Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng suy cho cùng thì Đường Thành Cương hiểu Tề Lỗi hơn Chương Nam, cách giáo dục con cái cũng khác với Chương Nam.

Những gì nói ra thì còn khác hơn, nhưng nó đã mang lại cho Tề Lỗi nhiều gợi ý khác nhau.

Hơn nữa, Đường Thành Cương và Chương Nam ở những địa vị khác nhau, góc độ suy nghĩ về vấn đề cũng khác nhau.

Ví dụ, khi Tề Lỗi nói với Chương Nam nói rằng cậu ta không hối hận vì đã xử lý Lưu Ngạn Ba sớm như vậy. Phản ứng đầu tiên của Chương Nam là bà không suy nghĩ thấu đáo, đó là lỗi của bà.

Đây là từ quan điểm của một nhà giáo.

Nhưng Đường Thành Cương là một doanh nhân, rất có quyết đoán.

Những gì mà ông nói với Tề Lỗi còn lạnh lùng hơn:

- Đầu Đá à, con phải nhớ rằng cho dù con có năng lực thì cũng không thể để ý hết tất cả mọi người.

- Chúng ta càng phải đối mặt với thực tế, đó là con không thể cứu được tất cả mọi người, có người cũng không cần con cứu!

- Khi cần thiết phải biết từ bỏ và học cách lựa chọn!

Rất tàn nhẫn, nhưng đó là một thực tế lạnh lùng.

Tề Lỗi ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn lắc đầu:

- Có lẽ con vẫn thiếu quyết đoán quá!

Tề Lỗi thành thật nói:

- Lớp 10/14 bọn con đã có tình cảm với nhau rồi. Nếu có ai đó phải ra đi vì Lưu Ngạn Ba, con sẽ cảm thấy khó chịu.

Cứ tưởng Đường Thành Cương sẽ thuyết phục hoặc chỉ trích sự ngây thơ của Tề Lỗi. Nhưng không ngờ, sau khi bố Đường và bố Ngô nghe xong lại bật cười.

Hai người nhìn nhau:

- Vậy là đúng rồi!!

Tề Lỗi sửng sốt, không hiểu ý.

Nhưng bố Ngô lại mở lời:

- Con có thể có chính kiến của riêng mình thay vì chỉ nghe theo ý kiến ​​của bố Đường, vậy là đúng rồi!

- Con không phải là bố Đường và con cũng không thể trở thành ông ấy. Tương tự, tương lai con sẽ là người như thế nào, bố Đường cũng không thể nào học được.

- Dù con có quá nhân từ hay nhẫn tâm thì đó cũng là cách của con, là tính cách của con. Người khác không học được, không dạy được.

Tề Lỗi:

"…"

Trong lòng chợt có cảm giác tỉnh ngộ, con đường của chính mình, tự mình sẽ đi! Dù tốt hay xấu thì người khác cũng chỉ là người hướng dẫn tốt nhất chứ không thể cầm tay chỉ việc.

Thìn thấy vẻ mặt của Tề Lỗi đã bình tĩnh trở lại, Đường Thành Cương cũng mỉm cười.

Ba gia đình bọn họ đúng là đã thả cho ba đứa nhỏ, không quản lý quá nhiều, nhưng phương hướng chung bọn họ chưa bao giờ coi nhẹ.

Hơn nữa, còn có một điểm rất quan trọng, đó là, đừng nghĩ bình thường ba nhà hay nói đùa, nhìn Tề Lỗi người ta, nhìn Ngô Ninh người ta.

Nhưng khi bọn trẻ thực sự để tâm đến mà nói thì phụ huynh ba nhà lại cố tình lảng tránh những lời như vậy.

Ba thằng đừng học ai và cũng đừng đố kỵ ai, coi thường ai, mỗi người có con đường riêng của chính mình!

Cho nên thấy ba ông bố chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, với ba loại tính cách, là thành quả của thế hệ trước. Ba đứa trẻ cũng có những tính cách khác nhau, và chúng cũng có chủ ý khi trở thành người lớn.

Chúng đều có con đường riêng của mình, phải tự đi.

Đuổi Tề Lỗi sang ngồi một bên, trong khi Đường Thành Cương và Ngô Liên Sơn vừa ăn vừa thảo luận về nhà máy.

Ngô Liên Sơn:

- Về phía nhà kính trồng hoa, còn phải mất bốn, năm ngày mới thu dọn xong nhỉ? Phải nhanh lên thôi. Bước tiếp theo là để đội kỹ thuật vào làm rồi đấy.

Đường Thành Cương cho một miếng cơm vào miệng:

- Lão Trần ở phân xưởng tái chế bảo với tôi rằng những xưởng đó không cần đội kỹ sư, ông ấy dẫn một vài công nhân trong xưởng là được rồi.

Nhiều năm nay, có rất nhiều quản lý đa năng, mấy việc thợ hồ không thành vấn đề.

Ngô Liên Sơn suy nghĩ một lúc:

- Thế cũng tiết kiệm được một khoản. Nhưng mà mình hãy cứ tìm đội kỹ sư của Lý Cương đi!

Bây giờ vấn đề tiết kiệm không chỉ là tiết kiệm mà còn là thời gian gấp rút, nếu không đưa nhà máy đóng gói vào sản xuất thì nhà máy thực phẩm phụ sẽ không thể làm việc được.

Nếu không thì sửa chữa thế nào? Sử dụng túi dệt thô kiểu cũ để đựng gạo sạch? Thế còn gì gọi là nhân viên làm sạch gạo?

Điều này cho thấy khả năng của Ngô Liên Sơn. Ông muốn tiết kiệm tiền nhưng phải hào phóng ở nơi cần chi tiêu. Tích góp khắp mọi nơi, lên kế hoạch tỉ mỉ.

Về điều này, Đường Thành Cương đã suy nghĩ một lúc và đồng ý với ý kiến ​​của Ngô Liên Sơn.

- Được rồi, nếu thật sự không được thì vứt mặt mũi nói chuyện với Lý Cương. Cứ nợ tiền dự án trước đã.

Ngô Liên Sơn:

- Vậy được thôi!

Vốn dĩ Tề Lỗi không coi trọng, chỉ lơ đễnh nghe hai ông bố nói chuyện.

Nhưng cứ nghe rồi hắn cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Sao cơ? Khó đến vậy sao? Theo ngân sách trước đây của bố Ngô, không khó khăn như vậy đâu chứ?

Hắn không kìm được mà hỏi:

- Bố Ngô, có chuyện gì vậy? Ý của hai bố là thiếu tiền ạ?

Ngô Liên Sơn không nói gì, nhưng Đường Thành Cương thì lại cười, nụ cười cừa cay đắng và không nói nên lời.

- Không thiếu tiền, là do cái kia...

Cân nhắc một hồi, ông đã là người trưởng thành, gọi người đó là cha vợ cũng không thích hợp:

- Nói chung là bị người ta lừa rồi!

Tề Lỗi:

"..."

Đường Thành Cương nói với Tề Lỗi xong thì quay sang Ngô Liên Sơn và nói:

- Ông chưa biết phải không? Cái con bé Thiến Thiến đó là con gái rượu của Từ Văn Lương đấy!

- Hả!?

Ngô Liên Sơn sửng sốt, sau đó nở nụ cười:

- Vậy thì phải.

Khiến cho Tề Lỗi càng thêm bối rối, hắn vội vàng truy hỏi, hỏi rồi mới biết cha vợ đã giúp thêm phiền phức.

Thật ra thì không không tính là thêm phiền. Từ Văn Lương đã giúp bọn họ giành được nhà máy sản xuất thực phẩm phụ. Hơn nữa, khi biết rằng ba nhà đang quan tâm đến việc sản xuất ngũ cốc mịn, lớn hơn và mạnh hơn, cũng có ý tưởng hồi sinh nhà máy dược phẩm, Từ Văn Lương thực sự coi trọng nó.

Ngay cả khi chưa xin được chính sách của các huyện thí điểm nông nghiệp quốc gia, ông cũng đã đưa ra những chính sách ưu đãi lớn nhất trong quyền hạn của mình và sẵn sàng giúp đỡ.

Nghe nói Đường Thành Cương không định đòi lô đất của nhà máy dược phẩm để tiết kiệm tiền, lần này Từ Văn Lương đã nửa bán nửa tặng lô đất đó cho Đường Thành Cương.

Điều kiện duy nhất là Đường Thành Cương không được lừa dối hơn một nghìn nhân viên của nhà máy dược phẩm!