Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trước những lý do thoái thoác không muốn ở lại của Nam Quang Hồng.

Tằng Thịnh Đình thở dài. Đã tới nước này rồi. Tuy rằng ông ấy không muốn nhìn thấy nhưng đã vô lực rồi.

Nam Quang Hồng trước khi đi còn muốn nói:

Đột nhiên nhớ tới những gì Tề Lỗi vừa nói với mình:

“ Việc ông bị Liễu Kỷ Hướng đuổi ra khỏi viện chỉ còn là vấn đề thời gian...”

Ma xui quỷ khiến thế nào lại nói thêm một câu:

Nói xong, ông ấy đối mặt với Liễu Kỷ Hướng:

Liễu Kỷ Hướng cười nói:

Nam Quang Hồng lắc đầu:

Liễu Kỷ Hướng cười to:

Nam Quang Hồng trêu chọc:

Liễu Kỷ Hướng:

Ánh mắt Nam Quang Hồng trở nên lạnh hơn và có chút kích động:

Liễu Kỷ Hướng lắc đầu:

“...”

Không hiểu vì sao, Nam Quang Hồng đột nhiên ngừng nói.

Người này đã hết thuốc chữa. Càng không có sơ tâm, không còn gì để nói.

Hơn nữa, Nam Quang Hồng đột nhiên thay đổi quyết định. Tại sao tôi phải tự mình đi?

Ông ấy nói:

Cả Liễu Kỷ Hướng và Tằng Thịnh Đình đều giật mình.

Dẫn người đi? Nam Quang Hồng chưa bao giờ nói điều đó trước đây.

Liễu Kỷ Hướng trở nên nghiêm túc:

Nam Quang Hồng nêu ra một số cái tên, phản ứng đầu tiên của Tằng Thịnh Đình là, không được! Số ít đó là xương sống của bộ phận kỹ thuật.

Tuy nhiên, Liễu Kỷ Hướng thì ngược lại, Tằng Thịnh Đình chưa kịp nói thì đã gật đầu rồi.

Vài người đó đều là tâm phúc của Nam Quang Hồng, ở lại cũng phiền phức.

Hơn nữa, họ đều là kỹ thuật viên phần mềm. Họ đã xây dựng một hệ thống trong nước theo ý nguyện của Nam Quang Hồng. Vì vậy lưu lại cũng không có tác dụng nhiều.

Lúc này được sự đồng ý của Liễu Kỷ Hướng, Nam Quang Hồng cười cười, không muốn ở lại nữa:

Nói xong, ông ấy sải bước đi.

Mặc dù tòa nhà của Sướng Tưởng chỉ có ba tầng nhưng lại không tồi tàn và có vẻ bề thế thấp kém.

Sau một lúc, Liễu Kỷ Hướng và Tằng Thịnh Đình đứng trước cửa sổ sát đất ở văn phòng tầng ba nhìn Nam Quang Hồng bước ra khỏi cánh cửa Sướng Tưởng.

Tằng Thịnh Đình hơi nặng nề nhưng Liễu Kỷ Hướng lại thở ra một hơi dài.

Tằng Thịnh Đình không biết trong bản thiết kế lớn của Liễu Kỷ Hướng, việc đuổi Nam Quang Hồng không phải là kết thúc mà chỉ là sự khởi đầu.

Trong bước tiếp theo ông ta còn muốn thành lập các trung tâm hoạt động ở nước ngoài. Từ từ chuyển nền tảng của Sướng Tưởng ở Trung Quốc ra nước ngoài.

Như ông ta nói, trình độ của ngành công nghiệp máy tính trong nước đã không thể bắt kịp. Làm cho mọi người tuyệt vọng. Trong một nền công nghiệp bị chi phối bởi công nghệ phương Tây, đem của cải đặt ở trong nước không phải là một lựa chọn khôn ngoan.

Trung tâm điều hành chỉ là bước đầu tiên.

Thời điểm thích hợp, ông ta còn muốn chuyển đại bản doanh sang Hoa Kỳ. Đây mới là tương lai của Sướng Tưởng.

Đối với Nam Quang Hồng ...

Hình bóng cô đơn ở dưới lầu đã giải thích mọi chuyện rồi. Lại là hệ thống, lại là chip, cứ để ông ấy tự mình lăn lộn đi thôi!

Sướng Tưởng sẽ không tốn tiền, càng không vì thế mà đắc tội với người.

Đúng lúc này, một thanh niên mặc quân phục tiến lên đón, đứng trong gió lạnh nói chuyện với Nam Quang Hồng.

Tằng Thịnh Đình tò mò hỏi, theo như ông biết thì trong mối quan hệ cá nhân của Nam Quang Hồng không có người như vậy.

Liễu Kỷ Hướng nhẹ giọng nói:

Liễu Kỷ Hướng cảm thấy rằng Nam Quang Hồng nên thuê một công nhân nhỏ để giúp ông ấy chuyển đồ đạc.