Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

M* nó lại còn quán net? Cô ta vẫn không hiểu rõ Tề Lỗi, quán net có thể kiếm nhiều tiền, vậy việc kinh doanh này của hắn nhất định kiếm được càng nhiều tiền hơn quán nét. Bằng không, tên tiểu tử này sẽ lặn lội chạy tới Cáp Nhĩ Tân chịu khổ sao.

Nếu cái này là người khác mở, Chu Đào coi như kiên nhẫn tin tưởng, cũng phải khảo sát nhiều mặt, rồi mới đưa ra kết luận.

Thế nhưng là Tề Lỗi... tên yêu nghiệt này là đăng ký ở chỗ Chu Đào.

Mấy lần rồi?

Chu Đào không chút nghi ngờ rằng lần này Tề Lỗi đã tìm ra cách kiếm tiền, đặc biệt là trên phương diện internet, càng làm cho cô tin tưởng không chút nghi ngờ.

Cần phải biết, từ khi internet và máy tính tiến vào Trung Quốc, thiên tài và người trẻ tuổi liên quan tới phương diện này có thể nói là nhiều vô kể.

Báo chí và tạp chí cũng đưa tin về tin tức này rất nhiều, ví dụ, trên tờ báo chiều Long Giang đưa tin rằng, một vài sinh viên của trường Công trình Cáp Nhĩ Tân, đã tự lắp ráp một số thứ gì đó, được một công ty lớn mua lại.

Còn có cái gì mà virut làm hỏng máy tính, một số học sinh của Đại học Công nghệ chỉ sửa ổ cứng, một ngày liền kiếm được mấy nghìn tệ.

Tề Lỗi mặc dù còn nhỏ một chút, nhưng cũng chẳng có gì lạ.

Lúc này, Chu Đào trừng mắt nhìn Tề Lỗi, trong lòng thầm nghĩ, chị đang tự hỏi tại sao không tìm được cậu, còn để chị phải chờ.

Chờ làm gì? Chờ cậu ném chị đi, tự mình làm ăn riêng lẻ đúng không?

Một mặt tức giận:

- Tự mình nói! Đủ thành ý không? Còn gạt chị? Để chị phải chờ? Một mình ăn lẻ đúng không?

Mà bị cô ta ép buộc, quả nhiên Tề Lỗi một mặt lúng túng, nhẫn nhịn hồi lâu mới nói:

- Chị, cái này không có cách nào hùn vốn, không phải em làm ăn một mình!

Chu Đào khẽ giật mình:

- Ý gì?

Tề Lỗi trở nên trầm ngâm.

Trong mắt Chu Đào là, tên tiểu tử này không nói, ý tứ chính là không muốn cho cô ta tham gia?

Mà thật ra Tề Lỗi là nghĩ, làm sao để kéo Chu Đào vào được, còn để cho cô ta không thể xài công phu sư tử ngoạm.

Chị gái Chu Đào này thật ra cái gì cũng tốt, chính là.... Có chút tham.

Ở thời điểm kiểu này, nếu tiết lộ cho cô ta biết rằng khâu tiếp thị khách hàng là khâu quan trọng nhất trong kế hoạch lần này...

Cô ta không hét cái giá trên trời mới là lạ!

----

Bầu không khí khá kỳ lạ.

Chu Đào tưởng rằng Tề Lỗi không muốn cho cô ta chơi cùng, Tề Lỗi càng lấp liếm, cô ta càng muốn biết đây rốt cuộc là công việc kinh doanh gì.

Mà Tề Lỗi thật sự không phải là không muốn cho Chu Đào lên xe, trái lại, thiếu sót duy nhất bây giờ của bọn họ là khâu bán hàng này.

Một đám nhóc con lông còn chưa mọc đủ, muốn moi tiền từ trên người của những lão cáo già đã lăn lộn trên xã hội nhiều năm, quả thật là nói đùa.

Dù quảng cáo có ăn khách, dán khắp nơi, nhưng vấn đề là trông nó không giống thật.

Vẫn là câu nói kia, Tề Lỗi bây giờ chỉ có thể làm hai chuyện:

Thứ nhất, cho công ty Tam Thạch một khởi đầu thuận lợi, thêm các ý tưởng sáng tạo và quảng cáo, để công việc kinh doanh này có thể nhìn thấy chút lợi nhuận.

Mà chuyện thứ hai, không phải tự bản thân hắn thực hiện thành công vụ làm ăn này, hắn vẫn chưa đa năng như vậy.

Chuyện thứ hai là, trên mỗi vị trí, đều tìm được một người thích hợp có thể làm nên chuyện.

Cho nên, Tề Lỗi rất cần Chu Đào, thậm chí có chút tham vọng nhanh chóng kéo cô ta vào.

Nhưng mà, thật sợ cô ta đưa ra yêu cầu cao, giống như trước kia, một đôi tất cũng có thể từ 1 tệ 8 xuống 1 tệ 5, lại từ 1 tệ 5 xuống 1 tệ 2…..

Sau đó...

Một tệ…

Bảy hào!

Vẫn là câu nói kia, bà chị này có chút tham lam.

Vậy thì sẽ rất nhàm chán, thứ nhất, Tề Lỗi không có thời gian dây dưa cùng cô ta, thứ hai, lần này không giống như hai lần trước, chỉ là quy mô nhỏ, không thể gọi là chịu thiệt để chiếm lợi, lần này là thật.

Nếu như Chu Đào có thể gia nhập vào, vậy thì không phải là vấn đề của công ty Tam Thạch nữa, có khả năng cô ta sẽ là một trong những thành viên nòng cốt phát triển sự nghiệp trong tương lai của Tề Lỗi và có thể sẽ phải kết thân trong một thời gian dài.

Tề Lỗi không có khả năng giữ cô ta ở vị trí đối tác như cũ, có thể ảnh hưởng quyết định của mình.

- Lần này thật sự không có cách nào góp vốn chung.

Tạm thời thu hồi tâm tư, Tề Lỗi lại trở về thành tên nhóc con, gương mặt khó xử:

- Lần này là mấy người bọn em cùng nhau làm, hơn nữa cũng đã bắt tay vào làm rồi, tiền cũng xài hết rồi.

- Chị cũng nhìn thấy quảng cáo ở tỉnh Đài rồi đúng không? Lúc này chị lại đi vào, em phải giải thích với đối tác như thế nào đây!

- Cho nên...

Nhếch miệng khẽ cười:

- Chị cũng đừng hỏi nhiều nữa, kẻo đến lúc đó lại oán trách em.

“......”

Chu Đào vừa nhìn, lập tức trợn mắt trắng, ra vẻ! Cậu tiếp tục ra vẻ đi!

Từ trước đến nay cô ta chưa bao giờ coi Tề Lỗi như một tên nhóc con, hắn cũng không phải tên nhóc con gì.

Hơn nữa, cậu dụ dỗi ai chứ? Lại còn oán trách?

Nếu không nói như vậy còn được, oán trách cái gì? Việc làm ăn này của cậu nếu không phải kiếm tiền, vậy tôi oán trách cậu làm cái gì?

Chứng minh, Tề Lỗi đang cố ý vô tình tiết lộ cho cô ta một tin tức, đó chính là —Việc làm ăn này kiếm được tiền!

Cái này ngược lại khiến cho Chu Đào có hơi yên tâm, chứng minh Tề Lỗi không có hoàn toàn kín như bưng.

Tốt thôi, không hoàn toàn kín như bưng mới là ý đồ chân chính của Tề Lỗi!

Lúc này sở dĩ bầu không khí kỳ dị, ngoại trừ ba người tại hiện trường đều mang tâm tư ra, kỳ thực mấu chốt còn ở chỗ, đôi bên đều hiểu nhau, đều biết đối phương có tâm tư gì.

Đây là một cuộc đàm phán, so xem ai là người không giữ được bình tĩnh trước tiên. Ai sẽ đem ý đồ của mình bày ra trên mặt bàn trước, người đó cũng sẽ mất đi quyền chủ động, vậy thì đàm phán giá cả phía sau, tự nhiên cũng càng bị động.

Tóm lại, Chu Đào đã rất tỉnh táo và nhận định đây là một công việc làm ăn tốt.

Không đúng, đây không đơn giản là công việc kinh doanh tốt như vậy!

Chu Đào tự nhủ trong lòng, tính Tề Lỗi ranh ma như kia, nếu như không kiếm được nhiều, hắn có thể bỏ tiền để thuê đài truyền hình tỉnh quảng cáo sao? Tiền thuê cũng không ít đâu!

Hắn còn đích thân ra trận, chạy tới Cáp Nhĩ Tân chịu khổ?

Trước kia, công việc kinh doanh giá trị hàng chục nghìn mỗi tháng, hắn thẳng tay ném cho Triệu Duy, hỏi cũng không hỏi một tiếng. Lần này sao lại tích cực như vậy?