Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thời gian nháy mắt, mặt đất thay áo mới, khắp nơi đều là một mảng trắng xóa.
Điều này khiến cho Tề Lỗi hiếm khi thoát ra khỏi được đống bài tập, tận tưởng những loại tâm trạng khác nhau.
Đúng vậy
Tâm trạng!
Thật ra, đối với nhiều người có cảm xúc nhạy cảm mà nói, phương bắc đầu đông rất xấu xí và bi thương.
Cũng không phải văn thanh, mà là một loại cảm xúc ảnh hưởng thị giác rất phổ biến.
Giống như trong tâm lý học cho rằng, con người nếu như ở trong bầu không khí có tông màu đỏ thời gian dài, cảm xúc sẽ theo đó mà kích động, dễ nóng nảy.
Mà màu xanh lá, vừa vặn có thể khiến con người có xu hướng yên bình.
Khi bạn nhìn thấy lá cây từng ngày biến thành màu vàng, từng ngày rơi xuống, cuối cùng chỉ chừa lại chạc cây khô héo đứng đó, thời tiết cũng từ tươi đẹp ấm áp, từng ngày mất đi nhiệt độ.
Tất cả đập vào mắt, phảng phất rừng rậm phù thuỷ thời Trung cổ, tông màu đen xám, trầm mặc khó tả, không khí trầm lặng.
Mà để cho tất cả khôi phục lại sức sống, không phải chồi non đầu xuân, mà là trận tuyết lớn đầu tiên của đầu đông.
Rất nhiều người phương Nam có lẽ không thể hiểu được, khi cây cối cùng nhà cửa, đường phố và người đi đường được phủ lên mình một lớp trắng tinh, một màu sắc khác được tạo ra cho bầu trời và mặt đất bây giờ hiện ngay trước mắt bạn, là một tiếng thở dài như thế nào.
Hơn nữa, tình trạng tuyết rơi đầy trời, lại không gió, là thời tiết lãng mạn nhất phương Bắc.
Yên tĩnh, yên tĩnh hơn bao giờ hết, mà lại còn ấm.
Đặc biệt là thời điểm trong đêm, mặt đất được sắc tuyết chiếu sáng, có thể nhìn thất được rất xa.
Đèn đường mờ vàng chiếu vào những bông tuyết đang rơi xuống.
Nếu như có cô gái ở bên cạnh bạn, chậc chậc.
Tề Lỗi và Từ Tiểu Thiến đi dạo trên đường, ngoại trừ tiếng cọt kẹt ở dưới chân ra thì chỉ chừa lại tiếng cười của nhau.
Từ Tiểu Thiến mang chiếc khăn quàng cổ màu sắc sặc sỡ mà mẹ Tề Lỗi tặng, đội một chiếc mũ nhung tuyết dày dặn, chỉ lộ ra một đôi mắt lanh lợi, đang lắng nghe Tề Lỗi khoe khoang.
- Tên Tôn Ngộ Không này không cứu được.
Từ Tiểu Thiến:
- Tại sao?
Tề Lỗi:
- Cậu nghĩ đi, hắn sống ở thất tiên nữ, thế mà lại chạy đi hái quả đào!?
Từ Tiểu Thiến:
“…”
Tinh thần lắc lư một chút, mới hiểu ra rốt cuộc là ý gì:
- Ha ha ha ha ha!!
Cho Tề Lỗi một chút, trượt chân, suýt nữa ngã xuống, vô thức kéo cánh tay của Tề Lỗi.
Sau khi đứng vững, trong lòng còn sợ hãi, đang muốn buông ra, Tề Lỗi nhìn một lượt, kéo lên rồi còn muốn buông ra thì quá đáng rồi phải không?
Cái khó ló cái khôn:
- Thật ra, Tôn Ngộ Không rốt cuộc có phải là chỉ hái quả đào hay không, chuyện này vẫn không thể nói chính xác được!
Từ Tiểu Thiến nhíu mày một hồi, quả nhiên mắc lừa:
- Có ý gì? Không phải chỉ hái được quả đào sao?
Tề Lỗi:
- Cậu nghĩ đi, Hồ Lô Oa có đúng 7 người đó, cuối cùng vẫn biến thành đá.
- Cậu thử, cậu thử đi.
Từ Tiểu Thiến:
“...”
- Ha ha ha ha ha!!
Thực sự không nhịn được, cả người đều ngã trên người Tề Lỗi, cười mà không thẳng lưng nổi.
Ở sau lưng cách đó không xa, Dương Hiểu, Đường Dịch, Ngô Ninh đang theo phía sau. Trơ mắt nhìn xem Tề Lỗi rất giả tạo đút tay vào túi, Từ Tiểu Thiến cứ kéo như vậy.
Hai người, đi dưới ánh đèn đường, phản chiếu màu vàng mờ cùng tuyết trắng.
Bức tranh kia.
Dương Hiểu và Ngô Ninh, m* nó ánh mắt tràn đầy ước ao ghen tị.
Cũng là Đường Dịch ngu đột xuất, ồn ào không hiểu rõ:
- Mày nói xem hai bọn nó có chuyện gì vui lắm à? Mọi người cùng nhau nói không phê hơn à?
Một lát sau:
- Vậy Tôn Ngộ Không rốt cuộc là chỉ hái được quả đào, hay là làm cái khác vậy?
- Haizzz!
Ngô Ninh và Dương Hiểu thở dài.
Dương Hiểu vỗ vào bả vai Đường Dịch:
- Nhóc à, nhanh lớn lên thôi! Nếu không, chút tài sản kia của bố mày thà mang đi quyên góp cũng không muốn để lại cho mày!
Đường Tiểu Dịch:
“...”
Tao nói nghiêm túc mà, kéo lão Đường vào làm gì?
Cùng nói chuyện với cậu ta không vui vẻ sao?
...
Lúc này, hai người đi phía trước cười đủ rồi.
Từ Tiểu Thiến đột nhiên dần trở nên nghiêm túc, chuyển chủ đề:
- Thật ra, mẹ tớ là muốn khuyến khích cậu, không cần phải đứng thứ hai kỳ thi đâu.
Tề Lỗi gần đây quá bạt mạng, Từ Tiểu Thiến đều đặt trong mắt, có chút đau lòng.
Bây giờ Tề Lỗi đã không phải cố gắng học tập bình thường, cậu ấy đang vận hành quá sức, hận không thể dùng mấy tháng qua bù đắp lại toàn bộ thời gian lãng phí ở cấp 2, đặc biệt vất vả.
- Không sao đâu! Rất tốt.
Bản thân Tề Lỗi ngược lại không quan trọng.
Sự khích lệ của Chương Nam chỉ là một mặt, Tề Lỗi bạt mạng như vậy, còn có nguyên nhân khác.
Kiếp trước hắn cũng bạt mạng học, nhưng đã muộn. Bất kể bạt mạng thế nào, những thứ nhìn thấy ở con đường phía trước đều là sự mờ mịt và khó khăn trùng trùng.
Mà bây giờ, hắn cũng đang bạt mạng, nhưng trước mắt là một khung cảnh sáng bừng.
Công sức bỏ ra giống nhau, nhưng cảnh ngộ lại khác nhau, chỉ có thể nói là cơ hội khó được!
Mặc dù rất mệt mỏi, nhưng Tề Lỗi rất hưởng thụ phần cực khổ này. Hơn nữa, đây cũng là một phần của tuổi trẻ, không thể thiếu được.
Tề Lỗi cũng muốn xem xem, giới hạn của hắn rốt cuộc là ở chỗ nào, có thể sánh vai cùng Từ Tiểu Thiến hay không.
- Hơn nữa, chút chuyện này nếu như còn gánh không được, mẹ chúng ta còn không phải xem thường tớ à?
Đây cũng là lời thật lòng, mặc dù là Chương Nam trong lòng đưa ra yêu cầu thế này, hay chỉ là lời khích lệ đơn giản, cũng không hi vọng xa vời Tề Lỗi có thể đạt được, vậy hắn cũng muốn làm cho bà Chương xem.
Ngược lại đến lượt an ủi Từ Tiểu Thiến:
- Yên tâm đi, trong lòng tớ có tính toán.
- Ừ.
Từ Tiểu Thiến cẩn thận không làm quá, vẫn phải để Tề Lỗi tự mình làm chủ.
Nhanh kéo cánh tay của Tề Lỗi, đột nhiên ngồi xổm xuống, để cho Tề Lỗi kéo cô ấy trượt trong tuyết:
- Xông lên!
......
Cuối tháng mười một, lần kiểm tra tháng thứ 3 đến gần.
Lớp thứ 14 vẫn không nằm trong top dẫn đầu, thế nhưng, cả lớp đều trở nên thông minh, chút mánh khóe nhỏ kia của lão Lưu không hữu dụng cho lắm.
- Tao không tin là giáo viên sao lại cho nhiều điểm như vậy chứ?
Chuyện kiểm tra lần này, nếu như quả thật là tên trộm học tập kém cỏi, còn mê mê man man, đây rốt cuộc là cho thêm bao nhiêu điểm, hay là bớt đi bao nhiêu điểm, thật sự không biết được.