Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cuối cùng thật sự chờ không nổi nữa, Tề Quốc Đống liền đứng lên:
- Đi, quay về! Ngồi đợi ở đây biết đến chừng nào.
Triệu Duy cùng Triệu Na có chút ủ rũ mà đi theo chú ấy.
Đối với việc này Tề Lỗi cũng chỉ gật đầu nhàn nhạt:
- Ừm, về đi, sáng mai lại nói.
Chỉ có thể nói, người ở Cáp Nhĩ Tân đều có tính tình như thế, đều không mở máy phát?
Mà Tề Quốc Đống cũng an ủi Tề Lỗi:
- Chuyện có lớn bao nhiêu đâu chứ? Cứ xem như bỏ 20 vạn kia đi là được rồi!
Tề Lỗi vẫn gật đầu, ở trong mắt cậu, đây không phải là vấn đề hai mươi vạn, mà là cậu quá tự đại?
Người ở thời đại này, thật sự không tiếp nhận được chuyện gia nhập chuỗi quán net sao?
Cảm giác thất bại dần xuất hiện, nặng nề tiễn ba người đi ra cửa.
Đóng cửa lại, Từ Thiến liền kéo tay Tề Lỗi:
- Không sao cả, mẹ tớ không phải vẫn hay nói đấy sao? Chịu chút khổ, thất bại một hai lần là chuyện tốt.
Dương Hiểu cũng giống như được sống lại, giang tay ôm lấy Tề Lỗi cùng Tề Thiến, mỗi tay một đứa:
- Bây giờ, tôi có một đề nghị!
Từ Thiến:
- Cái gì?
Dương Hiểu:
- Bố tớ có rất nhiều rượu vang đỏ, có muốn…
Từ Thiến sửng sốt, sau đó nhộn nhạo:
- Được đấy, tớ muốn uống!
Tề Lỗi dở khóc dở cười, chúng ta còn chưa đến nỗi phải mượn rượu giải sầu chứ?
Nhưng mà, ngẫm lại cũng cảm thấy không tồi.
- Đi thôi!
Lời vừa nói ra, Dương Hiểu nhảy chân sáo về phía quầy rượu của bố cô ấy, hất bay cả dép lê.
Chớp mắt đã lấy ra ba cái ly uống bia, một bình rượu vang đỏ lao ra.
Được thôi, con nít mà, không để ý nhiều đến vậy, ly uống bia thì đã sao?
Ba người ngồi ở phòng khách trên mặt đất, Dương Hiểu ôm bình rượu đã muốn mở.
Tề Lỗi vốn dĩ không có chuyện gì, kết quả vừa đảo mắt qua, con m* nó chứ, một tay cướp lấy bình rượu:
- Mau cất về lại nhanh!
Dương Hiểu:
- Tại sao?
Tại sao? Tề Lỗi trừng mắt nhìn một chuỗi tiếng Anh trên bình rượu “Romanee Conti”.
Romane - Khang Đế để cậu dùng ly uống bia để uống, ba cậu mà về còn không giết chết cậu luôn sao?
- Cất về đi, cất về đi, cái này đắt quá.
- Ồ!
Dương Hiểu cũng sợ hãi không thôi, bố cô ấy cất giấu nó như bảo bối, nếu như quá đắt, thật đúng là không dễ nói chuyện.
Vội vàng cất rượu về, thay một bình khác.
Lúc này cẩn thận hơn nhiều, còn đưa cho Tề Lỗi xem:
- Cái này không sao rồi chứ?
Tề Lỗi vừa nhìn, không hiểu mấy chữ tiếng Anh ở phía chính diện, lật ra sau tìm chút manh mối.
Chateau Latour –
Không quen lắm, hơn nữa số năm ủ cũng không lâu, mới có tám năm thôi.
- Nó đi!
Chạm vào.
Mở ra.
Rót đầy.
- Cụng ly!
( Trái tim của ba Dương đang nhỏ máu.)
Dương Hiểu nhắc trước một cái:
- Đầu Đá, vì sự táo bạo của cậu, không sợ gian nan! Cạn ly!
Từ Thiến:
- Thất bại một lần cũng không sao, té ở chỗ nào đứng lên từ chỗ ấy. Tớ sẽ đứng dậy cùng với cậu!
- Xì!
Dương Hiểu cạn lời, không có việc gì mà bọn họ cũng làm màu như thế.
- Uống, uống, uống! Rượu loại này còn có hai bình lận, đêm nay xử hết luôn một lượt!
Tề Lỗi cắn răng một cái, tuy ràng có chút không cam chịu thất bại, nhưng vẫn…
- Cụng ly!
Một bình rượu, rót đầy ly uống bia, uống cạn trong một lần.
- Khà!
Dương Hiểu xoa xoa khóe miệng:
- Không đã ghiền chút nào!
Đi lấy bình thứ hai.
Bên kia, Tề Quốc Đống đã đưa chị em Triệu Na về chỗ ở, lúc này bộ mặt dữ tợn mới gào rống trong im lặng, chú ấy đã nghẹn chết rồi.
Đ*t mẹ nó, tại sao quảng cáo phát ra rồi, vẫn không có chút hiệu quả nào hết?
Nếu không phải không gọi đến máy phát thì cũng có thể gọi đến máy bàn mà?
Hiện tại đã hơn mười một giờ đêm hơn rồi, nhưng mà Tề Quốc Đống quyết định đến công ty nhìn một cái, có lẽ thật sự người ta sẽ gọi đến máy bàn chứ?
Anh ba không có suy nghĩ nào khác, cho dù chỉ có một cuộc gọi đến, chứng tỏ rằng công ty của bọn họ có tác dụng, không phải là không có ai quan tâm.
Chui vào trong xe, càng nghĩ lại càng không có tính toán gì.
Một cái!! Một cái thôi là được rồi! Nếu không thì cũng bận uổng công rồi!
Sau đó càng nghĩ lại càng giận:
- Con mẹ nó!
Mắng to một tiếng, tháo máy truyền tin xuống ghế phó lái:
- Con mẹ nó chứ, reo lên một chút cũng được mà!?
Kết quả, trừng mắt liếc nhìn máy phát một cái, trong đầu “ong” lên một tiếng.
Sửng sốt một lúc lâu, đột nhiên nắm lấy máy phát lại nhìn, “ngao” lên một tiếng trong cổ họng.
Rầm!! Đóng cửa xe rồi đi lên lầu, xe cũng chưa khóa.
Chờ Tề Quốc Đống chạy lên lầu sáu, đẩy mạnh cửa ra, hai chị em Triệu Na kinh hồn mà nhìn Tề Quốc Đống.
- Làm sao thế?
Chỉ thế Tề Quốc Đống trừng đôi con ngươi.
- Hết hết hết hết hết! Hết pin! Tắt tắt tắt tắt, tắt máy!
Triệu Na:
"…"
Triệu Duy:
"…"
Chờ khi phản ứng lại, hai chị em không nói một câu, quay người về phòng tìm pin, Tề Quốc Đống cứ thế đứng ngây ngốc bên ngoài cửa.
- Không thì, tôi đi mua nhé?
Triệu Duy lật tung ngăn kéo:
- Có! Chờ đó!
Triệu Na cũng tìm điên cuồng như chú ruồi mất đầu, còn không quên oán trách:
- Anh là heo sao!? Máy nhắn tin hết pin cũng không biết? Cũng không biết đường nhìn một cái?
Tề Quốc Đống cũng cạn lời, anh… anh ngại nhìn có được không hả? Muốn bản thân bình tĩnh mà!
- Đừng tìm nữa, để tôi đi mua!
- Đã giờ này rồi còn chỗ nào còn bán nữa chứ!?
Tề Quốc Đống:
- Đập cửa người ta?
Triệu Na trừng mắt, liếc nhìn chú ấy một cái:
- Đừng động đậy! Chờ đó đi!
Còn không nói, hai người thật sự tìm được hai cục pin số 7.
Ba người liền đứng ở cửa, tay chân của Tề Quốc Đống múa may tán loạn, ấn thật lâu để khởi động máy.
Sau đó…
Tích tích tích tích tích tích tích tích!
Tích tích!
Tích tích tích!
Tích tích tích tích tích!
Tích!!
Tiếng truyền đến như nước giếng phun trào, toàn bộ nhảy ra, nháy mắt đã bạo phát.
"…"
"…"
- !!!
Ba người dường như đều choáng váng.
Ước chừng hơn nữa phút, Triệu Na cất tiếng:
- Duy Tử, mặc quần áo vào!
- Ô kê!
Triệu Duy nhanh chóng chạy đi mặc áo khoác vào, thuận tiện lấy cả áo khoác của Triệu Na lại.
Ba người chạy chậm xuống dưới lầu, hai chị em nhớ mặc thêm áo khoác mà lại quên thay dép.