Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Từ Thiến:

"..."

- Ăn ngon còn nghĩ thua thiệt! Cần phải bồi thường?

- Cậu có thể câm miệng hay không?

- Có thể!

- Ngoan.

- Nếu không chúng ta đem tài liệu này trả lại cho người đó đi! Đã biết còn dùng của người ta không tốt lắm.

Từ Thiến:

- Ít nhất cậu phải sao chép những ghi chú hữu ích! Ngoài ra, tớ chưa đọc nó, vì vậy tớ không cần nó!

Tề Lỗi:

- Cũng không phải tớ sốt ruột.

Từ Thiến:

- Thừa nhận đi, cậu chính là lòng dạ hẹo hòi, còn ấu trĩ. Nếu không, tại sao cậu phải vội vàng?

Tề Lỗi:

- Cậu nhìn xem. Lại không hiểu tớ à? Đó là do tớ đang sốt ruột à? Tớ đang vội muốn biết biểu cảm của tên kia trông như thế nào khi nhìn thấy hai dòng chữ của chúng ta.

- Haha haha!!

Từ Thiến cười điên cuồng. Như này có quá tổn thương người hay không?

Bây giờ nghĩ lại, câu "Cảm ơn nha" của Tề Lỗi thật sự có mấy phần ý nghĩa, thật.

Quá tổn hại!

Sau khi cười, Từ Thiến suy nghĩ một lúc, những lời nói đó và thái độ của cô.

Nó có thể không công bằng với cậu bạn kia nhưng làm thế nào có thể có sự công bằng trong mối quan hệ? Cảm xúc là ích kỷ.

Bây giờ bọn họ vẫn còn nhỏ. Vẫn không sự oanh oanh liệt liệt của người trưởng thành, rất dễ bị tổn thương hơn ở độ tuổi này.

Nhưng vì chuyện này, Từ Thiến càng chăm sóc hắn cẩn thận hơn, không dám khinh suất, huống chi là khiến Tề Lỗi cảm thấy buồn bực.

Thôi, thích ai thì đi với người đó!

----

Vào giữa tháng 10, thời tiết ở Thượng Bắc đã hoàn toàn lạnh xuống. Tuy trời chưa có tuyết nhưng mùa thu cũng đã kết thúc, cây cối hầu hết đã bắt đầu “đầu trọc”, chỉ còn một vài chiếc lá vàng còn trơ trọi như cũ.

Trong khuôn viên Nhị Trung chỉ còn lại hàng cây liễu cổ thụ vẫn chưa già trước khu nhà chính là còn lại màu xanh.

Buổi sáng trời đã rất lạnh, trên lá sẽ xuất hiện một lớp sương trắng. Giờ tự học buổi sáng, thậm chí có thể nhìn thấy hơi thở. Trời sẽ dần trở nên ấm áp hơn sau khi mặt trời mọc hoàn toàn.

Thời tiết đang trở lạnh, chỉ có chiếc áo khoác thì không thể chống chọi được với cái lạnh nữa, nên mọi người đã bắt đầu mặc lên quần áo len, lông.

Quách Lệ Hoa và Thôi Ngọc Mẫn bận trăm công nghìn việc, nhưng vẫn cố tình moi móc cho ra mấy bộ áo len, buộc ba anh em phải mặc chúng.

Quách Lệ Hoa thậm chí còn chuẩn bị đệm ghế cho Tề Lỗi, đây cũng là thứ thiết yếu cho mùa đông.

Tuy nhiên, Tề Lỗi không mang nó đến trường.

Sau khi hỏi, mới biết Từ Thiến đã chuẩn bị sẵn đệm ghế cho hắn, một chiếc đệm mút dày bọc ngoài bằng vải nhung hoạt hình.

Quách Lệ Hoa không nói gì về việc này, mà đến một cửa hàng mua những sợi len màu đẹp nhất, thức hai đêm, đan một chiếc khăn dài và bảo Tề Lỗi mang nó đến trường cho Từ Thiến.

- Có đi có lại, không phải lúc nào cũng cứ lợi dụng người khác.

Từ Thiến rất thích khi nhìn thấy nó. Mặc dù chưa đến thời điểm quàng khăn nhưng ngay khi về đến nhà cô đã bỏ bớt chiếc khăn màu trắng mà Chương Nam đan.

Chương Nam khá chán nản, buồn bực cộng thêm chút chua chua.

Chà, tay nghề thủ công của mẹ Tề Lỗi thực sự mạnh hơn Chương Nam rất nhiều, chỉ là ...

Điều này không phải là tăng thêm phiền phức sao?

Gia đình mấy người là nhà trai! Sẽ không sợ ăn phải thiết thòi, nên không cần ngăn cấm.

Nhưng nhà bọn tôi là nhà gái! Thế mà cả hai mẹ con còn cùng nhau tấn công.

Đã thế còn hạ tử thủ?

Nhưng không còn cách nào khác, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.

Sau đó:

- Thiến Thiến, con có nhìn thấy đệm ghế của mẹ không?

Đệm ghế được Chương Nam làm trong kỳ nghỉ hè, tổng cộng có hai chiếc. Kết quả là đến lúc sử dụng thì chẳng thấy đâu cả.

- Tại sao mẹ không tìm được?

Về vấn đề này, Từ Thiến tỏ vẻ vô tội:

- A? Không phải là lúc đóng gói quần áo cũ, mẹ đã bỏ nhầm vào đó đấy chứ?

Chương Nam nghe nói liền vỡ lẽ, mấy ngày trước bà vừa cho hai túi quần áo cũ ở nhà.

Từ Thiến ánh mắt uể oải:

- Quên đi, nếu không thì mẹ làm cái khác đi!

Chương Nam xoa lông mày, cũng chỉ có thể như vậy.

Tự trách mình:

- Đúng là quá bận rộn, chút việc đó cũng không chịu để ý.

Nhìn lên, bà thấy Từ Thiến đang quàng chiếc khăn to sặc sỡ trước gương, điều này khiến bà càng lo lắng hơn.

“Nhưng làm sao bây giờ?”

————————

Chiều ngày 17, lớp số 1 và lớp thứ 14 không có tiết học. Chính xác là tất cả các lớp ở tòa nhà phía nam và phía tây đều không có lớp.

Một buổi chiều tiến hành chuẩn bị đón đông.

Các bạn nhỏ ở miền nam có lẽ không thể hiểu được, nhưng các bạn ở miền bắc những năm 80, 90 ít nhiều đều có kinh nghiệm.

Bất cứ ai từng sống trong nhà trệt đều phải làm công việc dán cửa sổ, đóng đinh các tấm nhựa, đóng đinh rèm cửa, xây bếp lò và thu thập than.

Không thể không nói rằng trong thời đại ngày nay, ngay cả trẻ em thành thị, điều kiện gia đình dù tốt đến đâu cũng đều có một ít kỹ năng sống cơ bản. Sẽ không giống như một vài đứa trẻ nhỏ bởi vì điều kiện quá tốt mà chưa từng trải qua bất cứ điều gì.

Nguyên nhân là do, dù ở nhà không sử dụng nhưng ở trường không ai có thể trốn thoát được.

Trong các trường học thời đại ngày nay, ngoài việc học tập còn phải lao động ngoại khóa rất nhiều.

Ví dụ như vào mùa này hàng năm, bởi vì mùa đông Đông Bắc quá lạnh, một tầng cửa sổ không trụ được qua mùa đông. Ngay cả cửa sổ hai lớp cũng phải bịt kín.

Do đó, đầu tiên là phải dán một lớp giấy lên cửa sổ và đường nối kính. Sau đó lại phủ một lớp vải nhựa lên cửa sổ và đóng đinh để đảm bảo khí lạnh sẽ không lọt vào.

Những công việc này, tương tự như tự nhét mình vào một lon đồ hộp kín không kẽ hở, tất cả đều do học sinh tự làm.

Tất nhiên, việc bịt kín các khe hở là chưa đủ. Cần xây một bếp lò bằng đất ở giữa lớp học để làm nguồn sưởi ấm vào mùa đông.

Công việc này không phải học sinh nào cũng làm được. Đây là bảo đảm cho cả mùa đông của lớp, không được phép qua loa.

Do đó, việc bếp lò có được xây tốt hay không sẽ quyết định mùa đông này có bị ảnh hưởng gì không.

Có rất nhiều kiến ​​thức bên trong: Làm thế nào để xây tốt bếp lò? Thế nào để đốt nó và để bếp cháy mạnh. Nếu xây không tốt thì chẳng những không cháy mạnh mà còn bốc khói khắp nơi, chỉ chờ chịu tội đi!

Bên cạnh đó, không thể xây quá nhỏ. Nếu bếp trong phòng học lớn mà xây quá nhỏ sẽ không thể đủ ấm áp.