Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Vài năm trước, ông nội Đường Dịch sức khỏe còn tốt, Tết còn về Đông Bắc tụ tập với Tề Hải Đình.
Nhưng mấy năm nay cũng không được rồi, chủ yếu là do phổi của ông nội từng bị thương, căn nguyên sinh bệnh, mùa đông ở phương bắc thật sự không chịu nổi, đến cả thở cũng không nổi.
Thế nên mấy năm gần đây, nhà Đường Dịch và nhà bác hai của Đường Dịch Tết năm nào cũng vào miền Nam với ông nội.
Về phần Tề Hải Đình… Cái gọi là già trẻ lớn bé đều được tái hiện sinh động ở hai vị lão nhân gia.
Mỗi lần họ trao đổi qua điện thoại đều là một quá trình cố định, đầu tiên họ đề cập đến sự huy hoàng của con mình, sau đó lại nhắc đến sự huy hoàng trong quá khứ, tiếp đến mới bắt đầu vạch trần những khuyết điểm của nhau.
Nào là trong cuộc vây hãm Trường Xuân, ông Đường đã ngủ gật khi đứng gác!
Nào là Tề Hải Đình suýt mất mạng khi đột kích ở Cẩm Châu.
Cuối cùng, một người nói:
- Có ngon thì ông quay lại đi!
Một người khác nói:
- Nếu kiên nhẫn thì ông quay lại đi!
Cuối cùng, hai ông cụ cúp điện thoại với đôi mắt đỏ hoe.
Họ đều đã già, sức khỏe đã kém, kiếp này khó gặp lại nhau.
…
Đêm 30 giao thừa, nhà họ Tề và nhà họ Ngô dậy sớm treo câu đối và đèn lồng, trang trí đơn giản, trước buổi trưa thì đến chỗ của ông cụ.
Đây là truyền thống, bữa ăn chiều nay và bữa tối đêm giao thừa, phải ăn ở nhà ông nội.
Còn Ngô Liên Sơn chỉ có một mình, ông nội Ngô và bà nội Ngô đã mất từ sớm, nên trước khi lấy vợ ông đã quen ăn Tết ở nhà họ Tề rồi.
Hơn nữa, nhà họ Tề năm nay cũng đã trở về đầy đủ, mười một anh em Tề Quốc Quân, bất kể ở đâu, năm nay đều đã trở về.
Dù sao thì ông cụ vừa phẫu thuật xong, từ cổng địa ngục trở về, cho dù quan hệ với ông lão có căng thẳng đến mấy cũng phải quay về.
Bà nội Tề gọi từng người một, mắng:
- Ai dám không trở về, bà sẽ khiến cho bọn mày sau này không gặp được bà nữa!
Bà cũng là một người dữ dằn.
Khi sáu người gia đình Tề Quốc Quân và Ngô Liên Sơn đến nhà ông cụ, trong nhà gần như chật kín.
Tề Lỗi và Ngô Ninh khổ sở, họ cũng bật chế độ gật đầu, gọi từng người một.
Cô cả, cô hai, cô ba, cô tư, cô năm, cô sáu, cô bảy, cô út!
Chú hai… Không có chú ba, chú ba không biết chạy đi đâu rồi.
Sau đó, dượng cả, dượng hai, dượng ba, dượng tư, dượng năm, dượng sáu, dượng bảy, không có dượng út!
Cô út đã gần ba mươi, vẫn chưa kết hôn.
Chuyện này vẫn chưa xong đâu, gia đình của cô cả, cô hai, cô tư có hai người con, đều lớn tuổi hơn Tề Lỗi và Ngô Ninh, không phải là anh thì cũng là chị.
Gia đình cô ba, cô năm, cô sáu và cô bảy chỉ có một con, đều là em trai và em gái.
Còn Tề Dã nhà chú hai chỉ mới mười tuổi.
Ngoài ra còn có các cháu chắt của ông cụ.
Cộng thêm gia đình Ngô Liên Sơn nữa.
Tính xem, có bao nhiêu người?
Gần bốn mươi!
Tề Lỗi nhớ rằng họ đã mấy năm không sum họp như thế này rồi.
Lúc này, chỉ thấy Tề Hải Đình chắp hai tay sau lưng, khom lưng, khuôn mặt già nua lạnh lùng, lúc thì xoay người vào phòng bếp thấy con gái hai, con gái ba, con dâu cả và con dâu thứ đang bận rộn ở đó.
Một lúc sau thì ra phòng khách để kiểm tra, nghe mấy người con trai và mấy người con rể đang vừa cắn hạt dưa vừa tám chuyện.
Một lúc sau ông lại trở về phòng riêng, ngẩn người ngồi trên giường sưởi, lâu lâu lại kêu ca, không biết là cười hay là giận:
- Ầm ầm ĩ ĩ, về đây hết để làm gì?
Một lúc sau, ông cụ lại lục trong tủ tìm được một xấp tiền giấy, bắt đầu phát tiền từ cháu chắt gái.
Mỗi người đều có một phần, một trăm tệ tiền mừng tuổi.
Khi phát đến cháu ngoại cả, cháu ngoại cả Lưu Lan Bảo ngạc nhiên, tròn mắt không muốn nhận:
- Ông ơi, thôi không cần cho cháu đâu ạ.
Ông Tề trợn to mắt:
- Cầm lấy!
Lưu Lan Bảo muốn chết, cháu đã ba mươi tuổi rồi mà, tốt xấu gì cháu cũng là một phó trưởng thôn! Con của cháu đã biết đi mua nước tương rồi, thế mà… thế mà vẫn được nhận lì xì, cháu có thể nói lý ở đâu đây?
Khiến tụi Tề Lỗi, Ngô Ninh, Tề Dã buồn cười, ở cạnh đó la ó:
- Anh cả, anh cứ cầm lấy đi! Trở về mua kẹo mà ăn.
Lưu Lan Bảo:
“…”
…
Tề Dã nhỏ hơn Tề Lỗi năm tuổi, cái tên của cậu ta khá khó hiểu, chính bà nội đã đặt.
Trên thực tế, cái tên Tề Lỗi cũng là bà nội đặt cho, hơn nữa ở thế hệ này trong gia đình họ Tề, ngoại trừ Tề Lỗi và Tề Dã, thì con trai hoặc con gái của chú ba, chưa thấy bóng dáng đâu mà bà cũng đã đặt xong tên cho chúng rồi, tên là Tề Hâm.
Tề Lỗi, Tề Dã, Tề Hâm.
Bạn nghĩ đi, nghĩ cho kỹ đi!
Luyện đá thành vàng!!
Tề Lỗi cực kỳ nghi ngờ bà nội là fan của Paul Korchagin, nếu không, bà sẽ không bao giờ nghĩ ra một hệ thống tên đầy ngụ ý như vậy.
Tề Dã phát hiện chân tướng là đã bất ổn rồi, mới mười hai tuổi đã bắt đầu chán nản, thường xuyên than tthở
- Thêm em chỉ là một quá trình nhỉ?
Mặc dù logic đặt tên này đã gây tranh cãi và bị vô số phản đối, nhưng bà nội nhận định rằng đây là quá trình, không chịu cũng phải chịu!
Hơn nữa…
- Bà nói cho bọn cháu nhé, bé tiểu Tề Hân ấy, sắp ra đời rồi! Bà đoán là Quốc Đống sẽ cố gắng, kết hôn trong năm nay, sang năm là em bé ra đời ngay ấy mà.