Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ở bên kia Chu Đào còn chưa nói xong, cô ấy lại nhìn phía Tề Lỗi:

- Chị nghĩ năm nay cậu không dễ dàng đâu. Nếu không, cậu ngay lập tức đến thủ đô và liên hệ với đại lý máy tính ở Trung Quan Thôn.

Hơn 10.000 máy tính! Số lượng này đặt ở chỗ nào thì cũng không phải số lượng nhỏ. Phải nhanh chóng tìm ra chỗ nguồn cung ổn định. Tốt nhất nên tranh thủ thêm một chút để được giảm giá.

- Đi tìm những nơi sản xuất máy tính đó để thương lượng giá cả, tốt nhất là giảm giá hơn 500 tệ.

Một máy tính được giảm giá 500, công ty Tam Thạch có thể kiếm được 30%, tức là 150 nhân dân tệ. Hơn 10.000 chiếc là 150 vạn!

Chu Đào bây giờ nhiệt tình mười phần. So với cô ấy bán tất ...

Chà, căn bản việc bán tất không thể so sánh.

Vì vậy, cô ấy là người quan tâm nhất bây giờ.

Một chi phí trang trí, một chi phí mua sắm thiết bị và lợi ích của việc kết hợp hai thứ này lại với nhau, nói một cách nhẹ nhàng, có thể tăng gấp đôi lợi nhuận của hơn 130 đơn đặt hàng này.

Tề Lỗi cũng đồng ý với điều này. Vì vậy khi Chu Đào chỉ đạo chú ba đi mặc cả với Lý Cương, hắn đã không ngăn cản chị ấy.

Thật sự hắn rất muốn cùng với cha của Lý Ngốc Nghếch tâm sự cho tốt, 5% quả thực là hơi thấp.

Tuy nhiên, việc mua sắm thiết bị… Còn phải đi thủ đô nữa?

Chỉ thấy Tề Lỗi ước lượng đơn hàng, vẻ mặt cười gian:

- Có hơn 10.000 máy tính! Hơn 100 máy chủ quán Internet ... Còn muốn hắn đích thân tới thủ đô một chuyến sao?

Mọi người ngẩn ra:

“Cậu không chạy thì ai chạy?

Chu Đào cả kinh:

- Đầu Đá, cậu không thể lười biếng, giá cao một chút là đã mất rất nhiều tiền!

Thấy Tề Lỗi không đáp, Chu Đào càng thêm lo lắng:

- Quên đi! Cậu là ông chủ, chị không mời nổi cậu, chị đi! Ngày mai chị sẽ mua vé đến thủ đô.

Tề Lỗi lắc đầu:

- Chị đi làm gì?

Liếc mắt nhìn Chu Đào một cái: “Lão Cảnh nói đúng. Tuổi trẻ đúng là không đủ bản lĩnh.”

Trước ánh mắt nghi ngờ của mọi người, Tề Lỗi sai khiến Trương Lệ:

- Đi! Lên văn phòng luật sư trên lầu soạn thư mời đấu thầu, cứ viết...

- Công ty TNHH Quản lý mạng Tam Thạch đang muốn hợp tác với các đại lý máy tính trên địa bàn tỉnh và cả nước. Sau kỳ nghỉ lễ sẽ mở thầu 11.000 thiết bị đầu cuối, 120 máy chủ quán Internet, hợp đồng cung cấp thiết bị cho cả năm 1999.

Nói xong, hắn khoát tay với mọi người:

- Không chỉ lấy ra 10.000 máy tính, chúng ta còn có thể lấy ra hợp đồng thiết bị cả năm!

- Địa điểm được đặt ở thành phố Cáp Nhĩ Tân, tổ chức một cuộc họp đấu thầu. Để cho họ cấu véo lẫn nhau đi thôi!

Ai có thể chịu được một đơn đặt hàng lớn như vậy?

- Bây giờ không chỉ những người mở quán Internet tìm kiếm chúng ta mà những người bán máy tính cũng tìm đến chúng ta!

"..."

"..."

"..."

Mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi. Đột nhiên phát hiện mình có chút nông cạn.

Tề Lỗi thực sự dám nghĩ dám làm.

Đấu thầu diễn ra sẽ cứu được việc cung ứng đơn hàng cả năm 1999….

Nửa tháng này có hơn 10.000 máy, cả năm có bao nhiêu máy?

Ngay cả khi không còn đơn đặt hàng trước năm mới. Cả năm 1999, chỉ tính chừng 50.000 chiếc, liệu có khả thi?

Đây vẫn là một ước tính thận trọng.

50.000 chiếc a! Đừng nói đến đại lý khu vực, tổng đại lý cấp một đều sẽ đỏ mắt.

- Cậu… trâu bò!

Chu Đào một cái giơ ngón tay cái lên: “Cậu thật trâu!"

Tề Lỗi cũng coi như học đến đâu dùng đến đó. Những ý tưởng mà hắn học được từ ông Cảnh lập tức sẽ được áp dụng ngay lập tức.

Như vậy còn đi thủ đô tìm đại lý gì nữa? Ngay sau khi thư mời được gửi đi chờ họ tìm đến với chúng ta là được rồi!

Hơn nữa, giá cả chắc chắn không cao!

Tuy nhiên, họ nghĩ sai rồi, đại lý khu vực và tổng đại lý cấp 1 đã đủ rồi sao?

Ngay cả khi đó là con số nhỏ nhất 50.000 chiếc, cộng thêm chừng 1.000 chiếc máy chủ quán net.

Vào năm 1999, đây đã có thể được coi là đơn đặt hàng thiên văn. Các nhà sản xuất có thể sẽ không thể ngồi yên.

Phải biết rằng một nhà máy lắp ráp máy tính trong nước bị nghi ngờ đã bán hơn một triệu chiếc, nhưng đó vẫn là sự tình ở năm 2000.

Mà đây là mục tiêu của Tề Lỗi. Lúc này hắn sinh ra một ý tưởng.

Phục hồi lại tinh thần:

- Nhân tiện, hãy nhớ rằng khi gửi thư cho người đại diện ở thành phố Cáp Nhĩ Tân, tất cả đều gửi chỉ riêng tên Vệ Béo kia không gửi!

Mọi người vừa nghe đều vui vẻ.

Vệ béo? Suýt nữa thì quên mất Vệ Béo đó.

Tề Quốc Đống đột nhiên cười đùa:

- Thật ra thì Vệ Béo mới là người nên gửi nhất. Không có tên đó thì sẽ không có công ty Tam Thạch! Sao chúng ta không cảm ơn người ta tốt một chút?

- Chậc chậc chậc.

Chú ấy nhếch miệng:

- Chú rất muốn nhìn xem vẻ mặt của Vệ Béo khi nghe tin dữ này như thế nào.

Nhưng là Tề Lỗi nói:

- Yên tâm, dù chúng ta không mời gã. Gã ta cũng nhất định tới. Khi đó, vẻ mặt của gã sẽ càng thêm đặc sắc!

Nói xong chuyện này liền kết thúc.