Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tề Lỗi cho rằng, xét cho cùng, các quán Internet quá hấp dẫn đối với sinh viên, khả năng tự quản của giới trẻ quá thấp, rất dễ khiến họ mê mẩn. Vì vậy, chính phủ chắc chắn sẽ đưa ra các chính sách liên quan để ngăn chặn các tụ điểm giải trí như quán Internet, nhằm tránh ảnh hưởng đến việc học tập của học sinh, sinh viên.
Ví dụ, giới hạn ở độ tuổi trong các quán net. Ví dụ khác là giới hạn khoảng cách từ trường đến các quán net.
Kể cả những khách hàng khác chưa chọn địa điểm, Tề Lỗi đều gợi ý cho họ nên mở cách trường học ít nhất 200 mét.
Bây giờ các quán Internet không phải lo chuyện kiếm tiền, không cần gần nhau san sát.
Mà quán Internet hiện tại của khách hàng lớn này nằm trong khu thương mại thịnh vượng, cách các trường học, cao đẳng xung quanh không xa, ở đó là vừa, không cần thay đổi địa điểm.
Về vấn đề này, khách hàng tất nhiên lắng nghe ý kiến chuyên môn, đồng thời niềm tin của họ đối với Công ty Tam Thạch đương nhiên đã tăng lên rất nhiều.
Tất nhiên, có một vài người sẵn sàng tin tưởng Công ty Tam Thạch, nhưng cũng có những người vẫn giữ thái độ hoài nghi và chờ xem.
Nghìn người nghìn mặt, có những người có tính cảnh giác trời sinh, bất kể là Chu Đào hay là người khác dù có nói đáng tin thế nào thì họ cũng không tin.
Hơn nữa, người ta không phải là người ngây thơ đi làm càn với bọn họ, mà là chưa nhìn thấy thỏ thì chưa thả chim ưng ra.
Suy cho cùng, tuy doanh số đã có, nhưng công ty vẫn thiếu một thứ gì đó.
Thiếu công nghệ cốt lõi nhất - phần mềm quản lý. Ngoài ra, kiến trúc máy chủ vẫn bị thổi phồng, trước khi nó ra mắt, nhiều người không thể bị thuyết phục.
...
Vào buổi thuyết trình buổi chiều, một “ông già” như vậy đã đến.
Người này tên là Cảnh Thành Hải, thực ra cũng không phải là một ông già, chỉ là trông có vẻ già.
Khoác lên mình chiếc áo khoác quân đội và lái chiếc Jetta không có gì nổi bật, nhưng không ai dám coi thường ông ta.
Thật ra thì khi quảng cáo được phát sóng vào ngày thứ hai, người này đã đến rồi. Ông ta đi một vòng quanh phòng, thấy nó trống rỗng cũng không nói gì.
Sau khi nghe Từ Thiến giới thiệu đôi ba câu, ông ta nói:
- Cô gái, cháu bao nhiêu tuổi?
Phút chốc đã khiến cho Từ Thiến cứng họng, cô chột dạ hồi lâu cũng không dám nói chuyện.
Còn ông lão Cảnh thì không thèm quan tâm, vẫn nghe lời lý giải vụng về của cô, mắt thì đảo dọc đảo ngang từng chi tiết của công ty.
Kết quả là buổi thuyết trình hôm nay, ông Cảnh lại tới.
Ông ta lái chiếc Jetta của mình tới cửa, khi bước vào phòng phát hiện nó khác rất nhiều so với hôm trước.
Xoay người một vòng quan sát, thầm nghĩ, lần này là ra dáng rồi đấy.
Sau đó Lưu Duyên và Chu Đào lần lượt ra sân, ông ta ngồi đó, nghiêm túc lắng nghe nhưng không lên tiếng.
Cho đến khi Lưu Duyên và Chu Đào nói gần xong, ông ta mới nói:
- Hôm đầu tiên tôi có đến đây, cô gọi cô bé đó đến nói chuyện với tôi.
Chu Đào tức giận vô cùng, nhưng không còn cách nào khác đành phải mời "bà chủ" đến tiếp đãi.
Song tranh thủ thời cơ đổi chỗ với Từ Thiến, chị ta nói nhỏ với Từ Thiến:
- Không dễ đối phó đâu, cứ đuổi đi là được.
Chu Đào đang hướng dẫn Từ Thiến dựa trên kinh nghiệm, loại người này không nói lên được mình có phải là khách hàng tiềm năng hay không, cho dù đàm phán thành công cũng tốn quá nhiều sức lực. Nếu thương lượng được một đơn này với ông ta, có thể sẽ là hai hoặc ba đơn là sau đều thành công.
Bây giờ không cần phải lo lắng về khách hàng, nên cần phải lựa chọn.
Thật ra Từ Thiến không hề muốn tiếp xúc với lão già này, hơn nữa cô cũng không bằng Lưu Duyên và Trương Lệ. Đặc biệt là lão Cảnh này, nhãn lực của ông ta vô cùng nhạy bén.
Cô lúng túng bước tới, hơi hậm hực:
- Ông Cảnh!
Cảnh Trường Hải vui mừng, làm bộ như không thấy, chỉ vào Chu Đạo và Lưu Duyên:
- Mấy người... lại tuyển người à?
Từ Thiến cau mày, ông già này chỉ thích hỏi han mọi chuyện, ngày đầu tiên đến chính là như thế này đây.
- Không phải là tuyển thêm người, hôm nay bọn họ mới tới đây. Chuyên môn quản lý khách hàng.
Nói đến đây, Từ Thiến đảo mắt:
- Ông Cảnh, chờ đã, cháu sẽ gọi chị Trương sang đây. Chị ấy nói rất giỏi, chắc chắn sẽ làm cho ông hiểu.
Nói xong muốn chạy đi, nhưng Cảnh Trường Hải không chịu:
- Về đây, về đây! Không phải cùng một kịch bản hay sao? Tối hôm qua học thuộc lòng rồi chứ?
Từ Thiến:
"..."
Vừa đúng lúc hội thuyết trình sắp bắt đầu:
- Vậy ngài hãy lên lầu nghe thuyết trình đi ạ!
Cảnh Trường Hải nói:
- Vậy đi theo chú đi, chú không biết gì cả, cháu hướng dẫn chú đi!
Từ Thiến:
"..."
Vâng, ông chú này còn muốn có người đi cùng.
Hơn nữa, có Từ Thiến ở bên cạnh, ông ta cũng không hỏi những vấn đề chính.
Ngay khi Mã Vệ Bình bước ra, ông ta hỏi:
- Đây có phải là giám đốc bộ phận kỹ thuật của cháu không?
Sau khi nhận được câu trả lời tích cực từ Từ Thiến, ông ta lại hỏi:
- Quê ông ta ở đâu?
Sau khi đổi sang Triệu Na:
- Sinh viên hàng đầu của trường Đại học Công nghệ có khác. Cô ấy bao nhiêu tuổi rồi?
Nghe Từ Thiến nói hai mươi hai:
- Tiếc thật, cô ấy lớn hơn thằng nhóc nhà tôi ba tuổi lận!
Từ Thiến:
"..."
Cảnh Trường Hải:
- Hai mươi hai, sinh viên năm tư rồi nhỉ?
Từ Thiến:
"..."
Khi Tề Lỗi bước ra:
- Yo !! Thằng nhóc này thực sự rất thông minh!
Ông ta liếc nhìn Từ Thiến:
- Đây là bạn học của cháu? Hay người yêu?
Từ Thiến:
"!!!"
Cô không thể chịu đựng được nữa, lão già này, nãy giờ nói chuyện không có câu nào nghiêm chỉnh hết:
- Ông Cảnh, ông có muốn mở một quán net thật không vậy? Sao cháu thấy ông như là đến xem tướng thế?
Cảnh Trường Hải vẫn vui vẻ:
- Cháu không hiểu sao? Mở quán net và xem tướng thực ra đều giống nhau cả.
Từ Thiến không nói nổi ông ta, nên cô chỉ có thể nói ít hơn, thậm chí là không nói gì.
Sau khi buổi thuyết trình kết thúc, ông lão này cũng không vội vàng rời đi, mà đi theo một khách hàng đã ký hợp đồng xem cuộc vui.
Trong khi đó, ông ta cũng trò chuyện với những khách hàng khác, hơn nữa còn trò chuyện khá tốt.
Gần đến giờ tan ca, ông lão thắt lại chiếc áo khoác quân đội và lắc lư bỏ đi.
Lúc này, Từ Thiến mới thở phào một hơi:
- Hừ, biến mất rồi!
Nhìn về phía Chu Đào:
- Đúng là nên nghe lời chị, đuổi đi là xong.
Chu Đào cũng lắc đầu:
- Thế rốt cuộc ông ta có ký hay không?
Từ Thiến cũng lắc đầu:
- Quá đáng lắm! Chẳng có một câu hỏi nào là nói về chuyện chính.