Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ngay khi Lý Vệ Binh cho rằng Tề Lỗi không biết tự lượng sức, đồng thời, Vương Học Lượng tặng nước xong và rời đi một cách tiêu sái, làn sóng bất ổn lại nổi lên, dưới ngọn đèn đường xa xa, một bóng người chạy tới.

Tóc bổ luống, mặc đồng phục Bulls, một đôi giày bóng rổ đắt tiền của nhãn hiệu nào đó.

Mái tóc dài tung bay theo nhịp chạy, nói thật, có chút mùi vị của mấy tên tiểu bạch kiểm thích tập thể dục.

Đổng Vĩ Thành một lần nữa giải thích:

- Chiêm Tiểu Thiên lớp 10/8.

Tề Lỗi chưa kịp nhìn kỹ, Chiêm Tiểu Thiên đã vượt qua đám đông và đi thẳng đến chỗ Từ Thiến.

Khác với cách chiến đấu kỳ cựu của Vương Học Lượng, Chiêm Tiểu Thiên hoàn toàn phù hợp với tính cách của chàng trai thể thao, đặt một chai Coca lên bệ cửa sổ rồi bước đi.

- Mời cậu uống coca, tạm biệt!

Ngắn gọn và thẳng thắn, thậm chí Từ Thiến còn không nhìn rõ mặt, chỉ nhớ bộ đồng phục đội bóng rổ.

Lư Tiểu Soái nhìn mà há hốc miệng, mới có một lúc, sao lại có hai đợt vậy trời?

Xoay cái cổ cứng đờ nhìn Tề Lỗi:

- Còn chịu được không?

Không nhận được phản hồi từ Tề Lỗi, bởi vì Tề Lỗi đang giao tiếp bằng mắt với Từ Thiến kia kìa!

Nếu còn giả vờ như không nhìn thấy thì đúng là não bị úng nước.

Lúc này, Tề Lỗi nhìn chằm chằm vào Từ Thiến một cách hằn học, nghiến răng nghiến lợi, không phải vì tức giận, mà là cảm giác làm nũng đáng yêu giữa những người đang yêu.

Dường như đang nói:

"Có chuyện gì vậy? Xem tớ không tồn tại hả?"

Nhưng không ngờ Từ Thiến thực sự đáp trả cậu bằng một cái trừng giận dữ. Khóe miệng giật giật, cằm nhọn hất lên. Bất kể là các đặc điểm trên khuôn mặt hay ánh mắt, nhìn kiểu gì cũng thấy giống như đang khiêu khích và thị uy?

Tề Lỗi ngơ ngác, vẻ mặt này là do đâu? Từ đâu mà có?

Nhớ lại hôm nay, từ khi bước vào lớp học khiêu vũ, dáng vẻ của cô gái này hơi bất thường.

Có thể có điều gì đó hắn không biết.

Nhưng, làm sao để đoán bây giờ? Chỉ có thể nghĩ, lát nữa tan học phải tra hỏi kỹ càng mới được.

Nhưng mà nó thực sự rất ức chế? Chính tớ là người bị kích thích. Thế mà cậu vẫn còn kiêu ngạo hả?

Nhưng Tề Lỗi nghĩ nhiều rồi, không cần phải tan học hắn cũng có thể biết nguyên nhân, bởi vì phong luân thủy chuyển, đợt sóng tiếp theo đã đến, lần này không phải nhằm vào Từ Thiến, mà là Tề Lỗi.

Chỉ có thể nói rằng, cái thích và cái không thích của thời học sinh, đều do sự dạy dỗ của cha mẹ và nhà trường, như thể mắc sai lầm không thể tha thứ được, cho nên cần phải khiêm tốn như người trưởng thành, lại pha chút tội lỗi, lén lén lút lút.

Nhưng, một khi được thể hiện thì sẽ thẳng thắn hơn người lớn.

Viết thư tình, tỏ tình hay tặng nước, tặng đồ ăn để tỏ tình, vụng về và rõ ràng, điều mà hầu hết người lớn không thể làm được.

Lúc này bốn, năm bạn nữ bên nhóm nữ vũ đi căng tin cũng đã trở lại, chính là những người rỉ tai thì thầm với Từ Thiến lúc trước.

Một trong hai cô gái là Lý Lâm, cũng là người thành phố Cáp Nhĩ Tân đến đây dự thính, tính tình hơi ngang tàng, hung hăng. Lúc này, cô ta đang xách một túi nước khoáng, ánh mắt nhìn chằm chằm Tề Lỗi.

Về đến cửa gửi hết một vòng cho bạn nữ quen biết, cuối cùng còn lại mấy chai, cô ta cầm trong tay lộ ra vẻ do dự.  Nhưng chính những cô bạn khác đã động viên cô ta, như tiếp thêm lửa:

- Nào! Sợ gì chứ!? Tự tin lên.

Đó là tư xem náo nhiệt không ngại việc lớn.

Lý Lâm sờ sờ cổ, sắc mặt ửng đỏ:

- Tớ đã sợ bao giờ chưa?

Nghiến răng, hít sâu một hơi, cô nàng hiên ngang đi về phía đám người Tề Lỗi. Các cô gái cũng liếc nhau và cười trộm. Sau đó cũng đi theo.

Khiến Từ Thiến vô cùng sửng sốt, trong lòng phẫn uất: Đám tiểu yêu tinh này, không biết xấu hổ à?

Đằng này, Lý Lâm đã tìm đến đám người Tề Lỗi, vừa đưa nước cho Lư Tiểu Soái, Đổng Vĩ Thành và Lý Vệ Binh vừa cười nói:

- Tớ mua thừa rồi, các cậu giúp tớ xử lý nha.

Vừa tự nhiên, vừa trơn tru.

Cuối cùng, cô ta đưa cho Tề Lỗi chai Coca duy nhất:

- Của cậu này.

Lúc đầu Tề Lỗi cũng từ chối, nhưng Lý Lâm liên tục kiên trì, không thể làm người ta mất mặt thêm nữa.

Cảm ơn rồi nhận lấy chai coca, đồng thời cũng nhìn sang Từ Thiến, ý là, cậu thấy rồi đấy, nếu không nhận thì không hay.

Chỉ thấy cô gái vẫn đang nhíu mày cau có, cầm lấy chai Coca mà Chiêm Tiểu Thiên đưa cho rồi ra hiệu:

- Ai không có chứ!

Sau đó, cô giận dữ đá vào tường!

Tề Lỗi thật sự cạn lời, nguyên nhân là do đâu? Nhưng sau một hồi nghĩ kỹ lại, cộng với bình tĩnh phân tích, hắn hiểu ngay lý do.

Vừa rồi trong lớp học múa, Lý Lâm và những cô gái xung quanh cô ta thì thầm với Từ Thiến.

Trong lúc chạm phải ánh mắt của Tề Lỗi cũng có chút gì đó khác biệt, nhưng Từ Thiến lại không né tránh và có cảm giác gì khác.

Thầm nghĩ, khi đó không phải đang nói về tôi đấy chứ? Nội dung của cuộc thảo luận sẽ không vừa khéo là điều mà Từ Thiến không muốn nghe đó chứ?

Nghĩ nghĩ rồi nở một nụ cười.

Thật ra, người ngoài có lẽ không thể tưởng tượng được, kể cả những bạn học cùng lớp của Tề Lỗi, khi biết Tề Lỗi và Từ Thiến là một cặp, họ đã mừng thay cho anh em mình từ tận đáy lòng.

Sở dĩ có cảm xúc này là trong tiềm thức của bọn họ đều cho rằng Tề Lỗi đã trèo cao con gái rượu của hiệu trưởng.

Người ta học giỏi như thế. Nhìn lại Tề Lỗi, giờ ngoài gây chuyện ra thì hắn chẳng có năng lực nào khác.

Ngay cả bản thân Tề Lỗi cũng thiếu cảm giác an toàn.

Kiếp trước hắn không hề ưu tú, nhưng dựa vào kinh nghiệm hơn hai mươi năm và đầu óc chín chắn của mình, hắn đã lừa được một cô gái nhỏ.

Ngay cả khi Tề Lỗi ở kiếp này rất khác so với kiếp trước, ngay cả khi hắn luôn tự nhủ rằng đó chỉ là một linh hồn thích hợp và không liên quan gì đến những lịch duyệt kiếp trước, thì hắn vẫn có một chút cảm giác bị áp bức.

Giống như bao người bình thường khác, nếu bạn sống lại và trở thành một thiếu niên, cho dù có nhiều kiến ​​thức hơn, bạn sẽ tiếp tục tra tấn bản thân, rằng tôi sống lại rồi, tôi có thể du hành trong bầu trời tri thức như những gì mà tiểu thuyết nói không? Hay sẽ tiếp tục tầm thường? Và có xứng đáng với nhiều thứ không.