Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thẩm Lâm đặt sườn xuống, vội vàng đi đến trước tủ lạnh, nhanh chóng mở cánh cửa bên dưới, lấy ra một bát đá có cắm que kem.
Lỗ Tiểu Vinh nhìn Thẩm Lâm ăn đá ngấu nghiến, không kìm được hỏi: "Hôm qua anh sửa xong cái tủ lạnh này rồi à?"
"Sửa xong rồi, cái tủ lạnh này không chỉ hỏng mạch điện mà đường ống bên trong cũng hỏng, bơm gas Freon vào thì chỉ vài tháng là rò hết." Thẩm Lâm vừa cảm nhận độ lạnh của đá vừa tùy ý nói.
Những thứ chuyên môn Thẩm Lâm nói, Lỗ Tiểu Vinh nghe hoàn toàn không hiểu. Cô đi đến trước tủ lạnh, mở ngăn trên ra, thấy bên trên lúc này không để gì cả nhưng dưới ánh đèn có thể nhìn thấy rõ sương tuyết.
"Vậy bây giờ nó có thể dùng được bao lâu?"
Thẩm Lâm thản nhiên nói: "Về cơ bản dùng bốn năm năm không thành vấn đề, nếu giữ gìn thì mười năm cũng được."
Mười năm, tim Lỗ Tiểu Vinh rung động, trời nóng thế này ai mà chẳng muốn có một cái tủ lạnh, nhưng nghĩ đến tình hình sửa chữa của Thẩm Lâm, cô lại nuốt lời muốn nói vào trong.
"Đúng rồi, anh sửa cái tủ lạnh này vốn liếng hết bao nhiêu." Lỗ Tiểu Vinh chuyển chủ đề.
"Bà xã, vật liệu sửa tủ lạnh không nhiều, chỉ tốn một hai đồng thôi, quan trọng là nhân công đắt đỏ a!" Thẩm Lâm ra vẻ đau xót nói: "Lần sửa chữa này của anh, tốn tròn bốn trăm đồng tiền nhân công đấy."
Bốn trăm đồng tiền nhân công, Lỗ Tiểu Vinh đầu tiên là giật mình, lập tức phản ứng lại, cái tủ lạnh này là do Thẩm Lâm tự sửa, anh ấy đang khoe với mình là anh ấy đáng giá bốn trăm đồng.
Trong lòng tuy có chút trách yêu Thẩm Lâm sao lại trở nên lẻo mép thế, nhưng trong lòng cô lại dâng lên từng tia tự hào.
Chưa nói cái khác, nhân công Thẩm Lâm sửa cái tủ lạnh này, đúng là đáng giá bốn trăm đồng thật.
Nếu mẹ mình lại nói Thẩm Lâm không ra gì, mình có nên nói những lời này cho bà nghe không nhỉ?
Ngay lúc trong lòng Lỗ Tiểu Vinh suy nghĩ miên man, Thẩm Lâm đã ăn hết hơn nửa bát đá, y không giống Lỗ Tiểu Vinh ăn từ từ mà ăn từng miếng lớn.
Đá lạnh vào bụng, mát từ trong ra ngoài, cảm giác mát lạnh thấu tim này thực sự quá đã.
Nhanh như chớp, Thẩm Lâm đã ăn xong bát đá. Sau đó y sải bước vào bếp, chuẩn bị hầm sườn.
"Vẫn để em làm cho." Lỗ Tiểu Vinh đặt bát đá trong tay xuống, chủ động nói.
Thẩm Lâm không lên tiếng, cầm dao phay chặt sườn thành từng miếng rồi thuận tay cho sườn vào nước đặt lên bếp nói: "Sườn này phải chần qua nước đã."
"Em trông giúp anh, lúc nào nước sủi bọt thì gọi anh." Thẩm Lâm nói đến đây liền bảo Lỗ Tiểu Vinh: "Em muốn uống nước cam ép ướp lạnh không?"
Nước cam ép ướp lạnh, Lỗ Tiểu Vinh lập tức động lòng, nhưng cô vẫn ngăn lại: "Bây giờ có đá này cũng tốt rồi, nước cam ép em không uống nổi đâu."
Thẩm Lâm cười với Lỗ Tiểu Vinh một cái, sau đó sải bước đi xuống lầu. Lỗ Tiểu Vinh nhìn Thẩm Lâm rời đi, trong lòng có chút bất lực.
Tên này, sao lại không nghe mình khuyên chứ?
Chỉ khoảng hai phút, tiếng bước chân lên lầu đã truyền đến, cùng với tiếng bước chân đó, Lỗ Tiểu Vinh thấy Thẩm Lâm bê hai thùng các tông đi lên.
Đi sau Thẩm Lâm là một chàng trai trẻ mà Lỗ Tiểu Vinh không quen, trong tay cậu ta ngoài một thùng các tông màu đen còn có một chiếc đài cassette dài.
Bê nhiều đồ như vậy lên tầng ba, khoảnh khắc Thẩm Lâm đặt đồ xuống không kìm được thở hắt ra một hơi. Còn chàng trai trẻ kia thì khoảnh khắc đặt đồ xuống liền thở hồng hộc.
"Anh Thẩm, anh mua nhiều nước cam ép thế này làm gì?" Chàng trai trẻ vừa thở vừa nói với Thẩm Lâm.
Thẩm Lâm không trả lời, chỉ nhanh chóng nhét những chai và túi nước cam ép vào trong tủ lạnh.
Chàng trai trẻ thấy trong tủ lạnh còn có một bát đá, lập tức nuốt nước miếng, cậu ta tràn đầy mong đợi nói với Thẩm Lâm: "Anh Thẩm, đá trong bát này là để ăn ạ?"
"Không phải để ăn, chẳng lẽ để cho chú ngắm à." Thẩm Lâm vừa nói vừa lấy bát đá ra: "Ăn đi."
"Vâng ạ." Chàng trai trẻ vừa nói vừa cầm lấy đá trong bát, nhanh chóng ăn, tiếng rôm rốp vang lên chứng tỏ cậu ta ăn rất sảng khoái.
"Anh Thẩm, anh mua cả tủ lạnh rồi à?" Chàng trai trẻ nói đến đây, lại liếc nhìn bề ngoài đầy dấu vết thời gian của chiếc tủ lạnh: "Anh à, cái này không phải là..."
"Là cái Cường Tử mang đến đấy." Thẩm Lâm xếp xong một thùng nước cam ép, lúc này mới nói: "Bệnh của tủ lạnh anh đã sửa xong rồi, về cơ bản trong vòng năm năm tới sẽ không xuất hiện vấn đề lớn gì."
Thẩm Lâm nói đến đây, từ trong túi lấy ra mười đồng đưa cho chàng trai trẻ: "Đây là tiền cái đài cassette, chú tốt nhất là đưa cho mẹ chú giữ để cưới vợ, đừng có giống như trước đây, có tí tiền là ăn tiêu hết."
Lời của Thẩm Lâm khiến Lỗ Tiểu Vinh đứng bên cạnh có chút không dám tin vào tai mình.
Đây là lời Thẩm Lâm nói sao? Thẩm Lâm trước đây chính là kiểu người có một đồng tiêu hai đồng mà.
"Cảm ơn anh Thẩm!" Chàng trai trẻ sau khi khách sáo với Thẩm Lâm vài câu thì nhét tờ "Đại Đoàn Kết" vào túi.
Đối với cậu ta mà nói, tờ "Đại Đoàn Kết" này không nhỏ, có nó rồi, lúc cùng bạn bè ăn uống trên phố sẽ không phải vì rỗng túi mà cứ trốn ra sau nữa.
Thẩm Lâm muốn giữ chàng trai trẻ lại ăn cơm nhưng cậu ta có tiền trong túi rồi, sau khi từ chối Thẩm Lâm vài câu liền chạy biến đi.
Tuy nhiên lúc đi, cậu ta lại đầy vẻ ngưỡng mộ nói với Thẩm Lâm: "Anh Thẩm, bao giờ nhà em mới giống như anh, lúc nào cũng có tủ lạnh dùng thì tốt biết mấy."
Thẩm Lâm nhìn chàng trai trẻ tràn đầy ước vọng, cười nói: "Mục tiêu này nhỏ thôi, chú sẽ sớm thực hiện được."
Lỗ Tiểu Vinh nhìn Thẩm Lâm bình thản vô cùng, không kìm được lườm một cái, tên này, đúng là dám nói thật.
"Thẩm Lâm, anh đừng có lừa người ta, cái này mà gọi là mục tiêu nhỏ à, đây là mục tiêu lớn thì có, đáng để phấn đấu mười năm đấy." Lỗ Tiểu Vinh chính nghĩa lẫm liệt nói.
Nhìn Lỗ Tiểu Vinh phồng má trợn mắt, Thẩm Lâm vỗ đầu nói: "Cái này của anh tính là mục tiêu nhỏ gì chứ, mục tiêu nhỏ của Lão Vương người ta mới gọi là mục tiêu nhỏ kìa?"
Lỗ Tiểu Vinh theo bản năng nghĩ đến Vương Thiết Trụ cùng đơn vị, vì rất nhiều lúc, Lão Vương chính là vị này.
"Mục tiêu nhỏ của chú Thiết Trụ là gì?"
Nghe câu hỏi của Lỗ Tiểu Vinh, biết mình nói gì cũng là nói bừa, nên Thẩm Lâm đành bảo: "Lão Vương anh nói không phải Vương Thiết Trụ, mục tiêu nhỏ của người ta ấy à, hì hì..."
Thẩm Lâm không nói, chỉ giơ ra một ngón tay.
"Tiết kiệm một ngàn đồng trước à?" Lỗ Tiểu Vinh bực mình nói: "Cái này mà là mục tiêu nhỏ, em thấy là mục tiêu lớn thì đúng hơn."
Thẩm Lâm biết lúc này mình thực sự không thể nói ra (ý nói 100 triệu tệ của tỷ phú Vương Kiện Lâm), cho nên y chỉ đành gật đầu nói: "Bà xã, anh thấy là, cái mục tiêu nhỏ một ngàn đồng này, chúng ta cũng nên thiết lập một chút."
*