Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Đúng rồi!!
Chu Đào càng nói càng phát điên:
- Trên quảng cáo kia của cậu còn ghi nửa năm không thu phí liên minh, không thu phí quản lý, m* nó uổng phí nửa năm à? Còn phải để cho lão nương cùng cậu uổng phí nửa năm!?
- Nửa năm này, cậu phải bỏ lỡ bao nhiêu phí gia nhập liên minh, cậu nghĩ qua chưa? Đến lúc đó, thị trường quán net của Cáp Nhĩ Tân 0 cạn kiệt, còn đi đâu tìm người gia nhập liên minh?
- Là như vậy, cậu mới bằng lòng đưa 4%? Thêm chút đi, thêm chút nữa chị sẽ cùng cậu điên một lần!
Chỉ thấy Tề Lỗi khuôn mặt vô cảm:
- Thật sự không ít, em cũng cho chị một tài khoản!
- Không nói nhiều nữa, trước tết, dựa trên lưu lượng khách hàng tiềm năng hiện tại, cộng thêm năng lực của chị, không khó để thương lượng 50 đơn hàng trong số rất nhiều khách hàng tiềm năng, phải không?
Nhìn thẳng Chu Đào:
- Chị Tiểu Đào à, nếu chị không đàm phán được 50 đơn, vậy là em đã nhìn lầm chị, 4% kia đổ sông đổ bể rồi.
Chu Đào:
“...”
Cậu ép buộc ai đây? Lại nói, 4% kia của công ty ví da của cậu sao lại đáng giá đó chứ?
Không vội vã phản bác, trước tiên làm rõ tình huống:
- Bây giờ cậu có bao nhiêu khách hàng tiềm năng?
Tề Lỗi:
- Nhận hơn 1000 cuộc điện thoại, mấy người Từ Thiến ngượng tay ăn nói vụng về, hai buổi giải thích ngày mai sẽ kéo đến hơn 100 người.
Sau khi nghe xong Chu Đào, không nói gì, vậy quả thật không ít, 50 đơn, có khả năng!
- Được, nhận 50 đơn, cậu nói tiếp đi!
Tề Lỗi:
- Tính theo 50 quán net gia nhập liên minh, quy mô bình quân mỗi quán 70 máy, vậy là 3500 máy tính.
Chu Đào gật đầu:
- Sau đó thì sao?
Tề Lỗi:
- Thoả thuận giữa chúng ta và khách hàng là thiết bị sẽ mua tập trung, 30% giá chênh lệnh sẽ được sử dụng làm chi phí vận hành và gây quỹ công ty.
Chu Đào:
- Chỉ 30%? Dù cậu muốn chia làm đôi bọn họ cũng đồng ý.
Theo quan điểm của Chu Đào, mua sắm tập trung có thể lấy được mức giá mà chính bản thân khách hàng cũng không lấy được, tiết kiệm tiền một chút, công ty giữ lại một nửa rất hợp lý chứ! Cũng khẳng định có người đồng ý, suy cho cùng chính bọn họ cũng không tiết kiệm được số tiền này!
Tề Lỗi lại nói:
- 30% không hề ít.
- Một cái máy tính, em lợi dụng mua sắm tập trung so với giá niêm yết trên thị trường rẻ hơn được 100 tệ, công ty rút 30, rẻ được 1000, rút 300!
- Bây giờ, theo như mô hình chủ đạo trên thị trường quán net là 8200, bình thường giá thị trường cũng phải 6500.
- Bọn em đã tính toán, đi một chuyến đến Trung Quan Thôn* ở Bắc Kinh, giá có thể rẻ hơn 700 tệ. Trừ đi chi phí vận chuyển, có thể tiết kiệm 600 tệ.
* Khu phố Trung Quan Thôn của Bắc Kinh, có Đại học Bắc Kinh, nổi tiếng với các cửa hàng điện tử và hiệu sách.
- Một cái máy rút ra được 200, còn ít sao?
Chu Đào:
“...”
Một máy 200.....3500 máy!? 700 nghìn?
Chu Đào thầm tính nhẩm mấy lần, vẫn luôn cho rằng mình có thể thêm một số 0.
...
Tề Lỗi vẫn chưa nói xong:
- Ngoại trừ tiền hoa hồng thiết bị, còn có phí sử dụng phần mềm quản lý quán net, phí nâng cấp và bảo trì một máy là 10 tệ một tháng, chị tự mình tính xem, một năm bao nhiêu tiền.
- Về phần trang trí, 50 cửa hàng, bình quân phí trang trí cho kiểu đơn giản nhất cũng 50 nghìn tệ. Công ty trang trí giảm giá cho em 10%, em lấy ra 5%, 5% còn lại tặng cho khách hàng.
- Chị tính nữa xem, đây lại là bao nhiêu tiền?
- Cái này cũng chưa tính phí gia nhập liên minh, phí quản lý sau này, còn có đồ uống và vật tư tiêu hao hằng ngày.
- Hơn nữa, đang nói tình huống chị chỉ đàm phán thành công 50 đơn, hơn nửa tháng nữa là năm mới.
- Ngừng!!!
Chu Đào nghe không nổi nữa.
Đứng bật dậy, trợn con ngươi:
- Một lời đã định, 4%, làm!
Chết tiệt, Chu Đào sợ hãi.
Cô ta đã đoán được việc kinh doanh này của Tề Lỗi chắc chắn là kinh doanh lớn, thế nhưng là cho dù thả sức tưởng tượng đến cỡ nào cũng chỉ đoán doanh thu hơn trăm ngàn tệ, nằm mơ giữa ban ngày cũng không nghĩ đến kiếm được nhiều tiền như vậy.
Tề Lỗi hắn không phải con người!
Chu Đào trợn con ngươi:
- Một lời đã định!
Tề Lỗi:
- Một lời đã định!
Thế nhưng nói xong, Chu Đào lại cảm thấy hình như có chỗ nào không đúng.
Đột nhiên nghĩ lại, trời! 20% đó!! Lợi nhuận hoa hồng 20%! Não chị đây có u rồi, chọn phương án 2 làm gì?
- Chị hối hận rồi, có thể chọn trích 20% lợi nhuận kia không?
Tề Lỗi cười:
- Có thể, quyền lực chọn lần này đều do chị.
Chu Đào ngẩn người, cân nhắc một chút:
- Thôi đi, 4% thì 4% vậy!
Chu Đào đi rồi, nói là buổi chiều đầu tiên không tới được.
Mà sau khi chị Tiểu Đào rời đi, Tề Lỗi và Từ Thiến đập tay với nhau theo thói quen.
Mặc dù lần này Từ Thiến không giúp được gì, thế nhưng thấy cảm giác của Tề Lỗi, lần này hắn hẳn là rất hài lòng với cuộc giao chiến với Chu Đào.
Hoặc là nói, cuối cùng hai người từ trên phương diện đối thủ làm ăn, đã trở thành đối tác.
Nhưng mà, Từ Thiến cũng không phải không lo lắng:
- Trước tết, chị ấy thật sự có thể đàm phán thành công 50 đơn sao?
Dù sao Từ Thiến không bình tĩnh được như Tề Lỗi, cô thật sự gấp gáp.
Hai ngày rồi, cũng chỉ là hỏi một chút, một chút thành quả cũng không có, có thể không vội sao?
Đối với cái này, Tề Lỗi không nói gì.
50 đơn, hắn cũng không biết có thể đàn phám được hay không, dù sao Chu Đào cũng là lần đầu tiến vào cái nghề này, đành phải coi bản lĩnh của Chu Đào.
Có lẽ.... Vấn đề không lớn nhỉ?
Hai ngày nay không đàm phán thành công, nguyên nhân chủ yếu vẫn là do bọn họ không đủ kinh nghiệm, không nắm bắt được khách hàng.
Đổi lại là Chu Đào, nếu cô ta gánh không nổi sạp hàng này, vậy chỉ có thể nói Tề Lỗi đã nhìn lầm người.
Đến lúc đó, bạn bè thì bạn bè, làm ăn thì làm ăn.
Thực sự không được nữa, chỉ có thể lại cầu cứu 3 người bố.
Mà 4%kia, cũng không ảnh hưởng gì mấy.
Thật ra, so với 4%, điều mà Tề Lỗi càng quan tâm hơn đó là hắn kéo nhầm người vào trong đội.
Đó mới là điều Tề Lỗi không muốn nhìn thấy.
Nhìn bóng lưng của Chu Đào, chỉ có thể nói, hy vọng chị ta lấy ra được chút bản lĩnh, phá vỡ cục diện bế tắc bây giờ, đừng khiến cho mọi người thất vọng thôi!