Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Được rồi, có lẽ cách tính của Tề Lỗi không hoàn toàn giống với cách tính của cậu ta.

Đương nhiên Tề Lỗi cũng đã suy xét đến những vấn đề này, nhưng người mà cậu cân nhắc đó chính là Triệu Duy và Triệu Na, cậu có thể xem như hiểu rất rõ hai anh em này.

Về phần Dương Hiểu, nha đầu ngốc nghếch đó cũng không thể xảy ra vấn đề gì.

Mặc dù tương lai công ty Tam Thạch có phát triển như thế nào, cổ phần có bị chia nhỏ hay không, nhóm của bọn họ vẫn có thể nắm quyền kiểm soát tuyệt đối.

Chỉ có điều, Ngô Ninh không biết chuyện này!

Vốn dĩ Ngô Tiểu Tiện hay nghĩ nhiều, tuyệt đối sẽ không suy nghĩ đến những yếu tố bất ngờ.

Hơn nữa từ nhỏ cậu ta đã bị ảnh hưởng bởi Ngô Liên Sơn thế nên Ngô Ninh rất nhạy cảm về mấy vấn đề như cổ phần, phân chia lợi nhuận.

Suy tư hồi lâu, đột nhiên tinh thần trỗi dậy, cậu ta chủ động lên tiếng.

Giọng nói có phần trách cứ:

Mọi người không khỏi giật mình, đưa mắt nhìn về phía Ngô Ninh.

Chỉ thấy cậu ta ngẩng cổ nói:

Tề Lỗi cau mày, anh em nhiều năm như thế, trong nháy mắt cậu đã hiểu Ngô Ninh muốn làm gì. Vừa định lên tiếng thì cậu lại bị Ngô Ninh cắt ngang.

Chuyện này không phải do Tề Lỗi, cứ để cậu ta làm kẻ ác là được rồi!

Tề Lỗi:

“.....”

Ngô Ninh:

Cậu ta còn tranh thủ đâm cho Đường Dịch một nhát, Đường Dịch không khỏi giật mình, lại nghe Ngô Ninh tiếp tục nói:

Đường Dịch muốn chửi m* nó, mày đang chửi ai đấy? Cậu ta tranh giành với Đầu Đá? Đùa gì thế?

Chỉ có điều, giữa bọn họ vẫn có sự ăn ý, Ngô Tiểu Tiện đâm cậu ta một nhát, cậu ta lập tức nhận ra mục đích của Ngô Ninh, hùa theo Ngô Ninh đáp:

Vừa cười vừa gãi đầu:

Thành thật mà nói, ngay từ lúc đầu Dương Hiểu và Triệu Duy đã cảm thấy mình được chia cho hơi nhiều, 15% là quá nhiều.

Lúc này lại nghe thấy những gì Ngô Ninh nói, càng cảm thấy có lý hơn:

Ngô Ninh nghe vậy, lập tức tiếp lời:

Tuy rằng Đường Dịch không hiểu tại sao phải làm như vậy, nhưng chắc chắn Ngô Tiểu Tiện hẳn là có lý do của riêng mình:

Có hai người bọn họ tiên phong, Dương Hiểu và Triệu Duy lập tức đồng ý.

Dương Hiểu gào to:

Ha ha, không phải Dương Hiểu không hiểu, chẳng qua chỉ là Ngô Ninh lên tiếng sớm hơn cô ấy thôi.

Triệu Duy thầm nghĩ, đúng là mọi việc đều phụ thuộc vào con người, vừa mới nghe thôi mà đã, chậc! Đuổi việc Tề Lỗi rồi thì còn làm ăn gì nữa?

Cậu ra ngay lập tức tỏ rõ thái độ:

Tề Lỗi:

“......”

Cậu đột nhiên nhận ra rằng bản thân đã đánh giá thấp bọn họ, đặc biệt là Ngô Ninh, đầu óc của tên nhóc này chẳng thua kém gì cậu.

Nhưng ngay lúc này, Chu Đào bỗng dưng lên tiếng.

Theo lý mà nói, Chu Đào không nên tham gia, chuyện giữa các cổ đông lớn với nhau chẳng hề liên quan gì đến cô ta cả.

Tuy nhiên, nếu như địa vị của Tề Lỗi ở trong công ty này không vững chắc, vậy thì ván cược này của cô ta sẽ gặp nguy.

Chu Đào đang cố ám chỉ rằng, đây đã không còn chỉ là vấn đề giữa những nhà đầu tư với nhau nữa, việc Tề Lỗi nắm giữ phần lớn cổ phần cũng liên quan đến việc những nhân viên cấp dưới có cảm thấy an tâm hay không.

Không thể không nói, dù sao kiếp trước Tề Lỗi cũng không phải tay già đời trên thương trường, suy nghĩ của cậu vẫn chưa đủ chu toàn.

Đã đến nước này, mọi chuyện không thể nào theo ý cậu được nữa.

Bao gồm cả Dương Hiểu và Triệu Duy, mặc dù cả hai không biết suy nghĩ của mọi người như thế nào, nhưng trong tiềm thức của bọn họ, thay vì bản thân giữ thêm 10% thì để cho Tề Lỗi giữ nó lại tốt hơn, cậu có thể nắm quyền kiểm soát công ty một cách tuyệt đối, bọn họ cũng cảm thấy an tâm hơn.