Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Phương Băng vỗ bàn một cái:
- Có thể làm một chút!
Mọi người nhao nhao hưởng ứng:
- Làm!
Lão Lưu nghe xong, lập tức châm dầu vào lửa:
- Vậy thì. Quyết định?
- Quyết định!
- Quân tử nhất ngôn
Mọi người:
- Tứ mã nan truy!!
Tề Lỗi:
“...”
Tề Lỗi toát mồ hôi.
Lưu Trác Phú này không chừa mọi thủ đoạn luôn sao? Đến tôn nghiêm cũng không cần nữa rồi? Cái này cũng được sao?
Tốt thôi, đừng thấy gọi Lưu Trác Phú là lão Lưu, thật ra cũng là một thanh niên hơn 20 tuổi, bạn nghĩ rằng hắn ta thật sự ổn định?
Trong lòng cũng một trận hoảng loạn, rất không chắc chắn.
Lão Lưu gần đây cũng bắt đầu rụng tóc, cả đêm không ngủ được, không giây phút nào không nghĩ tới làm thế nào để huy động đám nhãi ranh này.
Nói thật lòng, ba tháng này, so với lớp mà hắn ta dẫn dắt 3 năm ở cấp 2 thì hao phí sức lực hơn nhiều, nhất là kỳ thi cuối kỳ này.
Lưu Trác Phú rất rõ ràng, không dễ gì để lớp thứ 14 kìm nén khẩu khí đến bây giờ, đã đến thời điểm phóng thích.
Chỉ là, nếu như thi tốt, tâm tình đi lên, kỳ nghỉ đông hắn ta và mấy người giáo viên khác lại làm việc chăm chỉ hơn, đợi đến học kỳ sau, lớp này sẽ thật sự sống động.
Nhưng mà, nếu như thi không tốt, tương đương với việc lại chịu một lần đả kích khác, vậy thì kết thúc rồi, phí công nhọc sức.
Cho nên nói, là rồng hay là giun, toàn bộ đều run rẩy mà xem kỳ thi cuối cùng này.
Lúc này, kích động xong cả lớp, Lưu Trác Phú vẫn không dám buông lỏng, đi dạo đến khu vực Tề Lỗi.
Khu vực này tập hợp tương đối đông đủ 4 người học giỏi trong một phạm vi, Ngô Ninh, Dương Hiểu, Tề Lỗi, Từ Tiểu Thiến.
Nhỏ giọng hời hợt nói:
- Thích hợp làm nhiều đề khó một chút, độ khó của kỳ thi cuối kỳ khác với kỳ thi tháng.
Mấy người nghe vậy, thần thái khác nhau.
Từ Tiểu Thiến hoàn toàn vô cảm, đề khó hay dễ đối với cô mà nói không có khác biệt, khó một chút thì càng tốt, càng vững.
Tề Lỗi thầm trợn trắng mắt, lại tới rồi.
Chỉ có Ngô Ninh, Dương Hiểu là lộ ra vẻ lo lắng.
Bọn họ có thể lọt vào Top 100, nguyên nhân chủ yếu là do các thầy cô bộ môn nhấn mạnh vấn đề căn bản, nên lớp thứ 14 cũng luôn học những điều căn bản.
Đề khó chưa từng tiếp xúc qua? Vậy còn có thể tiến vào top 100 sao?
Lưu Trác Phú liếc mắt liền nhìn ra sự lo lắng của bọn họ, nhướn mày:
- Thế nào? Sợ rồi?
Nhe răng nở nụ cười, nhìn Ngô Ninh và Dương Hiểu:
- Thoải mái một chút, không phải vẫn còn thời gian sao?
- Từ hôm nay trở đi, giống như Tề Lỗi, mỗi ngày thầy sẽ cho các em làm một trang đề. Thêm một chút độ khó, hơn một tháng mà, nhất định có thể luyện được.
Lời nói thoải mái như vậy, Ngô Tiểu Tiện và Dương Hiểu tạm thời an tâm không ít.
Thế nhưng đợi lão Lưu vừa đi, Ngô Tiểu Tiện một phát đập miệng, sao lại cảm giác có chút không ổn.
M* nó, sao lại đãi ngộ giống với Tề Lỗi? Sẽ mệt chết người mất!
Mấu chốt là, lão Lưu thật sự nham hiểm, tăng thêm chỉ tiêu cho bạn, bạn còn phải cảm ơn hắn ta?
Lúc này, Lưu Trác Phú đã tản bộ đến phía sau.
Không để lại dấu vết mà nhỏ giọng bức ép với Chu Chi Châu:
- Cơ hội đến rồi, độ khó của kỳ thi cuối kỳ sẽ rất lớn, ưu thế của em có thể phát huy ra!
Quả nhiên hai mắt Chu Chi Châu sáng lên, liếc nhìn Tề Lỗi.
Ưu thế của hắn ta? Ưu thế gì? Thiên phú đó!
Thông thường những học sinh thông minh kiểu này, đều phát huy cực giỏi trên đề khó, ngược lại đề căn bản thì hay quên trước quên sau.
Chu Chi Châu liếm môi một cái, trong lòng tự nhủ, cơ hội thật sự tới rồi! Mày chờ đó, Tề Lỗi, tao buộc phải chen vào giữa mày và Từ Thiến, để mày cũng nếm thử cảm giác khi thành kẻ thứ 3!
Lưu Trác Phú thấy ý chí chiến đấu của cậu ta lại bùng lên, âm thầm đắc ý, lập tức châm thêm hương vị khích lệ, lại giống như bà tám bên đường đang tám chuyện.
- Quay về thầy soạn cho em bộ đề, thêm chút độ khó, không chắc sẽ kém so với ai đâu!
Chu Chi Châu gật đầu lia lịa:
- Vâng! Cảm ơn thầy!
Cứ như vậy, vốn dĩ cường độ học tập của lớp thứ 14 là rất lớn, có lớp số 1 cạnh tranh ở đó, có thể không lớn sao? Kết quả một tháng rưỡi cuối cùng này, lại tăng thêm chỉ tiêu.
Không riêng gì Lưu Trác Phú, mấy giáo viên chủ nhiệm khoa khác dường như đã thương lượng xong, mỗi ngày một bộ đề.
Chiến thuật đề hải* được dùng tại lớp chọn, bây giờ lại triển khai trên lớp thứ 14.
* Chiến thuật đề hải: nghĩa là để đạt được một nhiệm vụ nhất định (phần lớn chỉ kiểm tra hoặc xét nghiệm), tiến hành làm một số lượng lớn các bài tập liên quan mà không bị giới hạn về thời gian và địa điểm.
Lớp thứ 14 đều không biết mình đã bị lừa gạt như thế nào, liền chơi đùa mạng mình một cách mơ hồ. Thật không ngờ, cường độ học tập hiện nay của bọn họ, đã sắp bắt kịp lớp 12 rồi.
Hơn nữa, bọn họ thế mà lại chịu đựng được.
————————
Thấm thoát, cuối năm 1998 lại lặng lẽ đến trong một màn tuyết rực rỡ.
Một năm này, đối với lớp thứ 14, đối với Tề Lỗi mà nói, đều vô cùng khó quên, hơn nữa lại có ý nghĩa lạ thường.
Mọi người đều không có thời gian hiểu ra, nếu không không thể không giậm chân.
Đã nói là buông lơi đâu? Tại sao bất thình lình rơi vào hố mà đầu đàn và thầy chủ nhiệm cùng nhau đào? Mấu chốt là, thậm chí đến cả nghĩ cách bò lên cũng không có.
Giống cuộc thi chạy 5000 mét đường dài trên đại hội thể thao, lúc bắt đầu chỉ muốn chạy phối hợp, chạy không nổi thì đi xuống.
Sau đó bất tri bất giác đi theo sau đại quân, suy nghĩ đừng tụt lại phía sau là được.
Lại tiếp sau đó, sự cỗ vũ của các bạn cùng lớp, sự đồng hành của nữ sinh xinh đẹp, lời khích lệ dịu dàng, nhẹ nhàng, cuối cùng không đoái hoài tới cái gì, thậm chí bên cạnh có còn người hay không, đối thủ rốt cuộc ở đâu, cũng đã không còn kịp suy nghĩ nữa.
Chỉ còn lại một suy nghĩ, không thể dừng! Có mệt chết cũng không thể dừng!!
Lớp thứ 14 chính là những tên xui xẻo trong cuộc thi 5000 mét đó, không có thiên phú, sức bền trung bình, không phải cao thủ chạy cự li dài, súng vừa nổ liền muốn tranh dành thứ hạng.
Thế nhưng chạy cũng chạy rồi, dừng lại không được nữa, bởi vì rút lui so với kiên trì đến cùng càng khó hơn!