Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lưu Trác Phú nghe xong, suy nghĩ hồi lâu! Cuối cùng vẫn là lắc đầu:

- Không vội. Để thêm 2 tháng nữa đi! Hiện tại sự kiện náo loạn lần trước vẫn còn đang nghẹn khuất đấy! Trước cứ để cho bọn họ nhịn đi, chờ đến khi cơn tức giận giảm xuống ít nhất, thì lại cho bọn họ tiến đại bảng. Có lẽ tiến bộ sẽ lớn hơn một chút, hiệu quả khích lệ cũng càng lớn hơn.

Uông Quốc Thần:

"..."

Tốt, Lưu Trác Phú còn nhẫn tâm hơn ông ta.

Thực ra Uông Quốc Thần cũng hiểu đạo lý này. Lớp thứ 14 mỗi ngày đều đang tiến bộ. Chỉ cần duy trì đà này, tiếp tục tiến tới có lẽ không phải không có khả năng đuổi kịp lớp bình thường.

Nhưng Uống Quốc Thần lại sợ nhỡ lớp thứ 14 hụt hơi thì sao?

Một vài tên nhóc trong lớp thứ 14 khiến Uông Quốc Thần có chút lo lắng.

Ví dụ như: Vương Đông, Đổng Vĩ Thành, Phương Băng thực sự không nghĩ học mà là ở đó ngạnh học. Hoàn toàn chỉ là một hơi thẳng tiến.

Uông Quốc Thần sợ rằng một khi sự nhiệt tình của họ mất đi sẽ lại từ bỏ. Khi đó, việc kéo lên lại càng khó hơn.

- Ông thật sự muốn đè nén lại sao?

- Đè nén đi!

Lưu Trác Phú kiên quyết nói.

Ông đương nhiên biết, dù là động cơ gì đều có thời gian. Cũng sợ một số người sẽ đánh mất năng lượng “Giận dỗi” của mấy chàng trai trẻ.

Tuy nhiên hiện tại thả lớp thứ 14 ra hiệu quả không lớn.

Dù có tiến bộ bao nhiêu thì cũng là xếp hạng chót trong năm học.

Nếu hiểu không đúng, thì thoạt nhìn vẫn thấy là xếp hạng chót. Vậy còn học cái rắm?

Đó không phải là sự khuyến khích mà ngược lại.

Bên cạnh đó ông cũng tin tưởng Tề Lỗi, gây ra động tĩnh lớn như vậy mới có thể điều động toàn bộ sức mạnh của cả lớp. Cũng không thể giải phóng nhanh như vậy được.

Đây là giúp những kẻ ngốc vẫn còn sự cứng đầu đó.

Thực ra ý tưởng của thầy Lưu rất đơn giản, giờ học của lớp 10 không chặt chẽ và nội dung cũng không nhiều. Để điền thêm vào những vấn đề có nội dung học ít, đề thi, thậm chí lấy một số câu hỏi THCS để bổ sung vào bài thi.

Các giáo viên cũng đang tận dụng thời gian lỏng lẻo này để giúp các em vừa ôn luyện nền tảng ở cấp 2 vừa đảm bảo tiến độ của chương trình cấp 3.

Đây thực sự là khoảng thời gian tuyệt vời nhất. Bây giờ lớp thứ 14 vẫn học thụ động, nhưng đặt nền móng rồi, thụ động thì thụ động, miễn học là được.

Nền tảng đã được học tốt, tương lai khi bọn họ tiến hành học nâng cao, tiềm lực lại càng lớn.

Lưu Trác Phú có cảm giác, cố kiên trì hai tháng. Chỉ cần trong hai tháng này có thể bảo trì đà học này, thành tích của lớp thứ 14 có lẽ sẽ không xếp hạng chót.

Nếu làm tốt có thể xử lý một hai lớp, dọa cho cả khối giật mình.

Khi đó lại là một tiếng trống làm dậy tinh thần hăng hái thêm. Làm cho bọn họ hiểu rõ rằng họ không kém cạnh so với những người khác.  Hãnh diện với người bên ngoài.

 

Một số học sinh sẽ chuyển từ học thụ động thành chủ động, tìm thấy niềm vui trong học tập và tìm được vị trí của chính mình.

Tất nhiên, không phải đứa trẻ nào cũng có thể thức tỉnh. Một số người vẫn sẽ bị tụt lại phía sau.

Nhưng cũng không còn cách nào, lớp bình thường cũng có những người tụt lại phía sau. Thậm chí lớp trọng điểm cũng không thể cam đoan mỗi người đều có thể kiên trì đến cùng.

Đã lôi kéo nhiều như vậy mà bạn còn không biết cố gắng thì không trách được bất cứ ai.

 …

Cứ như vậy, thầy Lưu quyết định cho lớp thứ 14 đè nén thêm hai tháng.

Lấy lòng giáo viên

Kéo thù hận.

Cộng thêm một lớp trưởng hùng mạnh xông lên trước để dẫn đầu.

Lớp thứ 14 thậm chí còn không nhận ra mình tiến bộ nhanh như thế nào.

Vào cuối tháng 10, kỳ thi hàng tháng thứ hai của năm đầu tiên học cấp 3 diễn ra đúng như kế hoạch.

Lớp thứ 14 vẫn như cũ đi thi nhưng thứ hạng không được tính. Mọi người cũng không biết thành tích của chính mình ở toàn khối là thứ bao nhiêu.

Thực ra bây giờ đã khác so với khi tựu trường, lúc đó thật may mắn khi không phải lọt vào đại bảng chịu hành hạ.

Mà hiện tại người kém nhất là Vương Đông cũng cảm thấy bản thân mỗi ngày đều tiến bộ.

Phương pháp lập kế hoạch thời gian của Tề Lỗi thực sự rất hữu dụng, dù sao thì cậu cũng thường xuyên được nếm ngon ngọt.

Ngày càng có nhiều chỗ có thể nghe hiểu được trong lớp. Ngày càng có nhiều vấn đề có thể được giải quyết trong bài tập về nhà và sách bài tập.

Cậu không khỏi nghĩ, mình là học sinh hạng chót của lớp thứ 14, còn trong toàn khối thì sao? Có phải hay không cũng là hạng chót?

Những người khác cũng vậy. Có một chút khát vọng.

Không phải đều giống Vương Đông, muốn xác minh xem bản thân có phải là người cuối cùng hay không. Mà là bởi vì Lưu Trác Phú có vẻ cố ý khiêu khích. Không có việc gì liền nhắc mãi, ngày nào cũng tẩy não bọn họ.

- Chờ đến lúc các em có thể lọt vào đại bảng sẽ biết cách so sánh.

- Nếu có thể lọt vào top 100 và duy trì cho đến lớp 12 sẽ có hy vọng vào một trường đại học nổi tiếng.

- 350 học sinh đứng đầu có hi vọng thi đậu vào đại học chính quy.

- Nằm trong top 900 là có thể vào đại học. Khi đó các em có thể tự cân nhắc xem mình ở vị trí gì!

Nói đến mức mọi người cũng ngứa trong lòng. Thầy nói xem thầy không cho chúng em vào đại bảng, chúng em làm sao biết vị trí của mình ở đâu?

Lại còn không có chuyện gì cứ nhắc mãi. Đây là cố ý kích thích sự thèm ăn của chúng em?

Nhưng không cần biết có phải cố ý hay không, không ai có thể chịu được việc thầy ấy nói về nó mỗi ngày. Càng không nhịn được sự tò mò.

Người trẻ tuổi thì nhất trời, nhì đất, thứ ba là tôi. Thứ không thiếu nhất chính là lòng tự tin. Thầy Lưu càng nhắc mãi càng khiến bọn họ muốn biết mình được mấy cân mấy lượng.

Mình có thể xếp hạng bao nhiêu?

Cành thêm khát vọng nhận được kết quả của bài thi tháng. Cho dù không vào đại bảng thì mình cũng có thể tự so sánh điểm với các lớp đúng không?

Tuy nhiên, thầy Lưu đáng giận ở chỗ trước khi phát kết quả còn nhắc mãi:

- Các em không vào được đại bảng.

Mấy người Phương Băng, Đổng Vĩ Thành miệng rộng bèn tranh cãi cùng thầy Lưu:

- Vậy thì các thầy hãy đưa chúng em vào đi!

Nghe nói như vậy, thầy Lưu liền chế nhạo:

- Xếp hạng làm gì vậy? Để chịu hành hạ à?

Sau đó, đến lúc phát điểm, Lão Lưu lại hối hận:

"Tại sao mình lại nói nhiều như vậy?"

Lớp thứ 14 đã thể hiện tốt hơn những gì ông ấy mong đợi. Thành tích tổng thể cũng không đến nỗi giống như ông nói là xếp hạng để chịu bị hành hạ.

Nhưng bây giờ làm sao sửa? Định tát vào mặt à?