Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tề Lỗi bắt đầu đi học vào ngày hôm sau. Vùi đầu ở trong trường liều mạng vì mục tiêu của mẹ vợ.
Cũng kể từ sau ngày đó, trước cổng các trung tâm mua sắm lớn cũng như các xí nghiệp, đợn vị ở Thượng Bắc xuất hiện một loạt cò mồi. Họ không làm gì khác chỉ cầm trên tay một đống phiếu bánh trung thu và tiền mặt. Gặp người nào cũng hỏi họ có muốn bán phiếu bánh trung thu không?
Đặc biệt nhận phiếu bánh trung thu tận tay người dân và giá luôn cao hơn so với các trung tâm thương mại lớn. Trung tâm mua sắm thu 35 tệ, họ 40 tệ. Chỉ cao hơn 5 tệ, những người bình thường đều nguyện ý có thêm 5 tệ.
Lúc đầu các trung tâm mua sắm lớn cũng không coi trọng. Nhưng về sau mới phát hiện có điều gì đó không ổn. Điều này hơi tàn nhẫn! Cao hơn 5 tệ đấy! Tất nhiên, mọi người sẽ bán nó cho những người đầu cơ thay vì đến trung tâm thương mại để đổi nó.
Trong buổi sáng, hầu như không có phiếu bánh trung thu nào được nhận. Cử người ra ngoài để tìm hiểu.
Được rồi, bọn đầu cơ ở cửa cửa hàng một nói rằng họ là do cửa hàng hai cử tới. Trước cửa cửa hàng hai lại nói là công nhân của trung tâm mua sắm. Mà ở trung tâm mua sắm. nhân viên cửa hàng một hay hai đều có đủ.
Một chiêu này khiến cho mấy trung tâm mua sắm lớn thiếu chút nữa đánh nhau, cứ như mấy người không làm chuyện đó vậy? Vì một vài đồng tiền mà từ bỏ cả mặt mũi sao? Tới nhà của người ta triệt đường sống?
Nhưng họ không có biện pháp nào. Người ta cũng không tiến vào trong, chỉ lòng vòng ở bên ngoài. Hơn nữa số lượng lại không ít.
Trong thời đại này, nhiều quầy thực phẩm đều không phải là của cá nhân, mà là các trung tâm thương mại trực tiếp bán. Nhà nước mua bán nhất định không chú tâm bằng chính mình mua bán. Càng sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà gây sự náo loạn. Nhiều lắm cũng chỉ là ngươi thu của ngươi, ta thu của ta. Cùng lắm thì nâng giá lên một chút! Họ thu 40 tệ thì mình cũng thu 40 tệ. Người dân đồng ý bán cho ai thì bán cho người đó.
Một số người không thể tin được vào bọn đầu cơ đã chạy vào và hỏi: 40 tệ họ có thể thu được không?
Kết quả, thu ngân trả lời:
- Tăng chắc chắn là tăng, nhưng hôm nay không có cách nào để tăng giá. Chỉ có thể tăng vào ngày mai.
Đây là các cửa hàng công, bởi vì không dễ tính sổ sách. Sự chậm chạp và cứng nhắc của hệ thống được giải thích một cách nhuần nhuyễn.
Nhưng mà, bọn đầu cơ ở cửa thì khác. Chúng quá linh hoạt, tin hay không, bên trong vừa gọi giá 40 tệ, giây tiếp theo bọn chúng sẽ nâng thành 45 tệ? Hơn nữa, chỉ cần chênh lệch thời gian 1 ngày thôi cũng đã đủ.
Ban đầu, Triệu Duy cùng Tế Quốc Đống không coi trọng việc này.
Chỉ còn bốn ngày nữa là đến Tết Trung thu. Họ có thể kiếm được gì trong bốn ngày? Nhiều lắm thì kiếm một chút tiền tiêu vặt là tốt rồi.
Nhưng, sau khi gọi điện thoại và sắp xếp vài người, hai người ngồi ở phía sau bắt đầu suy nghĩ, mới phát hiện có cái gì đó không ổn?
Mẹ nó. Đây đâu có giống là tiền tiêu vặt?
Cho dù là Đường Thành Cương tới, ông ta cũng không dám nói đây là tiền tiêu vặt! Cả hai chưa bao giờ thấy số tiền lớn như vậy trong đời!
Phải biết, năm nay phiếu bánh trung thu mới được bắt đầu phổ biến ở Thượng Bắc. Đây là kết quả của sự nỗ lực giữa Đường Thành Cương và Ngô Liên Sơn. Cả hai đã sử dụng tất cả các mối quan hệ sẵn có.
Trong một thời gian ngắn, hầu hết các đơn vị ở Thượng Bắc đều đã thay thế phúc lợi ngày lễ bằng phiếu bánh trung thu. Đó là một thị trường khá lớn!
Kỳ nghỉ lễ năm nay, hầu như mỗi nhà đều có một ít phiếu. Một số do đơn vị phát, một số do bạn bè tặng. Chỉ một buổi sáng, 65.000 tệ làm vốn của Tề Lỗi đã hết sạch.
Tề Quốc Đống trợn tròn mắt, nhanh như vậy sao? Vô lý! Dù chúng ta thu cao hơn so với các trung tâm mua sắm. Hơn nữa thứ này sau nghỉ lễ đều thành đồ bỏ đi. Nhưng cũng không cần thiết phải vội vàng đi đổi như vậy chứ? Một buổi sáng mà tiêu hết 65.000 tệ. Tính ra vẫn là do Tề Lỗi có quá ít tiền. Chỉ có thể đổi được đến chừng đó. Nếu không nhất định sẽ còn đổi được nhiều hơn nữa.
Tề Quốc Đống không dám chậm trễ, nhanh chóng gom hết số phiếu bánh trung thu đã đổi được, giữa trưa chạy đến xưởng thực phẩm phụ của Tề Quốc Quân đổi thành tiền mặt.
Về việc này, Tề Quốc Quân cũng không nói nên lời. Nhưng đây là em trai của chính mình, có thể không đổi sao? Mắng Tề Quốc Đống vài câu:
- Tại sao chú kiếm tiền kiểu này đây? Sau này nhớ làm việc cho đàng hoàng vào!
Tề Quốc Đống khịt mũi, thầm tự nhủ, là em không làm việc đàng hoàng sao? Tất cả là do đứa con yêu nghiệt kia của anh bày trò đấy?
Tóm lại, nói thế nào thì nói, dùng 65.000 tệ để thu mua phiếu bánh trung thu, hiện tại đổi được hơn 97.000 tệ tiền mặt từ Tề Quốc Quân.
Tề Quốc Đống choáng váng, có nhiều như vậy không? Chú ấy vẫn chưa có thời gian để tính sổ sách đâu!
Sau khi trở về, nhanh chóng động viên, khiến Triệu Na không thể không tạm hoãn kế hoạch trở lại trường, để bận bịu với em trai và bạn trai. Phòng máy tính đã đóng cửa.
Lúc 7 giờ tối, những người đi thu mua phiếu lần lượt trở về. 97.000 tệ tiền mặt lại biến thành 1 đống lớn phiếu bánh trung thu.
Hơn 10 giờ tối Tề Quốc Đống lại chạy đến chỗ Tề Quốc Quân đổi thành tiền mặt. 97.000 tệ đã trở thành 145.000 tệ.
Điều này khiến cho Triệu Duy và Tề Quốc Đống sợ hãi, ôi má ơi! Ảo thuật sao? Hay là nhặt được một cái máy in tiền? Hai người này học thức không cao. Hơn nữa tiền nhiều đến mức đáng sợ. Thật sự là phát ngốc rồi. Ngoài ra còn có Triệu Na. Trước kia Triệu Na không nghĩ tới chuyện này, nhưng bây giờ nghĩ kỹ lại, cả người cảm thấy không ổn.
Phiếu bánh trung mua vào 40 tệ lại được bán với giá 60 tệ. Lợi nhuận 50%! Điều này cũng quá dễ dàng!
Tề Quốc Đống hồi lâu không trả lời, chia hoa hồng cho những người bên dưới, khoảng tầm 10.000 tệ. Chỉ trong một ngày liền kiếm được hơn 70.000 tệ? Còn ba ngày nữa!
Vừa đúng lúc, Tề Lỗi đến nhà Triệu Na để xem tình hình sau giờ tự học buổi tối. Khi nghe chú ba nói, cái gì chứ? Chú nghĩ rằng ba ngày nữa chú vẫn kiếm được nhiều tiền như vậy sao? Chỉ coi là Tề Quốc Đống đang phát rồ.
- Đừng có nằm mơ, ngày hôm nay có thể kiếm như vậy đã là tốt lắm rồi, ngày mai trung tâm mua sắm nhất định sẽ tăng giá! Ngay khi giá ở một trung tâm mua sắm tăng lên, sẽ không có lợi nhuận 50% mà là rút lại theo cấp số nhân.
Quên nó đi, nếu trung tâm mua sắm thu với giá 40 tệ, họ sẽ phải thu 45 tệ. Mua 45, bán 60, tuy chỉ thêm 5 tệ nhưng lãi chỉ còn 33%. Nếu thị trường tăng lên 45 và họ dừng ở mức 50, vậy lợi nhuận sẽ là 20%. Nếu họ tăng lên 55 tệ, không phải là không thể làm được nhưng lại phải chia hoa hồng cho những người đầu cơ.
Kiếm tiền sẽ khó khăn.