Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Xa xa, Tề Lỗi mở miệng:
- Chú Lý! Chú Lý, chúc mừng năm mới! Bọn cháu đến chúc Tết chú đây ạ.
- Cái này...
Lý Cương hoàn toàn không ngờ bọn họ lại khách sáo như vậy.
Ông ta hơi hoảng hốt:
- Ôi chao, thế này đâu có được? Không được không được, cầm về đi cầm về đi, khách sáo quá!
Tề Lỗi thì cười nói:
- Nên như vậy mà chú ! Thật ra bọn cháu phải sang đây lâu lắm rồi mới đúng, nhưng mà thật sự bận quá.
- Chú biết đấy, nhà máy của bố cháu mới bắt đầu, Tết đến không trông coi được. Ngày 27 chúng cháu về, trong nhà chẳng có gì cả nên thật tình không có thời gian sang đây.
Lý Cương nghe xong không nói nên lời, luôn cho rằng hai chú cháu này đang "sòng phẳng", lôi kéo mình đấy!
Bảo con gái mời Tề Lỗi những mấy lần nhưng chẳng có động tĩnh gì.
Mời Tề Quốc Đống và Tề Lỗi lên lầu, ba người ngồi theo vị trí chủ và khách.
Lý Cương nhìn hai chú cháu, lại bắt đầu thầm suy nghĩ, gia đình nhà lão Tề chắc chắc có vấn đề!
Ông bị cuồng loạn rồi, nhìn hai chú cháu này lớn lên như thế nào!
Tề Quốc Đống thì không cần phải nói nữa, là chàng trai giàu nghị lực nhất trong thế hệ trẻ của Thượng Bắc.
Tề Lỗi trong số thế hệ trẻ chưa trưởng thành ở Thượng Bắc, hắn cũng thuộc nhóm nổi bật chứ?
- Chuyện này...
Lý Cương cuối cùng lên tiếng trước:
- Chú đã nghe lão Mã nói rồi, Quốc Đống, cậu thật sự rất tài giỏi, người làm anh này ngưỡng mộ cậu!
- Vừa mới ra tay đã kinh thiên động địa. Bây giờ mọi người đều đang bàn tán về công ty Tam Thạch của cậu. Cừ lắm, thật sự rất cừ! Anh Lý không không thể sánh bằng người trẻ tuổi các cậu!
Tề Quốc Đống và Tề Lỗi nhìn nhau, đều có chút bất lực.
Tề Quốc Đống nói đơn giản:
- Anh Lý, chúng ta quen nhau nhiều năm như vậy rồi. Hai nhà tuy rằng không quá thân thiết, nhưng chắc chắn cũng không tệ lắm, anh đừng khách sáo!
Nghe vậy, Lý Cương gật đầu:
- Được!
- Vậy thì việc trang trí kia thì sao? Này, cậu cứ nói thẳng ra đi, cậu có kế hoạch gì?
Ông ta cũng không núp trong bụi rậm nữa, tốt nhất là nói thẳng ra, cho được thì cho, không cho được thì đạp đổ thôi!
Tề Quốc Đống:
- Kế hoạch gì cơ?
Lý Cương hơi bối rối:
- Thì kế hoạch làm thế nào đó? Giá như thế nào? Định làm cho ai? Là đấu thầu hay là tìm công ty trang trí lớn?
Tề Quốc Đống vui mừng:
- Nên làm thế nào thì cứ làm thế ấy, chúng ta không phải đã nói rõ rồi sao?
Lý Cương,
"..."
- Cậu... còn định cho anh không?
Mấy ngày nay ông ta không phải là không làm gì, ông ta có tìm hiểu về công ty Tam Thạch thông qua bạn bè ở thành phố Cáp Nhĩ Tân, ông ta cũng bảo người đi lượn Tam Thạch một vòng, biết được cách bọn họ mua sắm trang bị là dạng của một cuộc họp đấu thầu.
Nghe nói rất nhiều đại lý cấp một ở thủ đô đã bị kinh động, lúc này nhân vật trong ngành máy tính ở thành phố Cáp Nhĩ Tân có thể nói là một tập hợp nhân tài, vô cùng náo nhiệt.
Lý Cương đoán rằng vì Tề Quốc Đống đã bắt đầu, công việc trang trí có lẽ cũng được thực hiện bằng phương thức đấu thầu. Như vậy thì một đội trang trí ở Thượng Bắc như ông ta sẽ không có ưu thế.
Nhưng bây giờ nhìn hai chú cháu này, càng nhìn càng thấy lạ.
Thầm nói, không phải là mình nghĩ nhiều đó chứ? Người ta đâu hề có kế hoạch thay đổi người nào?
- Chú em, bọn chú không định đấu thầu sao? Còn trả lại cho anh?
Tề Quốc Đống nghe vậy thì cạn lời:
- Anh Lý! Anh nghe ai nói bọn em sẽ đấu thầu vậy?
- Lúc trước đã nói rõ rồi, cho anh làm là sẽ cho anh làm.
Tề Quốc Đống trách:
– Anh thấy người nhà họ Tề tụi em ai nói lời mà không giữ lời kia chứ?
Lý Cương:
"..."
Tề Quốc Đống:
- Tất nhiên, giá mà anh đưa cho bọn em trước đây phải thương lượng lại. Dù sao thì có hơn 100 cửa hàng, và trong tương lai sẽ còn nhiều hơn nữa.
- Vẫn sẽ khác với một vài hoặc mười mấy công ty.
- Tuy nhiên, như em đã nói trước đây, tiền đề là đảm bảo chất lượng và số lượng, thứ hai là đặt một mức giá hợp lý trong trường hợp đôi bên cùng có lợi.
Đây mới là lý do chính khiến Tề Quốc Đống và Tề Lỗi đến đây.
Càng nhanh chóng và đều đặn thì càng ổn định, tất nhiên công ty Tam Thạch mong muốn sẽ có được mức giá chi phí trang trí rẻ và hợp túi tiền.
Nhưng, họ quan tâm đến chất lượng và không mắc sai lầm hơn là tỷ suất lợi nhuận lớn.
Vì vậy, miễn là chất lượng và tay nghề được đảm bảo, giá cuối cùng có thể rẻ hơn nữa thì cũng chỉ xếp thứ hai.
Tề Quốc Đống mở lời:
- Vấn đề quan trọng nhất bây giờ là, thứ nhất, công việc và vật liệu thực tế. Thứ hai, làm thế nào chúng ta có thể hoàn thành nhiệm vụ trang trí của hơn 130 cửa hàng này trong vòng hai tháng sau năm.
- Đây là điều bọn em quan tâm nhất!