Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Học viện Kỹ thuật Đông Châu!
Từ Lão Tam dậy từ sáng sớm, bánh nướng trong lò nướng vàng ruộm, tỏa ra từng đợt mùi thơm trong không khí.
Chỉ khoảng nửa tiếng đồng hồ, Từ Lão Tam đã bán được hơn mười cái bánh nướng, điều này khiến gã vô cùng vui vẻ. Càng cảm thấy mình lần này đến đây đúng là đến đúng chỗ.
Sinh viên khai giảng, đặc biệt là sinh viên đại học khai giảng, chậc chậc, tiền này kiếm dễ thật!
Ngay lúc trong lòng Từ Lão Tam đang sướng âm ỉ thì gã thấy một chiếc xe ba bánh ầm ầm lao tới.
Đúng, là lao tới!
Phía sau xe ba bánh có một cái thùng xe trông rất xấu xí, nhưng thùng xe to có xấu đến đâu thì cũng là thùng xe mà!
Lúc chiếc xe ba bánh này lao tới, trong đầu Từ Lão Tam chỉ có một ý nghĩ, đó là người này phải khỏe đến mức nào mới có thể đạp chiếc xe ba bánh bay lên như thế.
Và khi chiếc xe này đến trước mặt, Từ Lão Tam mới phát hiện, chiếc xe này thế mà lại không cần người đạp. Tiếng động cơ ầm ầm chứng tỏ chiếc xe ba bánh này, nó thế mà lại là xe ba bánh gắn động cơ xe máy...
Một chiếc xe máy phải tốn cả ngàn đồng, bây giờ lại có người lái loại xe này, điều này khiến Từ Lão Tam cảm thấy mắt mình hơi đỏ lên vì ghen tị.
Người lái xe ba bánh là một thanh niên trông khoảng hơn hai mươi tuổi, vóc dáng không quá cao, mặc chiếc áo ba lỗ màu trắng, thân hình tuy không gọi là vạm vỡ nhưng lại mang cho người ta cảm giác bất cần đời.
Đối với người thanh niên, Từ Lão Tam không có hứng thú gì, thứ gã hứng thú là cái xe ba bánh kia. Nhìn chiếc xe ba bánh oách xà lách, Từ Lão Tam cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ.
Mình mà lái được một chiếc xe ba bánh thế này thì tốt biết bao!
"Ông anh, bên này không có người chứ?" Cậu thanh niên nhìn thấy Từ Lão Tam, ném qua một điếu thuốc, cười hì hì nói.
Thấy cậu thanh niên không giống người bán đồ ăn, Từ Lão Tam cười híp mắt nói: "Không có."
"Tôi tên Thẩm Lâm, hai hôm nay cũng làm ăn ở đây, ông anh sau này chiếu cố nhiều nhé." Thẩm Lâm vừa nói vừa đỗ xe ba bánh ở bên phải Từ Lão Tam.
Từ vị trí của Thẩm Lâm đến vị trí của Từ Lão Tam cách nhau cả chục mét. Nhìn cách bày sạp của Thẩm Lâm, Từ Lão Tam thầm nghĩ cậu thanh niên này sao nhiều tật xấu thế, cậu ta làm vậy có phải nghĩ bánh nướng của mình mùi nồng không.
Nhưng đối với kiểu thanh niên thiếu sự va vấp này, Từ Lão Tam cũng chẳng muốn để ý. Nhưng tình huống tiếp theo lại khiến Từ Lão Tam trợn tròn mắt.
Gã thấy cậu thanh niên tên Thẩm Lâm kia nhanh chóng mở cửa thùng xe, thấy bên trong chất đầy đồ đạc.
Ngay lúc Từ Lão Tam nghĩ xem gã này dỡ hàng kiểu gì thì gã phát hiện mình đúng là lo bò trắng răng.
Chỉ thấy cậu thanh niên tên Thẩm Lâm kia nhanh chóng tháo từng tấm sắt của thùng xe xuống, những tấm ván này được một cái giá nhỏ chống lên, trong nháy mắt đã biến thành một dãy kệ hàng!
Bàn chải, kem đánh răng, ca tráng men, phích nước, chậu rửa mặt tráng men, móc chìa khóa...
Đủ các loại vật phẩm, có thể nói là cái gì cũng có, thậm chí có mấy món đồ Từ Lão Tam còn chẳng gọi được tên.
Và cùng với việc tháo dỡ thùng xe, cái rương ở giữa thùng xe ba bánh cũng lộ ra. Đây là một cái rương gỗ long não trông có vẻ đã có tuổi, xung quanh rương được quấn một lớp nỉ cũ, còn bên trên rương gỗ long não thì phủ một cái chăn hoa không nhỏ.
Cái này là làm gì thế?
Ngay lúc bản thân Từ Lão Tam không kìm được muốn hỏi một câu thì thấy Thẩm Lâm đưa tay vào rương gỗ long não, lại lấy ra một tấm vải đỏ.
Y trải tấm vải đỏ ra, một đầu buộc vào thùng xe, đầu kia buộc vào dãy kệ hàng.
Lúc này, những chữ đen to tướng trên tấm vải đỏ hiện lên rõ ràng trước mắt Từ Lão Tam.
Cảm ơn sự yêu cầu nghiêm khắc của thầy giáo tiểu học, Từ Lão Tam đều biết những chữ trước mắt, thấy trên đó viết rõ: "Siêu thị tự chọn, niêm yết giá rõ ràng, phục vụ sinh viên, già trẻ không lừa."
Nhìn dòng chữ này, Từ Lão Tam cảm thấy hơi ngơ ngác, mặc dù hai chữ "siêu thị" gã biết, nhưng siêu thị nghĩa là gì thì gã thực sự không rõ a!
Cũng chính lúc này, gã thấy Thẩm Lâm cầm mấy tờ giấy đã viết sẵn, nhanh chóng treo lên từng cái giá, thấy trên đó viết rõ: Khu một hào, khu hai hào, khu năm hào, khu một đồng...
Làm ăn còn có thể làm thế này sao? Làm ăn chẳng phải nên thành thật để người ta hỏi, rồi mình nói giá sao?
Thậm chí có lúc còn phải mặc cả nữa chứ!
Và ngay khi Từ Lão Tam cảm thấy việc bố trí của Thẩm Lâm sắp kết thúc thì gã thấy Thẩm Lâm lại dán một tờ giấy lên cái rương gỗ long não kia.
"Nước cam ép ướp lạnh, hai hào một chai."
Giá nước cam ép về cơ bản chỉ có một hào một chai, vị này bán một phát hai hào một chai, có phải nghèo đến phát điên rồi không.
Nhưng rất nhanh, ánh mắt gã rơi vào hai chữ "ướp lạnh".
"Thẩm Lâm, chỗ cậu thực sự là ướp lạnh à?" Từ Lão Tam nhìn quanh vài lần rồi khẽ hỏi Thẩm Lâm.
Thẩm Lâm nhìn người hàng xóm của mình một cái, thuận tay từ trong rương gỗ long não lấy ra một túi nước cam ép đóng túi. Y không nói gì cả, trực tiếp đưa túi nước cam ép này cho Từ Lão Tam.
Sờ vào cục đá cứng ngắc, sự nghi ngờ của Từ Lão Tam lập tức tan biến không còn dấu vết.
Trời nóng thế này, gã nướng bánh, sớm đã mồ hôi nhễ nhại, đối với cái nóng này, gã cũng sớm quen rồi.
Nhưng bây giờ, sờ vào cục đá Thẩm Lâm đưa, Từ Lão Tam cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn tay truyền thẳng vào tim phổi.
Cục đá này, gã thực sự không nỡ trả lại.
"Thẩm Lâm, cục đá này tôi mua." Từ Lão Tam vừa nói vừa tìm tiền trong hộp tiền của mình.
"Không cần đâu, chúng ta là hàng xóm mà, ông cứ cầm uống đi." Thẩm Lâm vừa nói vừa từ thùng xe lấy ra một cái ghế gấp, ung dung ngồi xuống nói: "Ông anh, chúng ta bây giờ nghỉ ngơi cho khỏe, lát nữa sinh viên đến là chúng ta bận tối mắt đấy."
Ngay lúc Thẩm Lâm đang nói chuyện, có mấy sinh viên đã đi tới. Họ xách hành lý, lại có người nhà đi cùng. Sau khi tò mò nhìn sạp hàng của Thẩm Lâm vài lần, họ liền đi về phía sạp bánh nướng của Từ Lão Tam.
Chỉ khoảng vài phút, Từ Lão Tam đã bán được tám cái bánh nướng, còn bên phía Thẩm Lâm thì chẳng bán được cái gì.
Thậm chí đến người hỏi giá cũng không có.
Từ Lão Tam sau khi bận rộn một hồi, phát hiện cục đá trong tay mình đã tan quá nửa, gã cắn vỡ cục đá, dốc vào miệng uống nhanh, một cảm giác mát lạnh thấu tim lập tức tràn ngập trong lòng gã.
"Chú em, chú bán hàng thế này có phải không ổn không, chú nhìn mấy sinh viên kia xem, về cơ bản đều không xem hàng ở đây." Từ Lão Tam cảm thấy mình uống nước đá của người ta, lại còn chưa trả tiền, cần phải nhắc nhở Thẩm Lâm một chút.
Thẩm Lâm nhìn Từ Lão Tam đầy thiện ý, cười nói: "Anh Từ, em thấy chỗ em chẳng có vấn đề gì cả."
Thấy Thẩm Lâm cứng miệng, Từ Lão Tam cũng không khuyên nhiều, dù sao gã và Thẩm Lâm cũng không quá thân thiết, mình vừa rồi nói hai câu kia, thực ra đã xứng đáng với chai nước của người thanh niên này rồi.
Lúc này, thời gian đã điểm tám giờ, ngày càng nhiều sinh viên đeo hành lý dưới sự tháp tùng của phụ huynh từ khắp nơi đổ về cổng trường.
Gần như mỗi người đi tới, trên mặt đều nở nụ cười chân thành, dù sao thì ở thời đại này, có thể thi đỗ đại học, đại diện cho không chỉ là thân phận không tồi mà còn đại diện cho việc sở hữu một công việc ổn định.
Cho dù không tốt nghiệp, nhắc đến sinh viên đại học thì cũng là hơn người một bậc.
"Rầm rầm!"
Một trận tiếng gầm rú của xe máy từ xa truyền đến, cùng với tiếng gầm rú này, thấy một chiếc xe máy ba bánh thùng lệch từ xa chạy tới.
Từ Lão Tam nhìn thấy chiếc xe cảnh sát này, lập tức vô thức co rúm người lại, còn Thẩm Lâm thì tùy ý nhìn qua.
Y thấy trên xe máy có tổng cộng ba công an, người ngồi ở ghế sau xe máy, không ngờ lại là anh rể Sở Phong của mình.
Về cách ngồi xe máy ba bánh thùng lệch thời đó, Thẩm Lâm có tìm hiểu qua, về cơ bản lãnh đạo đều ngồi trong thùng xe, còn người lái xe máy cũng là người được coi trọng, dù sao thời đó lái xe máy là một sự hưởng thụ.
Xem ra từ lúc này, anh rể mình lăn lộn cũng chẳng ra sao nhỉ?
Xe máy dừng lại ở cổng trường, Sở Phong và những người khác xuống xe, nhìn ngó xung quanh, xem ra là để bảo vệ an ninh cho trường khai giảng.
Sở Phong cũng nhìn thấy Thẩm Lâm, trên mặt anh lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Đối với người em vợ này, Sở Phong trước đây căn bản không có nhiều thiện cảm. Ở đồn công an thấy y sửa radio, Sở Phong mới bắt đầu cảm thấy người em vợ này bắt đầu làm ăn đàng hoàng rồi.
Cậu ta sao lại ở đây!
Ngay lúc trong lòng Sở Phong nghi hoặc thì thấy Thẩm Lâm xách ba chai nước cam ép đi tới. Y không chút khách sáo đưa ba chai nước tới nói: "Anh rể, đang trực ban à? Trời nóng thế này, mọi người uống chút nước cho hạ hỏa."
"Ướp lạnh đấy!"
Người đi cùng Sở Phong vốn chưa định nhận nước, nhưng nghe thấy mấy chữ ướp lạnh, đều không kìm được nhận lấy.
Sở Phong không mở nắp, chỉ dùng tay nắm chai nước lạnh buốt, cảm nhận hơi lạnh không ngừng tỏa ra.
"Cậu ở đây làm gì?" Sở Phong hỏi.
"Anh rể, chẳng phải sinh viên khai giảng sao? Em ở đây bán chút đồ, một là phục vụ sinh viên khai giảng, hai là cũng kiếm chút tiền." Thẩm Lâm vừa nói vừa chỉ về phía dãy hàng hóa của mình.
Người công an hơn ba mươi tuổi ngồi trong thùng xe uống một ngụm nước cam ép ướp lạnh, cảm thấy cả người sảng khoái, anh ta nhìn Thẩm Lâm với thần sắc có chút khác biệt.
"Cậu thanh niên, làm ăn thế nào?"
"Vẫn chưa mở hàng đâu ạ?" Thẩm Lâm tùy ý nói.
Sở Phong nhìn sinh viên nhanh chóng ùa vào trường, lại liếc nhìn Từ Lão Tam đang bận rộn, lập tức nảy sinh nghi ngờ đối với việc làm ăn của em vợ mình.
Cái này đến một người mua cũng không có, có thể kiếm tiền sao?
*