Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Khoan hẵng nhắc đến chuyện Vệ Béo và Sướng Tưởng sẽ cãi nhau như thế nào, dù sao đó cũng là chuyện của năm sau.
Tuy rằng “năm sau” chỉ cách khoảng mười ngày nửa tháng, nhưng ở trong mắt người Hoa, nó lại như cách muôn trùng vạn hải.
Ngay cả khi thế hệ sau này dần dần không còn cảm nhận được hương vị của năm mới nữa, thì việc về nhà ăn Tết vẫn là vấn đề được ưu tiên hàng đầu, không cần phải bàn cãi.
Mặc dù càng lớn càng cảm thấy nhạt nhẽo, nhưng chính sứ mệnh đoàn tụ với gia đình đã thôi thúc mọi người phải trèo đèo lội suối trở về nhà đêm giao thừa.
Huống chi bây giờ chỉ mới ở cuối những năm 1990?
Sau khi tiễn Cảnh đại gia đi, Tề Lỗi mới có thời gian nói chuyện với Đường Dịch và Ngô Ninh vừa mới đến.
Tuy rằng ba anh em bọn họ chỉ mới không gặp hơn hai mươi ngày, nhưng Tề Lỗi cảm thấy rất ngượng ngùng.
Ngô Tiểu Tiện nhìn Tề Lỗi, Từ Thiến và Dương Hiểu gào to.
Năm nay Tết đến muộn, giao thừa rơi vào ngày 15 tháng 2, nói cách khác, tức là cách ngày tựu trường mùng một tháng ba, còn chưa đến mười lăm ngày đâu đấy!
Cho nên, mọi người chỉ học phụ đạo đến cuối năm, đợi năm sau sẽ trực tiếp khai giảng.
Ngô Ninh cười trên nỗi đau của người khác, còn nói đám Tề Lỗi nên lo lắng đi là vừa.
Thành tích đương nhiên sẽ thụt lùi rồi, cả kì nghỉ đông này bọn họ chẳng hề chú tâm vào việc học, chỉ lo phát triển công ty.
Về vấn đề này, Tề Lỗi thật sự khá lo lắng.
Người xưa nói rất đúng, mặc kệ bạn đi xa đến đâu, khi về đến nhà bạn vẫn chỉ là một đứa trẻ. Mặc kệ bạn có tài giỏi đến mức nào đi nữa thì khi trở lại trường học, bạn vẫn có thể bị thầy cô cho “ăn hành” như thường.
Đối mặt với chuyện này, không ai có thể thoát được.
Một lúc sau, Triệu Duy cũng về đến công ty.
Mọi người đã đến đông đủ, tất cả tìm chỗ ngồi xuống, cho nên Tề Lỗi tạm thời không nghĩ đến chuyện sau khi khai giảng nữa.
Tề Lỗi lên tiếng:
Mọi người ngẩn ra, đưa mắt nhìn nhau.
Ngoại trừ Chu Đào vừa đến đã bàn bạc xong xuôi với Tề Lỗi về vấn đề cổ phần ra thì tất cả mọi người đều xem như người nhà, vì vậy bọn họ chẳng hề nghĩ đến việc này.
Thành thật mà nói, bọn họ quá thân thiết.
Hơn nữa, lí do thành lập công ty này cũng không phải đứng đắn, là do nuốt không trôi cục tức mà thôi.
Cho nên, bọn họ căn bản không hề suy nghĩ đến lợi ích.
Tuy bọn họ không nghĩ, nhưng thân là một người đứng đầu, Tề Lỗi lại không thể không nghĩ đến.
Bạn có thể thành lập công ty một cách bồng bột, nhưng nếu như muốn duy trì công ty ấy, bạn không thể không làm việc một cách nghiêm túc.
Tuy nhiên, Tề Lỗi vẫn không xem đây là công việc nghiêm túc của mình...
Đối diện với ánh mắt mờ mịt của mọi người, Tề Lỗi cười:
“......”
“......”
“......”
Tất cả mọi người đều không nói nên lời.
Được thôi, bọn họ không hề nghĩ đến, sẽ đạt được kết quả như hôm nay.
Lưu Duyên, Trương Lệ và Phùng Cường chỉ có thể nở nụ cười bất lực, người ta chỉ đầu tư chơi thôi mà cũng có thể phát triển lớn đến mức này, chỉ có thể nói, giữa người và người vẫn có sự khác biệt, miễn là Tề Lỗi chịu dùng não thì đó chính là tiền.
Nhưng trên thực tế, mọi chuyện nào có đơn giản như bọn họ nghĩ, nếu đã như vậy, không cần phải chia cổ phần, cứ để một mình Tề Lỗi làm hết là được rồi.
Công ty đi đến ngày hôm nay, là nhờ có sự nỗ lực của tất cả mọi người, bao gồm cả Lưu Duyên, Trương Lệ và Phùng Cường.
Thế nhưng bọn họ lại nghe Tề Lỗi nói:
Câu nói này khiến người khác phải chua xót, sao bọn họ lại nghe ra được sự kiêu ngạo ấy nhỉ?