Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nếu Công ty Tam Thạch đồng ý với yêu cầu của Nam Lão nó sẽ tạo ra một con đường sống cho bộ phận kỹ thuật của Sướng Tưởng. Nó cũng sẽ sáng lập ra một khả năng khác cho Sướng Tưởng.

Tất nhiên, bộ phận kỹ thuật của Sướng Tưởng luôn tồn tại và Sướng Tưởng không thể giết chết bộ phận kỹ thuật của ông ấy.

Bởi vì bộ phận kỹ thuật của Sướng Tưởng chính là “Viện Công nghệ Máy tính, Viện Khoa học Trung Quốc”.

Ở đời sau rất nhiều người đều biết Sướng Tưởng có một cuộc chiến giữa “công nghệ, công nghiệp và thương mại” và “thương mại, công nghiệp và công nghệ”. Như mọi người đã biết, đây thực chất là cuộc chiến giữa Sướng Tưởng Hồng Kông và Sướng Tưởng Bắc Kinh về quyền kiểm soát công ty.

Nói một cách thẳng thắn hơn, đó là sự khác biệt giữa một nhóm học giả già từ viện nghiên cứu máy tính và một nhóm doanh nhân đã rời viện nghiên cứu máy tính, nếm trái ngọt trong thương mại và quay sang từ bỏ công nghệ.

Nếu trí nhớ của Tề Lỗi là chính xác thì có vẻ như vào năm 1999, Nam Quang Hồng đã bị Sướng Tưởng mạnh mẽ đuổi ra ngoài.

Sở dĩ hắn nhớ rõ như vậy là vì ở đời sau, khi lòng bao dung của mọi người đã cạn kiệt bởi những thao tác lỗi của Sướng Tưởng hết lần này đến lần khác. Sau khi dư luận quay lưng lại, những chuyện cũ năm xưa đều bị lôi ra.

Ví dụ như khi thu hồi sản phẩm lỗi từ nước ngoài lại không quan tâm đến thị trường trong nước. Xong việc còn bắt mọi người phải ủng hộ doanh nghiệp quốc gia.

Đúng vậy, một tên nào đó triệu hồi môn thực ra không phải là tên đầu tiên sáng chế ra. Đó là học theo Sướng Tưởng.

Ví dụ như giá của cùng một mô hình ở nước ngoài rẻ hơn 50% so với ở Trung Quốc.

Ví dụ như các điểm bỏ phiếu.

Ví dụ như chuyển trụ sở chính đến Hoa Kỳ.

Ví dụ khác Sướng Tưởng không phải là một công ty Trung Quốc mà là một công ty ngôn luận quốc tế...

Trong đó có thể có một ít hiểu lầm.

Không thể xác minh.

Tuy nhiên tranh chấp giữa thương mại, công nghiệp và kỹ thuật và công nghệ, công nghiệp và thương mại dẫn đến việc từ chức của Nam Quang Hồng. Đây là một sự kiện mà hầu hết mọi người trong nước có thể biết về Sướng Tưởng.

Sự việc này có thể nói là khởi nguồn cho cuộc hành trình hướng tới “lòng hướng ngoại” của Sướng Tưởng.

Nói cách khác, nếu công ty Tam Thạch đồng ý với yêu cầu của Nam Quang Hồng, nó không chỉ cho bộ phận kỹ thuật của Sướng Tưởng không gian thở mà còn cho Nam Quang Hồng cơ hội ở lại Sướng Tưởng?

Vậy đằng sau những sự kiện sụp đổ đó liệu “lòng hướng ngoại” có thể phát sinh hay không?

Nghĩ đến đây, Tề Lỗi sửng sốt.

M* nó hắn chỉ là giúp người khác mở mở quán Internet vậy mà tự nhiên trở thành một tiểu hồ điệp kích động thời không?

Vì vậy, ngoài việc cân nhắc tình cảm quốc gia, suy tính từ lợi ích cá nhân, v.v. muốn giúp đỡ hay không? Muốn đồng ý với nó chứ?

Tề Lỗi lâm vào trầm tư.

Cuối cùng, giúp con m* ngươi ấy!

Đầu gió này quá lớn, Tam Thạch căn bản không thể xử lý được.

Hơn nữa dù có liều mình cửu tử nhất sinh thì sao hắn phải vì Sướng Tưởng may áo cưới chứ?

Lão tử mạo hiểm, cửu tử nhất sinh, chết cũng là chết có ý nghĩa, đúng không?

Lúc này, nhịp tim của Tề Lỗi nhanh hơn một chút. Cơ hội mà dì Tư nói đã đến. Tuy nhiên, cơ hội này thực sự có khả năng giết chết Công ty Tam Thạch.

Làm thế nào để lựa chọn?

Tề Lỗi đổ mồ hôi hột.

...

Cùng lúc Tề Lỗi không nói lời nào, Nam Lão đã trở nên lo lắng:

Nam Lão nói chân thành tha thiết đầy kích động. Không nói tới một đám người trẻ tuổi, Lão Cảnh cũng nhíu mày nhìn Tề Lỗi có chút cố gắng thuyết phục.

Người ta đã đảm bảo rằng nó sẽ không làm tổn hại đến lợi ích của chúng ta, vậy có nên ủng hộ một chút không? Hơn nữa giá của thiết bị còn quá rẻ.

Âm thầm chọc chọc Tề Lỗi bày tỏ ý nguyện của mình.

Cảnh đại gia là người của thế hệ này. Đối diện với tình hình trong nước, vẫn còn có chấp niệm với sản phẩm trong nước. Đây không phải lúc suy xét quyền lợi của bản thân.

Lại không nghĩ rằng Tề Lỗi tiểu thiếu gia này sau lưng chủ động thủ thế làm động tác trấn an Cảnh Trường Hải.

Hắn chậm rãi ngẩng đầu không phải nhìn Nam Lão mà là nhìn Vương Thần.