Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trong lòng Tề Lỗi cảm thấy không thoải mái, trên mặt còn phải giả bộ tươi cười:
- Ông chủ, bán linh kiện tách lẻ thì chú cũng kiếm được tiền mà!
- Ha ha!
Vệ Quang Minh vui vẻ, híp mắt nhìn Tề Lỗi:
- Nhóc con, chú khuyên nhóc một câu, mắt đừng ngứa ngáy khi thấy người ta đi đại tiện. Làm ăn không dễ như thế đâu.
Tề Lỗi:
"…"
Mặt mày chảy xệ xuống, lời này đã không phải là khó nghe nữa rồi.
Mà Vệ Quang Minh vẫn chưa chèn ép xong, thấy Tề Lỗi chỉ là một đứa trẻ, hai người lớn đằng sau cũng chằng lớn hơn là bao, trong lòng âm thầm xem không vào mắt:
- Nhóc con à, không phải tôi nói các cậu đâu ha, không có tiền thì các cậu mở tiệm net cái gì? Không có trăm vạn thì cũng phải có tám mươi vạn, cậu đây không có thì xem náo nhiệt cái gì chứ? Muốn kiếm tiền đến điên rồi sao? Tiền này cậu có thể kiếm dễ như thế sao?
Liếc mắt nhìn Tề Quốc Đống cùng Triệu Na:
- Đây chắc hẳn là người lớn trong nhà cậu hả?
- Khuyên các cậu một câu nha, tiết kiệm tiền mà cưới vợ đi! Hai mươi chiếc máy tính, tôi chỉ có thể bán lẻ cho các cậu. Còn máy tính lắp ráp không phải 8200 nữa, thêm 1000 nữa! 9200 tệ, không thể thiếu một đồng.
Tề Lỗi nhìn ông ta, đột nhiên thấy buồn cười:
- Ông chủ, có muốn làm ăn với nhau không thì nói thẳng một tiếng, cần gì phải chèn ép người khác như thế? Chúng ta cũng không có thù oán gì!
Vệ Quang Minh nhướng con ngươi:
- Mẹ nó! Thằng nhóc thối, sao cậu không hiểu chứ? Tôi đây rất dễ thương lượng, cậu thúc ép tôi như thế, không tàn nhẫn một chút thì cậu cũng sẽ không đi!
- Sao lại không hiểu được điều này chứ? Không muốn bán cho cậu, mà cậu không nhìn ra được ư? Đi đi, đi đi!!
Lời nói càng đuổi càng khó nghe, tính tình càng lúc càng không tốt.
Khoe khoang vui vẻ một chút:
- Nếu không thì cậu đi hỏi chỗ cửa hàng khác xem? Cậu yên tâm đi, mua hai mươi chiếc, giá thấp hơn 9200? Có chỗ nào bán như thế, tôi tặng cậu luôn! Cũng không phải số tiền lớn gì, tôi tặng được.
Thương lượng gần một tiếng đồng hồ, Vệ Quang Minh cũng đã nhìn ra được, cầm hơn hai mươi vạn tới, liền cảm thấy tự tung tự đại. Cái loại quê mùa đến từ nông thôn như thế này, ông ta đã gặp nhiều rồi, mở cái tiệm net quái quỷ gì chứ? Mới lớn được bao nhiêu chứ?
Lười lãng phí nước bọt với bọn họ:
- 9200 tệ, đi hỏi đi, mau đi đi!
Mà lúc này, đến Từ Tiểu Thiến cũng không nhịn thêm được nữa, liền tiến lên kéo Tề Lỗi đi:
- Chúng ta không làm nữa, không được sao? Không thể ăn cơn tức này thêm được nữa!
Từ Tiểu Thiến đau lòng, chưa từng thấy Tề Lỗi ăn nói khép nép như thế bao giờ.
Tề Lỗi cứng đờ, bị kéo ra ngoài, Đường Dịch cùng Ngô Ninh cũng không to mồm nữa, an ủi Tề Lỗi:
- Đầu Đá, chúng mình không làm nữa!
Hai người đều cảm thấy tự trách, đầu óc bị sao vậy kìa? Muốn mở là mở được sao!
Triệu Duy nắm chặt bàn tay, nếu không phải Triệu Na lôi kéo cậu ta, với tính tình nóng nảy của Triệu Duy, cậu ta đã sớm bùng nổ rồi, dám đập nát con mẹ nó cái cửa hàng này luôn.
Đến Tề Quốc Đống cũng còn căm giận, thì cứ nghĩ mà xem, ba thằng chúng nó còn giận dữ đến mức độ nào chứ?
Ba đứa đã nhiều năm chưa bị mất mặt như thế, tìm buồng điện thoại khắp nơi. Ở Cáp Nhĩ Tân, ba đứa cũng có quan hệ rất rộng.
- Con mẹ nó chứ!
Tề Quốc Đống thật sự bùng nổ:
- Đầu Đá, con nguôi giận đi, chú sẽ xử lý ông ta! Xem xem tên đó về sau còn ảo tưởng mình ngầu nữa hay không?
Tuy rằng Từ Tiểu Thiến cùng Dương Hiểu cũng không nghĩ đến trường hợp này sẽ xảy ra, nhưng cũng không nói năng gì, đúng là đã coi thường người khác một cách quá đáng.
Từ Thiến không hề buông tay đang nắm tay Tề Lỗi, liên tục nhỏ giọng an ủi.
- Loại người như thế này nhiều lắm, bỏ đi, không đáng để mình giận đâu!
Tay Tề Lỗi run run, Từ Tiểu Thiến không thể tưởng tượng được, rốt cuộc là cậu phẫn nộ như thế nào.
Nhưng mà, càng khiến cho đoàn người không thể tưởng tượng hơn là, đúng lúc Triệu Duy đang nóng lòng muốn xông lên, Tề Quốc Đống cũng muốn động thủ, Tề Lỗi đột nhiên mở miệng:
- Được rồi, chúng ta trở về thôi!
"…"
Tề Quốc Đống nhíu mày, không ngờ là Tề Lỗi sẽ khuyên chú ấy.
Chỉ nghe thấy Tề Lỗi nói:
- Dùng bạo lực cũng không giải quyết được vấn đề gì, không thể khiến ông ta nhớ mãi được.
Tề Quốc Đống:
- Sao? Đã có tính toán gì rồi?
- Tính toán?
Tề Lỗi vui vẻ, ngẩng đầu nhìn thoáng qua mặt tiền của cửa hàng mà bọn họ vừa mới bị đuổi ra:
- Chi nhánh chính cửa hàng máy tính Quang Minh.
Tề Lỗi lúc này thật sự nổi giận, không phải giận lão mập ở trong tiệm kia, mà là giận cậu.
Cậu sẽ không vì một lão mập xa lạ mà ảo não, cái tên dùng mắt nhìn chó để nhìn người này, nơi nào chả có, tức giận với loại người như thế thật sự không đáng.
Tuy nhiên, chính bởi vì là nơi nào cũng có loại người như thế, cho dù quá khứ đến tương lai, cậu cũng sẽ có ngày gặp được một lão mập thứ hai, lão mập thứ ba, thậm chí là nhiều lão mập ghê gớm hơn nữa, địa vị cũng cao, càng có rất nhiều tên khốn xem thường người khác.
Vậy thì, loại người như Tề Lỗi, an nhàn và không vội vã, còn có thể bình tĩnh được sao?
Sự chèn ép của Vệ Quang Minh khiến cho Tề Lỗi thức tỉnh!
Xét cho cùng, bản thân cậu không đủ mạnh, mới có thể để cho chính mình cùng với những người đi cùng cậu rơi vào hoàn cảnh xấu hổ như thế. Nếu như cậu cầm 80 vạn bước vào, thì ông ta có còn dùng ánh đó nhìn cậu sao?
Nói thật lòng, cảm giác này không tốt, mà đây mới chính là hiện thực tàn khốc.
Cho nên, cho dù là vì muốn thống khoái cũng được, hay là hiện thực cũng thế, không thể mất mặt một cách công cốc như thế được, phải lấy trở về.
Còn về lấy lại mặt mũi như thế nào? Đương nhiên là không phải dùng đến bạo lực.
Nhìn mặt tiền của cửa hàng, Tề Lỗi đứng nhìn chừng năm phút, khiến cho Vệ Quang Minh cùng đám nhân viên trong cửa hàng cho rằng nhóm người của bọn họ thật sự muốn làm gì đó!
Cách tấm cửa kính, vẻ mặt trêu tức đối diện với ánh mắt của Tề Lỗi.
Cuối cùng, Tề Lỗi cũng động, nhìn về phía Đường Dịch, Ngô Ninh, còn có Từ Tiểu Thiến, Dương Hiểu:
- Lát nữa mọi người ngồi xe lửa về Thượng Bắc đi, bọn tớ sẽ ở lại đây!
- Hả!?
Đường Dịch không nghe:
- Để Từ Thiến và Hiểu Nhi về là được rồi mà? Bọn tao đi theo mày!
Tề Lỗi:
- Vứt cái nhà bỏ không sao? Trong người phải có người trông chứ, huống chi…
- Thời gian lần này ở lại cũng không ngắn, hai tụi mày về học bù cho tao, ở đây cũng chẳng giúp được cái quái gì.
"…"
"…"
Hai thằng cạn lời, cuối cùng chỉ đành đồng ý trong hậm hực.