Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đối với việc chị gái mình bị nhà họ Tề các người cướp mất, trong lòng Triệu Duy đúng thật là có chút khó chịu.

Trong mắt Triệu Duy, cái gì mà anh ba hay không anh ba, tất cả đều không xứng với chị gái của cậu ta.

Chị gái cậu ta là sinh viên đại học, lại là sinh viên của trường đại học hàng đầu, tiền đồ vô hạn.

Kết quả lại bị một tên “lưu manh đường phố” cướp mất, còn phải làm bao nhiêu là việc trong nhà cho người kia, Triệu Duy đau con m* nó lòng chết đi được.

Được thôi, lời này không thể nói với Tề Lỗi, Tề Lỗi là ông chủ của cậu ta.

- Đi từ buổi sáng, chắc là sắp quay về rồi? Nếu không thì, cậu gọi một cuộc điện thoại đến hỏi xem?

Miệng Triệu Duy mếu máo, bây giờ còn chưa đến giữa trưa, làm sao có thể về nhanh như thế được chứ?

Thật ra, là đang ám chỉ Tề Lỗi hỗ trợ gọi chị cậu ta về giùm.

Đối với việc này, Tề Lỗi cũng không có ý kiến gì. Cái tính cách kia của Triệu Na, trăm phần trăm là sẽ có thể làm hài lòng ông nội, không cần phải ân cần như thế.

Vội vàng gọi về cho chú ba, gọi chú cùng chị Na về nhanh một chút.

Tề Quốc Đống và Triệu Na còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì, chưa tới nửa giờ đã đi vào sân.

Vừa thấy tất cả đều có mặt ở đây, vội hỏi:

- Có chuyện gì thế?

Tề Lỗi đi thẳng vào vấn đề:

- Chị Na, mấy đứa tụi em định mở tiệm net, chị cho tụi em chút ý kiến đi.

Triệu Na:

"…"

Nghe thì không giống như đang nói thật lắm, nhưng đây cố tình lại là sự thật.

Đám Tề Lỗi có tiền, điều này Triệu Na biết, Tề Quốc Đống cũng biết.

Dùng lời của Tề Quốc Đống để nói thì là:

“Thằng cháu này của tôi, không phải là người bình thường.”

Đối với quyết định mở tiệm net, Triệu Na suy nghĩ một hồi:

- Có thể đấy!

Cô ấy biết, kinh doanh cái này còn ghê hơn so với việc Triệu Duy bán tất ở thành phố Cáp Nhĩ Tân.

Tề Quốc Đống cũng nói:

- Nếu như mấy đứa nghiêm túc muốn mở tiệm, chú sẽ tìm người cho, giấy phép thì đơn giản.

Chuyện mở một tiệm net chính quy, Triệu Na cũng đã nghĩ tới.

Vì thế, cô ấy cũng được, mà Tề Quốc Đống cũng được, đều đã cố ý tìm hiểu qua những thủ tục, đến những cơ quan nào để giải quyết quan hệ.

Chẳng qua, sau này Triệu Na lại suy xét đến việc bản thân còn chưa tốt nghiệp, hơn nữa quan niệm của cô ấy vẫn có chút bảo thủ, cảm thấy dù sao công việc ở cửa hàng kim khí kia của Tề Quốc Đống cũng là đơn vị đứng đắn, nếu như bây giờ mở tiệm net, Tề Quốc Đống phải từ chức để quản lý tiệm này, có chút đáng tiếc.

Vốn dĩ còn đang tính toán, chờ sau khi cô ấy tốt nghiệp, nếu không tìm được việc nào tốt thì sẽ suy xét đến hướng đi này.

Lúc này, Triệu Na liền nói tỉ mỉ, kỹ càng hết tất cả những kinh nghiệm mà mình đúc kết được cho Tề Lỗi.

Cuối cùng, tổng kết nói:

- Chị có một góp ý, không phải dùng sản phẩm máy móc tốt nhất đâu. Bây giờ sản phẩm máy tính đổi mới rất nhanh, có lẽ không tới một năm sau đã lỗi thời, không thể dùng, mua mấy cái chất lượng không tệ là được rồi.

- Giá cả cũng trong tầm trung thôi, tìm vị trí cũng vừa tầm, cho dù thời thế thay đổi cũng sẽ không đau lòng. Máy móc cũ bán ở cửa hàng second-hand cũng được, giá cả cũng hợp lý.

- Sau đó nữa là, máy móc không cần phải là thương hiệu gì, chị sẽ bố trí hợp lý nhất cho mấy đứa, đến đường Nam Thông của tỉnh mua linh kiện về, trở về sẽ tự mình lắp máy, như thế sẽ có thể tiết kiệm được một khoản nhỏ.

- Hơn nữa…

Trầm ngâm một chút, lại nói:

- Tốt nhất là nên xác định trước giá cả của máy tính, tiền trong tay mấy đứa không quá nhiều, trước hết cứ xác định những việc nào quan trọng nhất đã, cuối cùng có thể mua được bao nhiêu chiếc máy.

- Sau đó lại dựa vào số lượng máy móc mà chúng ta có mà làm, số tiền còn dư lại sẽ tìm mặt bằng, mua bàn ghế.

- Chị đoán, tiết kiệm tiền một chút, đã có thể thu mua được hai mươi chiếc máy không tồi rồi.

Ý kiến của Triệu Na rất đúng trọng tâm, cũng vô cùng hợp lý.

Cho dù thêm được một ít tiền của Dương Hiểu cùng Từ Tiểu Thiến, cũng chỉ được hơn hai mươi vạn một chút xíu, vẫn sẽ gặp một chút khó khăn.

Cô ấy nhanh chóng đưa cho Tề Lỗi một danh sách liệt kê.

Mọi người vừa thấy lại càng thêm hưng phấn, vốn dĩ nghĩ chỉ có thể mua được mười mấy chiếc, nay số lượng lại lên đến hai mươi, quy mô không nhỏ.

- Vậy được!

Tề Lỗi gật đầu, có người có chuyên môn ở đây cũng tiện hơn hẳn:

- Vậy thì qua hai ngày nữa, chị Na đi cùng tụi em một chuyến? Chuyện này còn cần nhờ chị nhiều.

Lại không ngờ tới, Đường Dịch vừa nghe xong liền nóng nảy:

- Đừng đợi qua hai ngày làm gì nữa! Cũng sắp ăn tết rôi, còn kéo dài để chi nữa? Ngày mai chúng ta liền đi?

Ngô Ninh vừa nghe xong, liền chen mồm phụ họa:

- Đúng thế, tranh thủ chút thời gian đi!

Trẻ con chính là như thế. Chuyện này đã đi sâu vào trong lòng bọn chúng, vô cùng ngứa ngày, không muốn chờ lâu thêm dù chỉ là một ngày.

Thậm chí Đường Dịch còn nói:

- Để chú ba lái xe của lão Đường, chúng ta đi!

Sắp xếp luôn cả công việc cho Tề Quốc Đống.

Vì thế, ngày hôm sau, Tề Quốc Đống thật sự lái chiếc xe công vụ Biệt Khắc của xưởng nhựa.

Chở theo ba thằng nhóc, chị em Triệu Na, còn có Dương Hiểu cùng Từ Tiểu Thiến, chạy như bay đến thành phố Cáp Nhĩ Tân.

Trình Nhạc Nhạc không đi, cô ta lại không tham gia, đi để làm cái gì?

Kết quả, ai cũng không nghĩ tới, đụng phải chuyện, cả đám mặt mày ủ dột quay về.

Chuyện là như thế này, năm 98, 99, mấy loại sản phẩm điện tử như máy tính các thứ được bán ở thành phố Cáp Nhĩ Tân chỉ có tìm thấy ở một nơi - đường Nam Thông, cũng chính là tiền thân của con đường thế giới điện tử sau này.

Hơn nữa, dù sao máy tính ở những năm này cũng là mặt hàng đắt đỏ nhất trong số các sản phẩm điện tử khác, các cửa hàng kinh doanh máy tính ở đường Nam Thông kỳ thật cũng không quá nhiều.

Ngành kinh doanh về máy tính cá nhân phát triển, đầu tiên là tiệm net, sau đó mới được người dân xem thành một món “đồ gia dụng điện” bình thường.

Cho nên, vào thời điểm này, người kinh doanh mặt hàng máy tính rất ít, thành phố Cáp Nhĩ Tân to như thế mà cũng chỉ có mấy cửa hàng bán. Mấy cửa hàng đại lý của nhãn hiệu lớn, còn có một vài cửa hàng buôn bán linh kiện, đều nằm ngay trên một con phố.

Thậm chí, toàn bộ tỉnh Long Giang còn chưa cởi mở, mẫn cảm như những thành thị phía nam, trì độn không biết nắm bắt thời cơ kinh doanh, người kinh doanh máy tính của cả tỉnh, cộng lại với nhau cũng ít đến đáng thương.

Tuy nhiên, lượng bán ra thì ít, nhưng khái niệm tiệm net lại lặng lẽ nổi dậy. Vì thế, lớp người kinh doanh máy tính đầu này mới chân chính là người đứng đầu ngọn gió, là lớp người nằm yên kiếm tiền.