ là hơi không chịu được tâng bốc, người ta tại sao gọi cậu là anh, chẳng phải vì tiền trong túi cậu sao.

Thẩm Lâm không hề biết rằng trong mắt bà chủ, y đã trở thành đối tượng đáng thương, vừa uống rượu, Thẩm Lâm vừa rao giảng cho đám Quang Tử kỹ năng đổi đồ điện gia dụng, nói đến mức mấy người hận không thể đi hành động ngay lập tức.

Mặc dù sau đó không gọi thêm món nhưng hai két bia đều uống sạch. Thẩm Lâm uống đang vui vẻ thấy mọi người chưa đã, còn định gọi thêm bia thì bị bà chủ báo là hết bia rồi.

Bọn họ đã uống hết sạch bia của quán Nhị Muội!

Cuối cùng, Thẩm Lâm thanh toán bữa cơm này hết tám đồng chín, tiền chủ yếu là chi vào bia và gà hầm.

Cơm no rượu say, Thẩm Lâm từ chối lời mời cùng đánh bài của đám Quang Tử, sải bước đi về nhà.

Mà sau khi tiễn Thẩm Lâm đi, bọn Quang Tử không rời đi ngay, bọn họ nhìn bóng lưng Thẩm Lâm dưới ánh đèn lờ mờ, ai nấy đều không biết đang nghĩ gì?

"Quang Tử, mày thấy cách Thẩm Lâm nói có đáng tin không?" Cuối cùng một thanh niên vóc dáng không cao, cắt đầu đinh, trên mặt có vết sẹo hỏi Quang Tử.

Quang Tử trầm ngâm một chút nói: "Nếu mày không tin thì có thể không làm."

"Thẩm Lâm đã khác trước rồi?" Một thanh niên đứng trong góc dùng giọng điệu đầy cảm thán nói: "Mặc dù vừa uống rượu với anh ấy nhưng tao cảm thấy anh ấy cách tao rất xa."

"Chứ còn gì nữa, tao cũng thấy Thẩm Lâm có chút xa lạ."

Quang Tử lúc này cũng đang suy nghĩ về sự thay đổi của Thẩm Lâm, mặc dù cậu ta cảm thấy Thẩm Lâm thay đổi rất nhiều nhưng lại không biết dùng từ gì để hình dung những thay đổi này của Thẩm Lâm.

"Thôi, đừng nói mấy chuyện vô dụng này nữa, chúng ta nhân lúc trời còn sớm, làm vài ván 'nâng cấp' (một kiểu chơi bài) đi."

Theo đề nghị này, đa số mọi người đi về phía khu nhà xưởng cũ nát.

Thẩm Lâm tuy uống rượu nhưng không say, ngược lại lúc này trong lòng y còn mang theo một tia hưng phấn.

Tìm cho đám Quang Tử một con đường kiếm tiền, càng có thể mượn tay bọn họ để mình có được nhiều đồ điện hỏng hơn, đối với Thẩm Lâm mà nói, đây là chuyện nhất cử lưỡng tiện.

Chỉ cần làm tốt việc này, vậy thì chuyện y mở cửa hàng đồ điện coi như nắm chắc mười phần rồi...

Đến dưới lầu, Thẩm Lâm thấy đèn nhà mình vẫn sáng. Mặc dù không nhìn rõ bóng người dưới ánh đèn nhưng nhìn ánh đèn này, lòng Thẩm Lâm ấm áp hẳn lên.

Cảm giác có người đợi mình về nhà, thực sự rất tốt...

Khi Thẩm Lâm bước vào cửa, Lỗ Tiểu Vinh đang đọc sách. Thấy Thẩm Lâm đẩy cửa bước vào, trên mặt Lỗ Tiểu Vinh lộ ra một nụ cười.

Nhưng nụ cười này đến nhanh đi cũng nhanh, chỉ trong tích tắc, Lỗ Tiểu Vinh lại tiếp tục đọc sách.

"Tiểu Vinh, nghỉ ngơi sớm đi, mai em còn phải đi làm, không cần chuyên tâm đợi anh đâu." Thẩm Lâm nhìn Lỗ Tiểu Vinh lật sách, cười nói.

Lỗ Tiểu Vinh ngẩng đầu nói: "Em đâu có đợi anh, em chỉ bị nội dung tiểu thuyết thu hút thôi."

Vừa nói Lỗ Tiểu Vinh vừa giơ cuốn sách trong tay lên bảo: "Cuốn truyện khoa học viễn tưởng này khá hay, nói tương lai sẽ xuất hiện người máy giúp chúng ta làm việc đấy?"

Nhìn Lỗ Tiểu Vinh với vẻ mặt đầy mong đợi, Thẩm Lâm cười nói: "Viết người máy mà cũng gọi là truyện khoa học viễn tưởng, đúng là mất mặt..."

"Người máy không phải truyện khoa học viễn tưởng, vậy anh nói cho em nghe xem thế nào mới là truyện khoa học viễn tưởng?" Lỗ Tiểu Vinh bật dậy, đầy vẻ hờn dỗi nói với Thẩm Lâm.

Thẩm Lâm uống chút rượu vào, nhìn Lỗ Tiểu Vinh với bộ dạng phồng má trợn mắt, lần đầu tiên cảm thấy mình hiểu Lỗ Tiểu Vinh thật sự chưa đủ.

*