Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chẳng bao lâu sau, toàn nhà chính cũng biết chuyện, không ít người cố ý chạy tới tòa nhà phía tây trường học để xem.

Họ cũng cạn lời luôn, lớp 10/14 phải bày ra cái trò gì đó mới được hả? Hành vi trẻ con và ngang tàng như vậy, sao mấy người có mặt mũi mà làm được?

Cả đám chế giễu chứ gì?

Vậy cứ đợi học kỳ tới thử xem!

Kết quả, lớp 10/14 đúng là đã phản công, nhưng thời gian tới đâu thể trải qua dễ dàng như vậy, vẫn tiếp tục bị nhắm vào.

Về vấn đề này, Tề Lỗi rất bình tĩnh.

Trong lớp học, đối mặt với ánh mắt như muốn ăn thịt của cả lớp, Tề Lỗi cực kỳ nghiêm túc, cực kỳ thiếu đánh.

- Muốn nghe sự thật không?

Cả đám nghiến răng:

- Nói!

Biểu cảm sâu sắc của Tề Lỗi:

- Kẻ mạnh. Luôn đơn độc!!

- Cậu xéo đi!

Mọi người đều ra vẻ gấp gáp.

Tề Lỗi hét lên:

- Thầy Lưu bảo cho tớ đấy! Lớp học thêm kỳ nghỉ đông, mọi người vui lòng đăng ký!!

- Cút đi !!

Mọi người không nhịn được cười, thầy Lưu dù có xấu xa đến đâu thì cũng không thể làm ra chuyện như vậy. Đồng nghĩa với việc lần này Tề Lỗi "mượn dao giết người" không thành công.

Nhưng sau đó, có vẻ như mọi người đã quen với việc bị đầu đàn của lớp lừa, hoặc là tự trong lòng muốn tiếp tục.

Kể từ khi kết quả được công bố, có rất nhiều người trong lớp 10/14 đã thực sự thay đổi, và họ muốn tiếp tục học tập từ tận đáy lòng.

Không vì gì khác, ngoài vì bản kế hoạch do thầy Lưu vẽ ra, có thể được thi đỗ đại học, hoặc thậm chí là một trường đại học tốt.  Cảnh đó sẽ xảy ra khi bảng điểm trong tay được trao tận nhà.

Dù chưa tan học nhưng ai cũng có thể hình dung được cảm giác của phụ huynh khi xem bảng điểm.

Không phải chỉ có năm học kỳ thôi sao? Không có gì to tát đâu, phải không?

Ít ra thì học kỳ này tuy cũng mệt, nhưng cũng đủ đặc sắc và nhớ suốt đời.

————————

Buổi tối sau giờ tự học, bên ngoài có tuyết rơi nhẹ, Tề Lỗi không đi cùng mấy người Ngô Ninh mà tự đưa Từ Thiến về nhà.

Trên đường.

- Chà, thi được thứ nhất sướng thật đấy, cảm ơn cậu nhá!

Tề Lỗi không nói mấy lời khó nghe kiểu, không cần cậu cố ý nhượng bộ, chỉ có kẻ ngu xuẩn và thẳng thắn mới nói ra loại chuyện như vậy.

Đó là tấm lòng của Từ Thiến, nhưng kết quả vẫn chưa làm tốt?  Hắn không làm như thế.

Mặc dù Tề Lỗi không muốn Từ Thiến nhường mình.

Về chuyện này, Từ Thiến cũng hất cằm lên, tỏ vẻ tự hào:

- Không có gì!

Đạp tuyết trên đường:

- Thì thấy Vương Học Lượng khó chịu, phải bắt cậu ta nuốt câu nói đó về bằng được mới thôi!

Được rồi, Tề Lỗi rất để tâm đến lời mỉa mai của Vương Học Lượng và Từ Thiến cũng để tâm.

Đột nhiên cô tức giận hét lên một tiếng:

- Cậu không tin tớ sẽ trị được cậu ta à?

Vỗ vai Tề Lỗi một cái:

- Học kỳ sau tiếp tục! Chúng ta song kiếm hợp bích đè bẹp cậu ta!

Tề Lỗi gật đầu:

- Đúng. Hai chọi một, cậu ta hoàn toàn không có cơ hội chiến thắng!

Nghe vậy Từ Thiến bỗng sửng sốt:

- Thật tàn nhẫn!

Tề Lỗi:

- Tàn nhẫn?

Từ Thiến:

- Không tàn nhẫn sao?

Tề Lỗi:

- Không tàn nhẫn!

- Vậy thì.

- Hãy tàn nhẫn hơn!

Sau đó, hai người họ nhìn nhau cười, không đề cập đến chuyện nhường điểm nữa.

Từ Thiến cũng theo thói quen khoác lên cánh tay của Tề Lỗi, để hắn kéo đi.

Ngày 17, chỉ học một buổi sáng, buổi chiều chính thức được nghỉ lễ.

Trừ khối 12 sẽ tiếp tục đau khổ gần một tháng, những khối khác đều có một loại cảm xúc lửng lơ khi lấy lại tự do.

Sau tiết tự học buổi sáng Tề Lỗi đã bị Chương Nam gọi đi rồi, người ta nói rằng hắn đi Phòng Giáo dục, cũng không biết đi để làm gì.

Lúc hắn quay lại thì đã là tiết cuối cùng, trên tay còn xách một túi đồ.

Khi tan học, mọi người đều đeo một balo đầy sách giáo khoa, nhưng trên khuôn mặt của họ có một cảm giác nhẹ nhõm.

Hơn chục người từ lớp 10/14 đi cùng nhau, cộng với một nhân viên ngoài biên chế là Đường Dịch đi ra khỏi trường một cách hùng dũng.

Phương Băng hỏi mọi người:

- Mấy ngày nay làm gì vậy?

Vốn dĩ Phương Băng sẽ có thể trở lại thành phố Cáp Nhĩ Tân ngay sau khi được nghỉ đông, nhưng vì sau ngày 21 phải đi nhà giáo viên để học thêm nên Phương Băng khá là khổ sở, cậu ta đã bị Lưu Trác Phú ép học ba môn, thế nên tạm thời cậu ta không về được.

Thực tế thì hơn chục người đến từ Thành phố Cáp Nhĩ Tân của lớp 10/14 đều gặp tình trạng như vậy.

Nhân lúc vẫn còn ba ngày nữa mới đến ngày 20, tâm trí Phương Băng toàn nghĩ đến chuyện vui chơi.

Về vấn đề này, Tề Lỗi ngẫm nghĩ:

- Cậu có thể đi chơi với mấy người Lư Tiểu Soái. Ngày mai bọn tôi có việc phải làm, hẹn ngày mốt vậy.

Tề Lỗi đang nói đến Ngô Ninh và hắn. Triệu Duy hôm nào cũng nhắn tin đến, thiếu điều đến trường tìm nữa thôi, ngày mai kiểu gì cũng phải sang chỗ anh Duy trước.

Đương nhiên, Phương Băng không có phản đối chuyện này:

- Như vậy cũng được, ngày mốt gọi điện nha!

Sau khi hẹn, cậu ta rời đi cùng mấy người Lư Tiểu Soái

Mấy người họ đến khu vui chơi giải trí, lý do là Phương Băng cứ chém gió là cậu ta vô địch 97. Lư Tiểu Soái rất không phục và muốn dạy dỗ cậu ta.

Tài Chính và Phó Giang cũng đi theo để xem cuộc vui.

Sau khi họ rời đi, chỉ còn lại ba thằng cùng Từ Thiến, Dương Hiểu và Trình Nhạc Nhạc.

Tề Lỗi không nói ngày mai sẽ làm gì, Dương Hiểu thản nhiên hỏi:

- Ngày mai cậu định làm gì? Cho tôi đi với, tôi không có nơi nào để đi!

Ở Thượng Bắc, ngoài lớp 10/14, cô ấy chẳng có người bạn nào cả, cô ấy không thể quay lại Cáp Nhĩ Tân vì phải học bù. Với lại Dương Hiểu cũng không muốn về Cáp Nhĩ Tân, chẳng có ai ở nhà.

Khi Từ Thiến nghe nói Dương Hiểu muốn đi, cô cũng muốn đi.

- Được chứ!

Tề Lỗi đồng ý, cũng không có gì phải giấu giếm.

Vẫn câu nói đó, đến chỗ của Triệu Duy là vì chuyện tiền nong. Về phần tiền, Tề Lỗi cũng không định giấu diếm ai, càng không muốn người khác coi hắn là yêu quái.

Vốn dĩ Trình Nhạc Nhạc có thể đi hoặc không đi, nhưng nhìn thấy Từ Thiến và Dương Hiểu cũng đi theo, cô ta không có lý do gì để không tham gia.

Nhưng Trình Nhạc Nhạc không biết rằng đây chắc chắn là quyết định hối hận nhất mà cô ta từng có trong đời.

Tóm lại là cứ quyết định như vậy