Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Một đơn vị, hai đơn vị, ba đơn vị...
Liên tiếp vấp phải trắc trở mấy lần, Thẩm Lâm ý thức rõ ràng rằng việc làm ăn của mình đã gặp phải đối thủ.
Đối thủ này chẳng những thu phế liệu mà dường như hắn ta còn có nhiều mối quan hệ hơn mình, cho nên có thể đạt được thỏa thuận thu mua với không ít đơn vị.
Mối làm ăn này của mình, vốn định im hơi lặng tiếng phát tài, mới làm được mấy ngày đã bị người ta nẫng tay trên.
Trong lòng có chút khó chịu, Thẩm Lâm rất muốn xem xem rốt cuộc là kẻ nào cướp mối làm ăn của mình.
Cuối cùng, khi y đến đơn vị thứ năm, ông bác trông cửa bảo y, bên trong đã có một người thu phế liệu đang thu báo cũ rồi, bảo y đừng vào nữa.
Nghe tin này, Thẩm Lâm không nói nhiều mà lẳng lặng đi đến một góc không xa cổng lớn.
Ngồi trên xe ba bánh, Thẩm Lâm tĩnh lặng nhìn dòng người ra vào cổng lớn, chỉ khoảng nửa tiếng sau, thấy một chiếc xe ba bánh nửa mới nửa cũ chở đầy một xe báo cũ tạp chí từ từ đi ra.
Người đạp chiếc xe ba bánh cũ này là một người đàn ông trung niên trông khoảng hơn bốn mươi tuổi, gã một tay cầm thuốc lá, một tay giữ tay lái, cả người tỏ ra ung dung tự đắc.
Vẻ ngoài của người đàn ông trung niên này mang lại cho Thẩm Lâm cảm giác không phải là kiểu tinh minh cường cán mà là một bộ dạng lưu manh cợt nhả.
Chính là tên này cướp mối làm ăn của mình sao?
Thẩm Lâm nhìn xe đầy báo, biết người này chắc chắn sẽ đi đến trạm thu mua phế liệu, y đạp xe ba bánh của mình, đuổi theo hướng trạm thu mua phế liệu.
Lợi ích của xe ba bánh chạy xăng lúc này được thể hiện ra, chỉ vài phút sau, Thẩm Lâm đã nhìn thấy cổng lớn của trạm thu mua phế liệu.
Tuy nhiên Thẩm Lâm không vào ngay mà đỗ xe ở một nơi không xa trạm thu mua phế liệu, sau đó một mình đứng dưới gốc cây to ở trạm thu mua phế liệu, lẳng lặng chờ đợi.
Đợi chừng hơn mười phút, người kia mới đạp xe ba bánh đi tới. Trời nóng cộng thêm một xe báo sách, khiến người gã đầm đìa mồ hôi.
"Anh hai, chuyến này ngon ăn, tòa nhà văn phòng nhà máy dệt kia báo cũ chất thành đống." Sau khi vào cổng trạm thu mua phế liệu, người đó liền nói với gã béo đang đi tới với vẻ mặt hớn hở.
Thẩm Lâm khi vào trạm thu mua phế liệu, suốt dọc đường đều suy nghĩ xem vấn đề nằm ở đâu, người y nghi ngờ nhất chính là gã béo này.
Dù sao thì người biết y kiếm được bao nhiêu tiền cũng chỉ có vị này.
Gã béo khi nhìn thấy xe đầy báo cũ sách cũ kia, trên mặt cũng nở nụ cười rạng rỡ. Đống báo cũ này càng nhiều, gã kiếm được tiền càng nhiều.
Trong đó, có cả phần của gã mà.
"Tao đã bảo đây là mối ngon mà, mày phải chịu khó chút, mày chở càng nhiều thì chúng ta kiếm càng nhiều..."
Lời của gã béo nói được một nửa thì nụ cười đông cứng lại, gã nhìn thấy Thẩm Lâm đang sải bước đi vào.
Mặc dù trong lòng đã chuẩn bị sẵn nhưng lúc này thấy Thẩm Lâm đột ngột đi vào, sắc mặt gã béo vẫn sa sầm ngay lập tức.
Dù sao thì chuyện cướp mối làm ăn của người ta lại còn bị người ta bắt quả tang thế này, không phải ai cũng có thể cười trừ cho qua chuyện.
Tuy nhiên Lưu béo không phải người thường, trong khoảnh khắc sững sờ, gã lập tức nở nụ cười tươi rói chìa tay về phía Thẩm Lâm: "Ái chà, Tiểu Thẩm đấy à, sao cậu lại qua đây giờ này, xe của cậu đâu?"
Nhìn Lưu béo cười tươi rói, Thẩm Lâm nén cơn giận trong lòng xuống.
Đối với Lưu béo, Thẩm Lâm mấy ngày nay đều cung phụng, chưa nói cái khác, mỗi ngày gặp mặt, bao thuốc lá năm hào chưa bao giờ thiếu, thế mà bây giờ, vị này lại âm thầm tìm người cướp mối làm ăn của y.
Điều khiến Thẩm Lâm tức giận nhất không phải là Lưu béo nhúng tay vào mối làm ăn độc quyền của y mà là Lưu béo chẳng những cướp mối làm ăn độc quyền mà còn đá y ra khỏi cuộc chơi.
"Anh Lưu, em chẳng thu được cái gì cả, lại rất nhớ ông anh nên đi tay không vào thăm anh đây." Thẩm Lâm nén cơn giận trong lòng, cười tủm tỉm nói.
Lưu béo nụ cười vẫn rạng rỡ nhưng gã có thể nghe ra lúc này lời Thẩm Lâm có ẩn ý. Tuy nhiên gã giả vờ như không nghe ra ý tứ trong lời Thẩm Lâm, vẫn cười ha hả nói: "Ái chà, làm ăn mà, luôn có lúc lời lúc lỗ chứ?"
"Tiểu Thẩm cậu còn trẻ, biết đâu lúc nào đó lại kiếm được món lớn."
Thẩm Lâm cười cười nói: "Anh Lưu, không biết vị này xưng hô thế nào?"
Người đàn ông trung niên đạp xe ba bánh kia không biết Thẩm Lâm là ai, lúc này nghe Thẩm Lâm nhắc đến mình liền cười nói: "Tôi là em họ của Lưu Căn!"
Nụ cười của Lưu béo cứng lại, nhưng lập tức nói: "Thẩm Lâm, em họ anh và cậu đều là người làm ăn, các cậu sau này phải giúp đỡ lẫn nhau nhé!"
"Cái này là đương nhiên, em còn muốn nhờ anh Lưu giúp đỡ em một chút, mối làm ăn lớn thế này, em thấy hai người làm cũng tốt mà."
Sắc mặt Thẩm Lâm không đổi, khi nói chuyện, ánh mắt y nhìn về phía Lưu béo.
Gã đàn ông trung niên lưu manh kia hơi không hiểu Thẩm Lâm đang nói gì nhưng Lưu béo thì biết ý của Thẩm Lâm.
Đối với sự thỏa hiệp của Thẩm Lâm, Lưu béo không định nhượng bộ. Dù sao thì tòa nhà văn phòng cũng chỉ có bấy nhiêu, gã đã thông qua quan hệ đánh tiếng rồi, đồ đạc ở những nơi này sau này đều do em họ gã thu.
Như vậy, gã mỗi ngày chẳng cần làm gì cũng có thu nhập bảy tám đồng, nếu chia cho Thẩm Lâm thì thực sự quá xót ruột.
"Haha, Thẩm Lâm à, cậu còn trẻ, hà tất phải treo cổ trên một cái cây chứ? Anh thấy là, cậu sau này ở phương diện khác nhất định có thể làm nên chuyện lớn." Lưu béo đưa bàn tay mập mạp vỗ vai Thẩm Lâm một cái.
Cái điệu bộ đó tràn đầy tự tin và đắc ý.
Thẩm Lâm nhìn Lưu béo cười tủm tỉm, biết người này nghĩ là ăn chắc mình rồi, cho nên trong lúc này, căn bản không chừa lại chút đường lui nào.
Từ bỏ mối làm ăn thu báo cũ này, đối với Thẩm Lâm mà nói chẳng có gì ghê gớm. Nếu Lưu béo đồng ý chia đôi, nói không chừng qua ít ngày nữa y sẽ chủ động rút lui.
Nhưng bây giờ, cái thái độ ăn chắc y của Lưu béo khiến y từ tận đáy lòng cảm thấy vô cùng tức giận.
"Anh Lưu, anh thực sự xác định, không cho anh em chút đường sống nào sao?" Thẩm Lâm cười hì hì, không hề có chút tức giận nào.
Lưu béo vỗ vỗ bụng nói: "Chú em, không phải anh nói chú, con người chú sao lại có chút cứng đầu thế nhỉ?"
"Anh không phải đã nói rồi sao? Đường đi nhiều lắm, chú tìm đường khác mà đi."
Thẩm Lâm biết lúc này nói gì cũng vô nghĩa rồi, tên Lưu béo này quyết tâm muốn ăn mảnh.
"Đã như vậy, anh Lưu, em đi trước đây."
Lời của Thẩm Lâm và Lưu béo khiến gã đàn ông trung niên kia nghe có chút mơ hồ, sau khi Thẩm Lâm đi, gã hỏi Lưu béo: "Anh hai, vừa rồi thằng nhóc đó làm gì thế, sao em nghe không ra các anh nói cái gì?"
"Mày thấy việc thu báo cũ này làm ăn thế nào?" Lưu béo bình thản hỏi.
"Tốt lắm!" Người đàn ông trung niên xoa tay nói: "Một ngày không mệt nhọc gì kiếm được mười đồng, mối làm ăn này tìm đâu ra?"
"Hehe, anh cũng thấy rất tốt." Lưu béo vừa nói vừa chỉ về phía trước: "Ngay mấy hôm trước, mối làm ăn này vẫn là mối độc quyền của thằng nhóc Thẩm Lâm đó."
Gã đàn ông trung niên lưu manh lập tức phản ứng lại.
Gã có chút lo lắng nói với Lưu béo: "Anh, nó có trả thù chúng ta không?"
"Mày yên tâm, nó không gây ra được sóng gió gì đâu." Lưu béo tự tin cười một tiếng nói: "Một thằng nhóc du thủ du thực đến công việc cũng không có thì làm được cái gì?"
Gã đàn ông trung niên lập tức nịnh nọt Lưu béo: "Đúng thế, nó cho dù không phục, trước mặt anh nó cũng chỉ có thể nhịn."
"Thôi, đừng nói mấy chuyện vô dụng này nữa, mau đưa đồ trên xe lên cân đi, mày nhanh chóng đi đến nhà tiếp theo thu báo cũ mới là chính sự."
Mười phút sau, gã đàn ông trung niên lưu manh tay cầm một xấp tiền dày cộp từ phòng tài vụ đi ra.
Nhìn tiền trong tay gã đàn ông trung niên, tay Lưu béo nhẹ nhàng đặt lên cái bụng mập mạp của mình.
Mặc dù số tiền này đang ở trong tay gã đàn ông trung niên nhưng trong đó có một nửa là của gã. Nhẹ nhàng vuốt ve bụng, một cảm giác mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát tự nhiên nảy sinh trong lòng gã.
*