Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Theo quan điểm của Lý Cương, ít nhất là bây giờ, không ai trong lĩnh vực này có thể cạnh tranh với Công ty Tam Thạch. Thậm chí nếu có một người sẽ phải chết một người.

Âm thầm cười khổ, trong lòng thầm nghĩ: “Tề Quốc Đống vẫn còn quá trẻ! Kinh doanh theo trào lưu là một cách kiếm tiền nhưng cũng phải biết rõ xu hướng, chứ thấy xu hướng nào đều chạy như vậy chẳng khác gì tự tìm chết.

Lắc đầu, cầm tách trà lên:

Chỉ nghe Mã Vệ Bình, ông lão thành thật trả lời:

Lý Cương bình tĩnh uống trà. Sau đó phụt một tiếng, bỏng rát miệng.

Giọng điệu thay đổi.

Cả người cũng dựng thẳng lên:

Lão Mã ngây ngốc đáp:

Lý Cương:

“...”

Cả người đều không khỏe.

Nghẹn nửa ngày, tròng mắt trợn gần như ra khỏi hốc:

Lão Mã lập tức báo đầy đủ tên:

Lý Cương:

“...”

Mẹ kiếp!

Thầm mắng một tiếng, đám người nhà họ Tề bị làm sao vậy? Có phải mộ tổ nhà bọn họ hiển linh rồi không?

Năm nay Tề Quốc Quân đột nhiên hiểu chuyện, hiện tại, kẻ bất tranh khí như Tề Quốc Đống cũng nhảy ra?

Con m* nó, cái này còn không phải ông bà tổ tiên hiển linh thì là gì?

Quá tà tính!

Mà lão Mã thấy ông ta không nói lời nào. Còn tưởng rằng Lý Cương không tin bèn thề son sắt nói:

Lý Cương hoàn hồn: “...”

Sau đó lại bối rối.

Ông ta vất vả cả năm, làm đến chết đi sống lại cũng chỉ kiếm được hơn 10.000 tệ. 3 triệu tệ? Lại chỉ là tiền đặt cọc?

Ông ta yếu ớt hỏi:

Lão Mã nhìn chằm chằm:

Lý Cương:

“...”

Lão Mã:

Lý Cương:

“...”

Năm sau còn nhiều hơn...

Đặt tách trà xuống, cả người trở nên nghiêm túc.

Chợt nhận ra rằng bây giờ không phải lúc ghen tỵ! Tam Thạch đã được mở bởi Tề Quốc Đống, vậy .... còn công việc trang trí thì sao? Tên đó sẽ đưa nó cho mình?

Khó trách...

Không có gì ngạc nhiên khi Tề Quốc Đống rời đi mà không nói một lời nào.

Không phải là việc kinh doanh không tốt nên xấu hổ, không dám mở lời. Mà là công việc kinh doanh quá tốt không muốn mở miệng nói!

Trầm ngâm nửa ngày, Mã Vệ Bình vẫn ngồi đó.

Định thần lại mới nhớ tới Mã Vệ Bình:

Vừa nói, ông ta vừa lấy trong túi ra 1000 tệ:

Lão Mã là người thành thật, nói cái gì cũng không cần, còn nói lời thật lòng:

Lý Cương tức giận. Trong lòng nghĩ, thật sự không biết làm việc?

M* nó, chèn ép ai đây? Tôi đưa cho anh bao lì xì, anh còn cùng tôi nói rằng trước đó bọn họ đã đưa tiền cho anh.

Biết lão Mã không cố ý:

Lão Mã không có biện pháp đành phải nhận.

Tuy nhiên, so với 10.000 tệ đó thì cái này không thơm!

Sau khi đuổi lão Mã đi, Lý Cương lại suy tư.

Chuyện làm ăn này còn phiền phức đây? Tề Quốc Đống đang suy nghĩ về giá cả sao? Nâng lên?

Suy nghĩ hồi lâu bèn đến phòng Lý Mân Mân và gọi cô ấy ra ngoài.

Lý Ngốc Nghếch:

Lý Cương:

Lý Ngốc Nghếch:

Lý Cương hai mắt sáng lên:

Lý Ngốc Nghếch cau mày, sao nhìn bố không giống người tốt nhỉ?

Cảnh giác nói:

Lý Cương:

“...”

Bố có bắt nạt họ sao? Là do bọn họ nói chuyện không tính toán gì hết đó chứ? Càng để lâu đơn hàng càng lớn, coi bố của con thành lính đây!

Giận sôi máu, tại sao ông ta lại sinh ra một đứa con gái phá của như vậy?